Chương 46: Suối nước nóng (hơi H) (6000 chữ)

Convertor: Vespertine – Editor: An Devy


Sáng sớm mùa thu, trong không khí vẫn còn đọng lớp sương mù mờ ảo, làn gió nhẹ thổi qua mang theo hơi lạnh se se.

Người con gái nhỏ bé nằm trên giường ôm chặt cơ thể ấm áp bên cạnh, cô cau mày, đổi tư thế, vùi đầu vào lồng ngực người đàn ông, hơi thở đều đều chìm vào giấc ngủ.

Trong lúc mơ mơ màng màng, người đó hôn lên trái cô, lên đôi môi mềm, cảm giác mát lạnh dần lan ra, nhưng cô đã mệt đến mức không còn sức để phản ứng lại. Khi sức nóng của nụ hôn dần chuyển ra phía sau tai, cô gái nhỏ nhỏ giọng lầm bầm bất mãn.

Cuối cùng, đôi mắt xinh đẹp cũng hé mở, cô ngơ ngác nhìn khuôn mặt đang phóng đại trước mặt mình.

Đẹp quá.

Làm cô không kìm được bất giác đỏ mặt.

“Cậu nhỏ…” Cô khẽ gọi.

Đôi mắt người đàn ông sáng ngời, hơi cong khóe miệng tạo thành nụ cười.

“Ngủ ngon không?” Anh hỏi.

Hai người sát gần nhau, hương thuốc lá nhàn nhạt cùng hương bạc hà the mát trên người anh phả vào làn da cô, Đậu Bao chỉ cảm thấy toàn thân cô đang đắm chìm trong hương vị của anh.

Khiến người ta thỏa mãn, trái tim vô cùng yên tâm.

“Ừm.”

Cô đáp lời, tay nhỏ bất giác ôm cổ anh, cả người dán vào anh, đôi bồng đào chạm vào cơ ngực rắn chắc, hai người đồng thời run lên vì xúc cảm quá mức chân thật.

“Muốn làm cái gì?” Chung Ý hạ thấp khóe mắt cười, bàn tay đặt trên eo cô, bóp chặt.

Anh cố ý nhấc một bên chân của cô lên, ấn vật thô cứng đã thức tỉnh từ lâu vào cánh hoa mềm mại rồi nhẹ nhàng cọ sát lên xuống.

“Mới sáng sớm mà…”

Âm thanh nho nhỏ nhưng tràn ngập ái muội: “Dám câu dẫn anh thì phải bị trừng trị.”

Đại não của cô tê dại vì vật nóng kia, cô vẫn nhớ như in cơn đau thấu xương đêm qua cho nên không dám nhúc nhích, chỉ có thể chớp mắt nhìn anh và nhỏ giọng xin tha.

“Đừng như vậy…”

Anh hạ thấp giọng: “Còn đau hửm?”

Người con gái gật đầu, đôi mắt nhỏ ngập nước, đáng thương nhìn anh.

Chung Ý có chút khó nhịn nhìn sang chỗ khác, ánh mắt của cô khiến anh đau lòng nhưng lại hệt như mồi lửa đốt cháy người anh, giờ khắc này, anh chỉ muốn đè cô xuống điên cuồng đòi lấy, dung nhập cô vào trong cơ thể mình.

Vài giây sau, dục vọng sục sôi miễn cưỡng áp xuống vài phần, anh buông lỏng tay, xoay người xuống giường. Sau đó, anh dùng khăn tắm bao bọc người con gái còn đang ngốc tại chỗ, trong lúc tay chân cô còn luống cuống thì đã rơi vào vòng tay ấm áp của anh.

Ngẩng đầu lên, cô có thể trông thấy cơ ngực nở nang của đối phương, quai hàm tinh xảo. Trong lúc ngây người ngắm, hành động đã nhanh hơn bộ não, đầu ngón tay cô tò mò chạm vào yết hầu gợi cảm nhô cao.

