Convertor: Vespertine – Editor: An Devy
Thành phố A, trong một câu lạc bộ bơi lội tư nhân.
Ngay khi Cố Khê Viễn vừa bước vào cửa, nhân viên quản lí mặc vest đen vội vàng tiến lên đón anh. Trên tay người đó đã cầm sẵn một bộ đồ bơi, khom lưng chào hỏi: “Anh Cố, Giám đốc Chung đã đến từ lâu rồi.”
Cố Khê Viễn nhướng mày, đôi mắt cáo híp lại thành một đường, anh nhận lấy túi đồ bơi, cất tiếng: “Dẫn tôi qua khu đó.”
Đối phương đáp ứng, giơ tay phải dẫn đường cho anh.
Bể bơi tiêu chuẩn 50m x 50m được đặt lộ thiên, dưới làn nước là bóng hình người đàn ông ngụp lặn, chân dài vai rộng phối hợp nhịp nhàng, mỗi động tác đều hoàn hảo và đẹp mắt vô cùng. Tấm lưng trơn nhẵn của người ấy ẩn hiện trong dòng nước, đôi cánh mạnh mẽ trên lưng tiếp tục bay lên hạ xuống theo chuyển động của anh. Thoạt nhìn, hình ảnh ấy tựa như một cánh chim đại bàng tung cánh bay vút qua mặt nước.
Anh dường như không biết mệt mỏi, đắm mình trong làn nước gần một giờ đồng hồ, tuy vậy nhưng tốc độ không hề chậm lại, như thể anh muốn lần sau phải phá vỡ kỷ lục của chính bản thân mình. Ví tốc độ của anh vút nhanh như mũi tên trượt khỏi dây cung, từng giọt nước theo chuyển động của anh bắn lên không trung rồi tan vỡ trên bề mặt đầy gợn sóng.
Cố Khê Viễn mở cửa ra, thấy anh vẫn say mê bơi lội như vậy cũng không quấy rầy nữa, nhàn nhã ngồi trên ghế nghỉ ngơi ngay cạnh mặt bể, trong miệng ngậm điếu thuốc lá, hơi thuốc mờ ảo tản ra xung quanh.
Người đàn ông tên Chung Ý đang ở dưới nước kia luôn có sự cảnh giác cao độ, khi chạm vào thành bể lần nữa anh không tiếp tục đường bơi, hai tay chống lên mép bể, nhảy mạnh khỏi làn nước, cầm chiếc khăn đặt trên ghế quấn quanh eo.
“Đến đây lúc nào?” Anh ngồi xuống ghế bên cạnh Cố Khê Viễn, cầm lấy một chiếc khăn lông khác chà chà mái tóc đang ướt của mình.
Anh ta mỉm cười, “Lúc tôi đi vào cậu còn không biết sao?”
Chung Ý mím môi, lười trả lời.
Đối phương từ tốn nhả ra một làn khói thuốc, sau đó đưa cho Chung Ý một điếu, không ngờ anh lại xua tay nói: “Không hút.”
Sau đó, dưới cái nhìn chăm chú đầy kinh ngạc của Cố Khê Viễn, anh lột vỏ một cái kẹo, thuận tay bỏ vào miệng.
Vẻ mặt của ai đó đặc sắc như tắc kè hoa, nghi hoặc liếc nhìn anh, nhíu mày: “Cậu đừng nói với tôi cậu đang thật lòng?”
Thân thể cường tráng tựa nhẹ vào thành ghế, Chung Ý nhàn nhạt cất lời. “Gì mà thật với giả?”
“Không phải cậu thực sự đối với tiểu Tịch…”
“Nói lung tung cái gì vậy?” Chung Ý không vui cắt đứt lời anh, hai hàng lông mày nhíu chặt, giọng nói trầm xuống thể hiện sự kiềm nén lửa giận, “Cậu ngậm miệng lại được không?”
Cố Khê Viễn thấy thái độ không muốn nói nhiều của anh, rít một ngụm thuốc lá, làn khói trắng lượn lờ trong ánh sáng nhàn nhạt của buổi chiều tà.
“Tôi biết cậu từ trước đến nay hành xử đều có chừng mực, nên tôi cũng không nhiều lời nữa.”
Rồi anh ta thở dài: “Tôi nói này, cậu vất vả lắm mới giúp thầy Tống chinh phục được cô em họ, con mẹ nó không phải chứ, cậu cũng nhân cơ hội đó tán đổ cháu gái luôn?”
“Liệu có phải kiếp trước cậu và Tống Đĩnh Ngôn đều là thỏ chuyên ăn cỏ gần hang không?”
Người đàn ông bên cạnh đột nhiên đứng dậy, chiếc ghế chịu lực tác động bất ngờ vang lên âm thanh “cạch” một tiếng nặng nề.