Cằm anh hơi bành ra, cúi đầu nhìn cô, bên môi chan chứa ý cười, im lặng không nói gì, bị cô trêu chọc nhưng vẫn rất vui vẻ.

Bồn tắm đã sớm đổ đầy nước, người con gái được anh đặt ngồi vào trong, làn nước ấm áp khiến cô thỏa mãn híp mắt, hai tay chồng lên nhau đặt lên thành bồn, khuôn mặt nhỏ áp vào đó, đôi mắt đen nhánh không chớp mắt nhìn anh chăm chú.

Sau khi rửa mặt xong, anh cẩn thận lấy kem đánh răng rồi đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt cô.

“Há miệng…”

Đậu Bao ngốc nghếch hỏi: “Hở?”

“Anh đánh răng cho em.”

Nghe vậy, gương mặt người nào đó đỏ bừng vì xấu hổ, làn nước khẽ xao động, chưa kịp xoay người trốn tránh đã bị anh giữ chặt tay.

“Trốn đi đâu?”

Anh nhướng mày, giọng nói dịu dàng mang theo ý cười: “Anh từng đánh răng cho ai đó đến khi 6 tuổi ấy nhỉ.”

“Nhưng giờ em 18 tuổi rồi.” Đậu Bao phồng má, khẽ phản bác.

“Có gì khác nhau sao?”

Anh âu yếm sờ đầu cô, xoa nhẹ đỉnh đầu tròn của cô.

“Ở trong mắt anh, em vĩnh viễn là trẻ nhỏ.”

Ánh mắt cô thay đổi, vài giây sau, gương mặt đầy vẻ chán chường, cúi đầu không nhìn anh.

Người đàn ông chạm vào mặt cô còn cô thì trốn tránh, vừa muốn chạm vào cô lần nữa, cô đã vội quay đầu sang hướng khác, đưa tấm lưng trắng bóng về phía anh.

“Sao vậy?”

Không ai trả lời anh.

Anh dịu dàng gọi: “Tịch nhi?”

Đối diện với anh là phần gáy nhỏ của cô, hệt như muốn nói cô đây không muốn tiếp lời anh.

Thế rồi, anh đứng dậy, nhìn chằm chằm bóng dáng nhỏ bé yếu ớt của cô, môi cong lên, cười bất đắc dĩ.

“Anh vào nhé.” Anh nói.

Không để cô mở miệng từ chối, anh đã bước chân vào, làn nước xao động theo động tác của anh, hơn nửa lượng nước đã tràn ra khỏi bồn.

Bồn tắm lớn đủ chứa hai người, nhưng không đủ diện tích để cô trốn tránh, người đàn ông khẽ ôm lấy cô từ phía sau, lưng cô áp sát vào ngực anh, anh cúi đầu, hơi thở nóng rực phả vào tai cô.

“Giận sao?”

Cô hừ lạnh: “Không.”

Đầu ngón tay mang theo vết chai sần dịch chuyển từ vòng eo tinh tế lên phía trên, lướt qua đôi bồng đào mềm mại, nhẹ nhàng mơn trớn hạt đậu nhỏ nhô cao.

“Không nói thật hửm?”

Đầu lưỡi ấm nóng liếm lỗ tai cô, âm giọng khàn khàn, “Anh cũng không ngại dùng cách khác để em ngoan ngoãn mở miệng…”

“Đừng mà…”

Cô ngâm khẽ, cảm giác nhột nhột từ phần ngực lan vào tận xương tủy khiến trái tim cô bứt rứt, người nào đó nhanh chóng buông vũ khí đầu hàng, quay người cắn yếu hầu của anh.

Anh khẽ thở dài, rũ mắt nhìn cô.

Sự khó chịu trong lòng cô vẫn chưa tiêu tan, hai hốc mắt đọng một lớp sương mỏng.

“Trước kia anh từng nói…”

Cô đè nén giọng, ấm ức lên án, “Anh nói ở trong mắt anh, em vĩnh viễn là trẻ nhỏ, không phải phụ nữ.”

“Anh còn nói, nếu như có phụ nữ khác bò lên giường anh, anh cũng sẽ đè cô ta xuống dưới người, hôn môi cô ta, vuốt ve cô ta, cùng cô ta làm vài chuyện thân mật đầy vui vẻ…”

Đối phương vờ trầm ngâm một lát, sau đó đưa ra kết luận, “Lời phía sau anh chưa từng nói…”

“Anh…” Cô cao giọng, “Trong lòng anh nghĩ vậy…”

Đôi mắt anh nóng rực khiến cho cô vốn đang tươi cười cảm thấy chột dạ, ngay trước khi cô cố gắng thoát ra, người đó đã đẩy cô áp lưng vào bồn tắm, tay nhỏ đặt dưới nước bị anh giữ chặt rồi phủ lên vật cứng rắn, sức nóng tỏa ra từ nó khiến hô hấp cô cứng lại.

Từ góc nhìn của Đậu Bao, cô có thể nhìn thấy cằm anh hơi nhếch lên, yết hầu không ngừng chuyển động lên xuống, âm thanh nuốt nước bọt cứ văng vẳng bên tai cô.

“Chuyện vui vẻ này, anh chỉ muốn làm cùng với mình em…”

Đậu Bao tuy còn giận nhưng thanh âm mềm mại giống như làm nũng, “Nếu những người khác…”

“Không có ai khác.” Trán anh tựa vào trán cô, dẫn dắt để tay cô vuốt ve trên dưới, cười xấu xa đáp lời.

“Em nghĩ ngoài em ra còn ai dám bò lên giường anh?”

Đậu Bao ngây người nhìn anh.

“Cứng thế này…” Anh rũ mắt, đôi mắt đỏ quạnh màu máu, giọng nói khàn khàn, “Tịch nhi nói nên làm gì bây giờ?”

Vành tai cô đã đỏ bừng, tiếng đáp nhẹ tựa như không: “Không… không biết…”

Anh hôn lên gương mặt cô: “Muốn giúp cậu nhỏ thoải mái không?”

Đậu Bao cắn môi dưới, ngượng ngùng gật đầu.

“Nắm chặt nó…” Anh nhỏ giọng hướng dẫn cô, thanh âm run run.

“Hưm… cứ như vậy… nhanh thêm chút…”

Hai luồng đẫy đà trước ngực bị anh nắn bóp thô bạo, cô bị đau ngẩng cổ lên, khảnh khắc ấy, một nụ hôn nóng bỏng đặt xuống cần cổ của cô.

Đầu lưỡi ướt át mang theo khí nóng điên cuồng mút để lại những vệt đỏ trên cổ cô, cảm giác ngứa ran khó chịu kéo đến từng đợt. Đến khi anh thỏa mãn ngẩng đầu lên, người nào đó vẻ mặt như đưa đám trừng mắt với anh.

Một lúc lâu sau, lâu đến mức tay cô đã tê cứng, đôi mắt ươn ướt, vừa ấm ức vừa đáng thương.

Từ trong cổ họng buông ra tiếng lẩm bẩm: “Cậu nhỏ…”

Tiếng gọi yêu kiều như liều thuốc kích thích anh, trái tim đập thình thịch như muốn nảy ra ngoài. Khoảnh khắc tiếp đó, niềm sung sướng tột độ nổ tung trong đầu Chung Ý, anh khẽ rít một hơi dài, tấm lưng căng chặt, một lúc lâu sau lý trí mới trở lại từ trong xúc cảm thỏa mãn.

Sau khi được cô cho “ăn no”, đôi mắt sáng ngời của anh nhìn chăm chú khiến cô đột nhiên cảm thấy hốt hoảng, thậm chí còn không nhận ra bàn tay cô đã dính đầy chất lỏng đặc quánh.

“Nước bẩn…”

Giọng nói của người đàn ông còn vương dục vọng, nghẹn ngào mê người.

“Cậu nhỏ giúp em đánh răng được không?”