“Ok, tôi sẽ khóa cái miệng hay nói lung tung này lại.” Cố Khê Viễn phản xạ có điều kiện bật khỏi ghế, xua tay thảo mai nói: “Tôi ngậm miệng được chưa…”
Sau đó anh ta bối rối cúi đầu, ánh mắt trông thấy điện thoại di động trên bàn rung lên, gọi với theo: “Này này, người nào đó ơi, cậu có điện thoại kìa.”
Sắc mặt người đối diện u ám, ánh mắt lạnh lùng đảo qua Cố Khê Viễn, sau đó vươn tay lấy điện thoại.
Cảm xúc còn chưa bình phục, vậy nên giọng nói tự nhiên cũng không có sự thân thiện, “Em nghe.”
Đầu dây bên kia truyền đến âm thanh nức nở của người phụ nữ, Cố Khê Viễn tò mò, giả bộ xích lại gần anh rồi vểnh tai lên nghe trộm.
Chung Ý cau mày, càng nghe sắc mặt anh càng thêm khó coi, ngay cả âm thanh an ủi cũng lạnh lùng, “Đừng khóc, em sẽ về ngay.”
Đầu dây bên kia lau nước mắt, nhẹ nhàng “Ừ”, sau lại nhịn không được lẩm bẩm nói: “Lần này cậu phải giúp chị khuyên bảo con bé cho đàng hoàng, tiểu công chúa này được chiều quá sinh hư rồi.”
Cuộc điện thoại vừa kết thúc, Chung Ý liền vội vàng thu dọn đồ đạc.
“Đi đâu bây giờ sao?” Cố Khê Viễn hỏi.
Anh trầm giọng đáp lại, “Về nhà.”
Theo bước chân vội vàng của anh, người đằng sau vẫn tiếp tục hỏi: “Vậy party đêm nay cậu có đi không?”
Nhưng đáp lại anh ta chỉ là bóng lưng cao lớn đang dần biến mất sau cánh cửa, Cố Khê Viễn bất đắc dĩ nhún vai, cởi áo choàng tắm, động tác lao xuống nước tuyệt đẹp. Mặt nước vốn yên ả giờ đây xao động không ngừng, cùng với đó là âm thanh rẽ nước của người đàn ông.
Hôm nay Chung Ý lái chiếc xe Porsche SUV màu đen rất hợp với chiều cao và khí chất của anh. Dọc bên đường không có nhiều xe lắm, chiếc xe vẫn giữ tốc độ trên 100km/h chạy như bay trên đường.
Từ lâu, anh đã thích lái xe bằng một tay, tay còn lại tựa lên cửa kính xe. Ánh đèn bên ngoài hắt vào, chiếu lên sườn mặt góc cạnh, tôn lên vẻ sắc bén mà một người đàn ông trưởng thành quyết đoán nên có.
So với Tống Đĩnh Ngôn và Cố Khê Viễn, người đàn ông này thuộc dạng người khá cứng nhắc. Mái tóc dày và cứng được cắt tỉa gọn gàng, quả đầu mười năm như một. Quần áo anh mặc cũng đơn giản, số lần mặc vest cả một năm tính trên đầu ngón tay, mà mỗi lần anh mặc vào thì gương mặt đen như đít nồi, động tác không được tự nhiên.
Cuộc sống sinh hoạt của anh dù nhàm chán nhưng rất quy củ, một vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại từ đi làm, luyện tập thể thao, đi công tác. Thỉnh thoảng hứng lên thì tìm một club để quậy phá thâu đêm, cũng coi như là một phương thức giúp anh xả stress.
Thêm nữa, trong công việc, Chung Ý không chấp nhận sự sai sót dù là nhỏ nhất. Nhưng tệ hơn là kể cả trong đời sống riêng tư của mình, anh cũng không cho phép bất kỳ vết nhơ nào xuất hiện trên người mình.
Cố Khê Viễn từng cảm thán từ tận đáy lòng: “Một người đàn ông có thể nghiêm túc và kỉ luật tốt đến mức này, cũng coi như đã nếm hết mọi cay đắng vui buồn của cuộc đời.”
Có ai giống tui ko thích anh. Cố quá trời
Thường trong truyện mấy người như Chung Ý cũng có ngày trúng phải cái dằm trong tim
Quả báo nhãn lồng hông chừa 1 kẻ chê tình nào😂
Uhm sau này bị ngược xé tim xé ruột cho biết :)))
Ultr cuối cùng An cũng đăng ngoại truyện òi, hôm qua gmail báo về máy mà tui mừng gớt nước mắt😘😘😘
Aaa cuối cùng cũng có ngoại truyện. Cảm ơn An An 😝