Đậu Bao cảm thấy sắc đẹp trước mặt đang mê hoặc mình, cô im lặng, chậm rãi gật đầu.

Đổi lại là tiếng cười của đối phương: “Ngoan quá.”

Năm phút sau.

Cô gái nhỏ mở miệng để anh đánh răng, mãi đến lúc trong miệng đã đầy bọt, cô mới ngờ ngợ nhận ra có điều gì đó không ổn.

Vừa rồi không phải cô đang giận sao?

Thế nào mà cuối cùng lại thành giúp anh… ừm… làm chuyện đó?

Người nào đó im lặng nức nở.

Âm thầm cảnh cáo chính mình lần sau nhất định phải kiên cường, quyết không thể tùy tiện bị anh mê hoặc đến thần hồn điên đảo.

Nghĩ đến đây, cô gái nhỏ hung hăng giương mắt lên, có thể thấy được đôi mắt sâu của anh, còn anh đang chăm chú nhìn lớp bọt trắng dính trên miệng cô.

Cô luống cuống cụp mắt, khẽ mỉm cười.

Mê anh sắp thành kẻ ngốc đến nơi!

“Cười gì đó?” Anh hỏi.

Đậu Bao lắc đầu, cô uống ngụm nước, súc miệng rồi phun sạch lớp bọt kem đánh răng ra ngoài, lấy khăn lau sạch, khuôn mặt trắng nõn sạch sẽ, hai má ửng hồng xinh đẹp hiện ra trước mắt anh.

Anh bóp vai cô, xoay người cô rồi ôm vào trong lòng, dùng một tay khẽ nâng cằm cô lên.

Trái tim cô rung động: “Cậu nhỏ…”

“Nhìn mà thèm…”

Âm thanh trầm thấp mang vẻ lười biếng, dứt lời, anh đặt xuống một nụ hôn.

“Để cậu nhỏ hôn một lát…”

Hai tay cô gái nhỏ đặt sau lưng anh đan vào nhau, ngoan ngoãn nhắm mắt lại, tận hưởng nụ hôn dịu dàng từ anh.

Có lẽ cô bị anh làm cho mê muội thật rồi.

Dẫu biết vẫn cam tâm sa vào.

Dẫu biết vẫn ngây ngất điên cuồng.

—–

Sức ăn của Đậu Bao khá tốt, cô ăn hết một cái bánh sandwich vẫn thấy chưa đủ bèn cướp một nửa miếng bánh của anh, uống thêm một ngụm sữa, hai má cô phình lên như một quả bóng, kết hợp với đôi mắt to tròn, trông cô hệt như hóa thành một chú hamster nhỏ đáng yêu vô cùng.

Người bên cạnh nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ láu cá của cô, ánh mắt chợt sáng lên, anh vươn tay chọc vào má phải của cô.

“Phụt!”

Đậu Bao nào có thể kiềm chế được, thức ăn trong miệng bắn ra rung tung, trên mặt bàn dính đầy đồ ăn, giống như thức ăn thừa bị động vật ăn bỏ lại.

Một tiếng cười nhẹ truyền vào tai cô, người nào đó vừa tức giận vừa xấu hổ, ánh mắt lướt qua bàn ăn bừa bộn kia sau đó nghiêng đầu liếc xéo anh một cái.

“Cậu nhỏ!!!”

“Xin lỗi cục cưng…”

Đối phương vẫn đang cười, trong miệng nói lời xin lỗi nhưng không hề nghe ra cảm giác hối lỗi nào.

“Từ lâu anh đã muốn làm vậy rồi.”

Người con gái nghe đến đó, bực bội quay đầu định đi, Chung Ý vội vàng giữ chặt cô, “Đừng giận mà…”

Anh nói: “Là lỗi của cậu nhỏ được không?”

“Không thèm.”

Cô uống hết sữa trong cốc, bên khóe môi dính “chòm râu trắng”, gương mặt vẫn chưa hết tức giận.

“Em cũng chọc vào má anh như thế, anh cho không?”

“Em muốn chạm vào đâu trên người anh cũng được hết…” Chung Ý nắm bàn tay cô rồi xoa xoa, ngẩng đầu nhìn cô, ẩn ý nói, “Nhưng đã chạm vào là phải chịu trách nhiệm.”

Đậu Bao ngơ ngác: “Gì cơ?”

Người đàn ông chỉ vào môi cô, đầu ngón tay cô theo đó chạm vào rồi đưa tay về phía trước.

Chất lỏng màu trắng, hơi ấm dính trên tay.

Người con gái chớp chớp đôi mắt to tròn, nhớ lại cảm giác dính nhớp trong lòng bàn tay cách đây không lâu, khuôn mặt nhỏ dần đỏ bừng.

Cô gạt tay anh ra, bước từng bước ngắn, tức giận đi vào phòng.

Anh đứng dậy, nhìn bóng lưng cứng đờ của cô biến mất như một cơn gió trước mắt anh.

“Cạch.”

Âm thanh đóng sầm cửa long trời lở đất, cảm tưởng như khắp nơi trong nhà đều rung chuyển theo.

Người đàn ông xoa xoa thái dương, khoảng khắc anh hạ tầm mắt, khóe môi khẽ cong lên, bật cười thành tiếng.

Có cô.

Cuộc sống của anh thật sự viên mãn.

Nửa giờ sau.

Cửa phòng bị đẩy ra nhẹ nhàng, anh đi vào trong, ngay lập tức đôi mắt đã chú ý đến người con gái nhỏ bé đang co ro trên giường.

Từ trước đến nay, cô ngủ không ngoan chút nào, chỉ cần hơi không để ý, chăn bông một bên còn người nằm một bên, tay chân nhỏ bé sẽ lộ hết ra ngoài.

Hàng lông dài trên mí mắt vẫn còn đọng lại vài giọt sương, khẽ rung rung, hai cánh môi anh đào ma sát vào nhau, có thể loáng thoáng nghe được âm thanh lẩm bẩm của cô.

“Cậu nhỏ… đáng ghét…”

Ánh nhìn sâu thẳm dịu dàng, anh cúi người đắp chăn ngay ngắn cho cô, cực kỳ kiềm chế hôn lên mu bàn tay cô.

Cô vốn thuộc tuýp người thích ngủ, bình thường nếu anh không nghiêm khắc quy định giờ giấc làm việc nghỉ ngơi cho cô, người nào đó chắc chắn có thể không ăn uống gì mà ngủ cả ngày.

Nhưng đêm qua hẳn đã làm cô kiệt sức và mệt mỏi.

Anh không đành lòng đánh thức cô, chỉ có thể để cô ngủ yên, nghỉ ngơi dưỡng sức.

Tiếng chuông điện thoại vừa vang lên, anh vô thức tắt âm điện thoại, đến khi ra ngoài cửa mới nghe.

“Sếp Chung của tôi ơi, chỗ tôi tìm không tệ chứ?”

Âm thanh chọc ghẹo của Cố Khê Viễn dù cách màng loa vẫn khiến đối phương muốn đánh anh ta một trận.

Chung Ý bình thản nói: “Cũng được.”

“Chậc chậc, xem ra là chưa được cho ăn no đây mà.”

Cố Khê Viễn cà lơ phất phơ ngậm điếu thuốc vào miệng, rít hai hơi, tay còn lại anh ta dùng để khống chế cái đầu đang nhấp nhô giữa hai chân mình, mạnh bạo chọc thẳng vật đó vào cổ họng người phụ nữ.

“Buổi tối thử ở suối nước nóng đi. Cứ tin tôi, sung sướng như bay trên trời luôn…”

Nói rồi, anh ta để điện thoại ra xa, khẽ nói với người bên dưới, “Bảo bối… Âu yếm nhanh hơn chút… Hưm… Cái lưỡi dâm đãng…”

Đợi đến khi anh ta đặt lại điện thoại lên tai, người ở đầu bên kia đã mắng tới tấp, “Cố Khê Viễn, tên khốn bệnh hoạn.”

“Tút… tút… tút…”

Cố Khê Viễn vô tội buông tay, đưa tay giữ cằm người phụ nữ, rút vật dũng mãnh ra ngoài, rũ mắt xuống, lười biếng nói.

“Không liếm nữa, tự mình ngồi lên đây động đi.”

—–

Giấc ngủ này của Đậu Bao thoải mái và êm ái vô cùng, cơ thể cô lâng lâng như nằm trên mây, mãi đến khi màn đêm buông xuống mới miễng cưỡng rơi xuống đất.

Nói đúng hơn là cô tỉnh dậy vì đói.

Mở mắt, ngồi dậy, cô đã bần thần ngồi trên giường ít nhất mười phút, toàn bộ thế giới bị đảo lộn.

Cô bước ra khỏi phòng với mái tóc lộn xộn, mùi hương của thức ăn từ khắp nơi xộc thẳng vào khoang mũi, cơn buồn ngủ lập tức tan biến.

Là mùi món thịt kho tàu cô thích.

Biệt thự ở khu suối nước nóng này có phòng bếp mở, người đàn ông vạm vỡ đang đứng cạnh bếp nấu, anh chỉ mặc chiếc quần tây màu đen lỏng lẻo, nửa người trên để trần, cơ bụng siết chặt, đường cong đẹp, cơ bắp cuồn cuộn, gợi cảm làm người nhìn muốn chảy máu mũi.

Đậu Bao cất bước, đi từng bước nhỏ, ôm eo anh từ phía sau, ngón tay len lén vuốt ve hình dáng cơ bụng của anh. 

Người đàn ông không quay đầu lại, anh cầm điếu thuốc trong tay, thở ra từng làn khói trắng.

“Tỉnh rồi hửm?”

“Ừm…” Cô ló đầu nhỏ từ bên hông anh, mở miệng làm nũng, “Cậu nhỏ, em đói bụng.”

Anh giữ cổ tay cô, xoay người, đè cô xuống bàn ăn sau lưng.

Ánh sáng mờ mờ nhu hòa chiếu lên khuôn mặt của người đàn ông, dường như càng khiến gương mặt anh thêm dịu dàng ấm áp, con ngươi đen láy sáng bóng.

Giọng nói khàn khàn: “Anh cũng đói bụng, làm sao bây giờ?”

Đậu Bao liếm môi, cô cảm thấy lời của anh có ý tứ xâu xa, cô giữ cổ anh, hôn lên cằm anh lấy lòng.

“Em cần ăn gì đó để có sức trước đã…”

Anh cười khẽ: “Sau đó?”

Cô gái nhỏ đỏ mặt, nhìn những miếng thịt ngập trong nước sốt đặc quánh màu đỏ, bụng réo “ùng ục”.

Thế rồi, cô uể oải nghĩ.

Xem ra muốn ăn thịt vui vẻ thì phải trả giá.

Vài giây sau, cô thần bí ngoắc ngoắc ngón tay với anh, người đó thuận theo khom lưng tới gần cô. Cô thì thầm vào tai anh mấy chữ, sau đó xấu hổ chạy trốn khỏi vòng tay anh, tìm bát đũa khắp nơi.

Người đàn ông đứng đực ra đó, cười cười.

Vừa rồi, cô gái nhỏ khẽ cắn môi nói: “Em ăn no, cho anh ăn em.”

Cô ngủ cả ngày, hiện giờ đói bụng cho nên sức ăn vô cùng lớn, bát thịt kho tàu lớn bị cô ăn sạch, ngay cả nước canh cũng không còn thừa một giọt.

Sau khi ăn no, cô vô cùng hài lòng nằm dài người ra ghế, xoa xoa bụng nhỏ tròn trịa, miệng nhỏ “chẹp chẹp” ra tiếng.

Người đàn ông lấy khăn giấy lau miệng cho cô: “Không giận anh nữa chứ?”

Cô nàng nào đó ngây thơ hỏi: “Giận anh cái gì cơ?”

Chung Ý chỉ cười không nói.

Trong lòng anh còn thấp thỏm bất an, vậy mà cô đã quên sạch sẽ.

Đúng là đứa nhỏ vô không tim không phổi.

—–

Sau khi tắm rửa, Đậu Bao mặc chiếc áo choàng tắm trắng tinh, đi vào bếp tìm kiếm bóng dáng người đàn ông.

Kết quả là mắt cô đảo quanh một vòng cũng không thấy anh đâu, phòng khách cũng không có. Lúc xoay người, cô không kìm lòng được lấy hai quả dâu tây lớn, vị ngọt từ đầu lưỡi lan cả vào trái tim.

Đi ra khỏi phòng, quả nhiên đã thấy bóng dáng anh ở khu suối nước nóng.

Hơi nước bốc lên không ngừng, lớp sương mù tạo thành tấm lưới mờ ảo, người đàn ông dựa vào hòn nam bộ, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào cô. Mặc dù chưa nói gì nhưng Đậu Bao có thể lờ mờ hiểu được ý tứ sâu xa trong mắt anh.

Anh đang mời cô.

Một lời mời hết sức trần trụi.

Cô từ từ cởi áo choàng tắm, trên người chỉ còn chiếc quần lót, hai quả mật đào trước ngực cũng lộ ra không khí. Sau đó, cô bước xuống bậc thang, tiến vào làn nước ấm, khí nóng bao trùm khắp người cô, hai má của cô đỏ lựng như trái cây chín.

Suối nước nóng không sâu, khi cô bước đến hòn nam bộ, mặt nước chỉ đến ngang eo cô.

Cô gần thêm một chút nữa, nhưng đối phương dường như đã mất kiên nhẫn, vươn tay kéo rồi ôm cô vào trong lòng, bộ ngực mềm mại va vào cơ thể anh tao nên từng làn sóng lăn tăn.

Anh cúi đầu, đầu lưỡi liếm khóe môi cô: “Ăn vụng gì đó, hửm?”

“Dâu tây.”

“Ngọt không?”

Má lúm đồng tiền rạng rỡ như hoa: “Ngọt lắm nha.”

Người đàn ông nhướng mày: “Anh không tin.”

Cô gái nhỏ vươn đầu lưỡi ngọt ngào: “Anh thử xem…”

Thế rồi, anh thực sự ngậm lấy nó, dùng sức cắn mút đầu lưỡi của cô, dù chưa phải nụ hôn sâu nhưng thân thể cô đã mềm nhũn. Cô đặt hai tay lên bờ vai rộng lớn của anh, ngẩng đầu nhỏ phối hợp với anh.

“Ngọt thật.” Anh nghiêng đầu, đưa ra kết luận.

Hôn không được môi anh khiến cô bứt rứt khó chịu, hai chân vội vàng giẫm lên chân anh, làn da ở trong nước bóng láng trơn trượt, bước chân không vững, cô ngả người về phía sau. Đúng lúc ấy, người đàn ông dùng hai tay giữ chặt eo cô, khẽ nâng lên, cô thuận theo cong chân vòng qua eo anh.

Đôi bàn tay múp múp ôm lấy mặt anh, đặt xuống đôi môi nóng bỏng của anh một nụ hôn ướt át.

Đôi môi của anh mềm mại vô cùng.

Cô choáng váng nhưng vẫn to gan dùng đầu lưỡi cạy mở hàm răng của anh, tiến vào sâu hơn hệt như con cừu non nớt đi vào hang cọp. Không một giây trì hoãn, người đàn ông đè cô nằm ngửa trên hòn nam bộ, mạnh bạo cắn mút môi cô.

Chiếc lưỡi dài và dày như rắn trườn vào khoang miệng cô, mặc sức càn quét răng môi, quấn quýt không rời cùng lưỡi cô, tạo thành âm thanh liếm mút hết sức mỹ diệu.

“Cậu…. ưm… cậu nhỏ…”

Đậu Bao sắp không thở nổi, người đàn ông càng hôn càng điên cuồng, hoàn toàn không cho cô cơ hội hít thở.

Cô bị anh hôn đến đầu óc chao đảo, Chung Ý buông ra, hôn lên vành tai cô, thấp giọng hỏi, “Lời em nói lúc trước, giữ lời chứ?”

Đôi mắt của cô sáng rõ nổi bật, hệt như những vì sao điểm xuyết trên bầu trời đêm.

Hòn non bộ làm bằng đá, bề mặt nhẵn bóng, lưng cô khẽ tựa vào đó, hơi nóng bốc lên từ mặt ước như thẩm thấu vào trong cơ thể của cô.

Anh ngẩng đầu, chóp mũi cọ cọ cánh môi của người con gái.

“Giữ lời chứ?” Anh hỏi lại lần nữa.

Đậu Bao tránh không thoát, thẹn thùng nhỏ giọng đáp, “Ừm.”

Anh cong môi cười xấu xa: “Cái gì ấy nhỉ?”

Đối phương cụp mắt không dám nhìn, vùi đầu vào vai anh, áp môi vào tai anh, miệng nhỏ thở ra khí nóng.

“Cho anh ăn…”

Cô nói: “Chỉ cho mỗi cậu nhỏ ăn.”

Người đàn ông khẽ nuốt nước bọt, lửa tình trong đáy mắt sôi trào, anh ôm eo cô, cúi đầu tìm kiếm hai luồng tròn trịa trắng như tuyết, đầu lưỡi mút lấy hạt trân châu nhỏ. Cô gái nhỏ không chịu nổi run rẩy, từ trong cổ họng buông tiếng rên rỉ.

Một bên đầu vú bị anh ngậm vào trong miệng, bên còn lại được bàn tay lớn bao bọc, hai đầu ngón tay anh kẹp nó dựng thẳng, vừa ấn vừa xoa.

Anh ôm lấy cơ thể mềm như không xương của cô, khẽ thở dài, “Sao có thể mềm như vậy chứ?”

Đậu Bao choáng váng tiếp lời: “Nơi nào?”

“Ở đây…” Anh liếm đỉnh nhũ.

Người trong lòng khẽ giật mình, cô ngẩng đầu, đôi mắt phủ sương nhìn anh.

Trong không gian mịt mù hơi nước, gương mặt anh như ẩn như hiện, chỉ có cặp mắt sâu hun hút kia như thiêu đốt sức nóng của bầu trời đêm.

Một vật cứng rắn nóng bỏng áp vào mông cô, đầu nấm to lớn cắm vào giữa khe mông rồi lướt qua cửa động thần bí, phút chốc cơ thể cô cứng đờ, hai tay giữ chặt cổ anh.

“Tịch nhi…”

Anh đã mất kiên nhẫn, khàn giọng hỏi, “Muốn anh đi vào không?”

Người con gái thẹn thùng ghé vào vai anh, đôi chân trắng nõn quấn chặt eo anh.

Chưa kịp để cô đáp lại thì bàn tay to lớn của anh đã chạm vào giữa hai chân cô, hai ngón tay móc vào lớp vải mỏng, dùng sức xé rách nó, trong chốc lát đã thành những mảnh vụn trong lòng bàn tay anh.

Không còn bất kì vật cản trở, cây gậy dễ dàng đẩy vào khe thịt trơn trượt, chậm rãi cọ xát mạnh hai cánh hoa ướt át.

“Muốn chứ?” Anh kiên trì hỏi.

Phía bên dưới ngứa ngáy không chịu nổi, người con gái cắn ngón tay, một lúc sau, thanh âm kiều mị của cô lọt vào tai anh.

“Em… muốn…”

Người đàn ông vừa lòng cười nhẹ, hôn lên môi cô.

“Cho em…”

Anh nói: “Muốn cái gì, anh đều cho em.”


Chương trướcMỤC LỤCChương sau

Leave a Reply