Chương 18: Dao Dao sắp bị đưa đi…

Editor: An Devy


Thanh Dao tỉnh dậy thì đã là sáng hôm sau.

Rèm chắn sáng kéo kín, căn phòng chìm trong thứ ánh sáng lờ mờ dịu mắt.

Sau một đêm say rượu, đầu cô hơi đau. Cô giơ tay gõ nhẹ lên trán, rồi dụi mắt mấy cái, tầm nhìn dần dần rõ ràng. Trước mắt cô là chiếc đèn trần pha lê sang trọng, ánh sáng trong veo. Cô khẽ nghiêng đầu. Rèm cửa màu xám đậm khép chặt, ngăn toàn bộ ánh nắng bên ngoài.

Đây… không phải phòng ngủ của cô ở Nam Loan.

Ý thức chậm rãi quay về. Cô nhớ sau buổi biểu diễn tối qua, cả đoàn đi dự tiệc mừng công. Trong tiệc cô uống rất nhiều rượu… rồi nhìn thấy chú Cố.

Đúng rồi, chính chú đã đưa cô về.

Thanh Dao lúc này mới giật mình nhận ra đây chẳng phải Bạc Cảng Công Quán của chú sao!

Trong đầu bỗng hiện lên vài mảnh ký ức mơ hồ. Cô thở dài một hơi. Chắc chắn là tối qua uống quá nhiều, nên mới mơ ra một giấc mơ kỳ quặc như vậy. Cô thế mà lại mơ thấy mình bám lấy chú, nằng nặc đòi chú kể chuyện. Mà chú còn thật sự kiên nhẫn kể cho cô nghe, lại còn là cuốn “Tôi là mèo” mà cô thích nhất.

Nghĩ thôi đã thấy buồn cười.

Quá buồn cười rồi.

Thanh Dao vén chăn xuống giường. Ánh mắt vừa lướt qua tủ đầu giường thì chợt khựng lại.Ở đó đặt một cuốn sách, trên trang bìa viết rõ ràng: Natsume Soseki – “Tôi là mèo”.

Thanh Dao: ?

Ba giây sau.

Đây. Không. Phải. Là. Mơ!!

Cô say rượu rồi bám lấy chú đòi kể chuyện là thật!

Trong khoảnh khắc ấy, gò má của cô đỏ bừng, cơn nóng ran lan tới tận sau tai.


Tập đoàn Thịnh Thụy từ trước tới nay vẫn vững vàng đứng đầu ngành tài chính trong nước. Những năm gần đây càng phát triển nhanh chóng, mở rộng thêm nhiều lĩnh vực, vì vậy chuyện tăng ca cuối tuần đã trở thành bình thường. Huống hồ chú Cố còn là tổng giám đốc tập đoàn. 

Đây là lần đầu tiên Thanh Dao cảm thấy may mắn vì chú bận rộn. Như vậy cô sẽ không phải đối mặt với chú. Chỉ cần nghĩ đến những chuyện tối qua mình làm, cô đã xấu hổ đến mức chỉ muốn đập đầu vào tường.

Cô nhìn đồng hồ, đã tám giờ rồi, giờ này chắc chú đã ra khỏi nhà. Vì thế cô rón rén đi tới cửa, mở hé một khe nhỏ. Từ vị trí này vừa vặn nhìn thấy đảo bếp kiểu Tây trong phòng bếp.

Bên cạnh đảo bếp, Cố Cẩn Thâm mặc áo sơ mi đen, dáng người cao thẳng, toát lên vẻ điềm đạm chín chắn. Hôm nay anh không thắt cà vạt, hai cúc áo trên cùng mở ra, lộ ra vài phần tùy ý hiếm thấy. So với vẻ nghiêm nghị thường ngày, anh lúc này có thêm chút thoải mái. Tay áo xắn lên, anh đang ung dung chuẩn bị bữa sáng.

Thanh Dao sững người.

Hôm nay chú… lại không đi công ty?!

Ngay lúc cô còn đang ngẩn ra, người đàn ông hơi nâng mắt lên, vừa lúc nhìn thấy cái đầu nhỏ ló ra sau khe cửa.

“Dậy rồi à?”

Lời anh vừa dứt, cánh cửa lập tức “rầm” một tiếng đóng sập lại.

Cố Cẩn Thâm: “…”

Người nào đó dựa lưng vào cửa, đầu óc rối bời như nồi cháo nhão, lại như có cả đàn ong bay loạn bên trong, ong ong không ngớt.

Lúc này, cửa bị gõ hai cái.

“Dao Dao, dậy đi.”

“Ra ăn sáng.”

Cô gái nhỏ không đáp, vẫn đứng dựa ở đó thật lâu, rồi mới mơ mơ màng màng đi rửa mặt. 

Ừm… Chỉ cần cô không thấy xấu hổ, thì người xấu hổ sẽ là chú.

Sau khi tự cổ vũ xong, cô mới chậm rãi mở cửa bước ra. Trên bàn ăn bằng đá cẩm thạch đã bày sẵn bữa sáng. Cháo ngô sườn, một xửng bánh hấp, còn có một ly sữa nóng.

Cố Cẩn Thâm kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, thong thả dùng bữa, hoàn toàn không nhắc tới chuyện tối qua.

Thanh Dao lơ đãng húp một miếng cháo, quên thổi, lập tức bị bỏng lưỡi.

“Đang nghĩ gì vậy?” Cố Cẩn Thâm khẽ hỏi..

“Không… không có gì.” Cô vội vàng cầm ly sữa uống một ngụm, lại bị bỏng tiếp.

Ánh mắt của người đàn ông nán lại trên người cô một lúc.

“Sau này đừng uống nhiều rượu như vậy.”

“Dạ…”

Thanh Dao nhỏ giọng hỏi: “Hôm nay chú không đến công ty sao?”

“Không cần. Nghỉ một ngày dịp Tết Dương.”

Thanh Dao lập tức tỉnh hẳn.

Hôm nay là ngày đầu năm mới. Tối qua là đêm giao thừa, vậy mà cô lại say đến mức chẳng biết gì, ngay cả chương trình đón năm mới của thần tượng cũng không xem được.

Cô thở dài: “Biết vậy hôm qua cháu đã không uống rượu rồi. Đài Giang Thành mời được Đại thần Lục Tinh, chị ấy gần như không nhận lời biểu diễn thương mại, hiếm lắm mới có một lần, vậy mà cháu lại bỏ lỡ.”

Cố Cẩn Thâm ngước mắt: “Lục Tinh?”

Thanh Dao gật đầu lia lịa.

“Nguyên bè trưởng cello của Dàn nhạc Giao hưởng Loston bên Anh, một nghệ sĩ cello rất nổi tiếng. Đó là thần tượng của cháu.”

Đối phương khẽ cười, “Cháu có khá nhiều thần tượng nhỉ.”

“Nhiều sao?” 

Cô đâu có theo đuổi ngôi sao, thần tượng duy nhất chỉ có Lục Tinh thôi.

Suy nghĩ một lúc, cô hỏi: “Cháu còn thần tượng nào nữa à?”

Người đàn ông vẫn cười, “Ultraman.”

Thanh Dao: “…”

Quả nhiên…Tránh kiểu gì cũng không tránh được.

Người nào đó ho khan hai tiếng, giả vờ bình tĩnh chuyển chủ đề, “Chú, đêm giao thừa tối qua có pháo hoa không ạ?”

Hoài Thành vốn không cho đốt pháo hoa, nhưng năm nay ở quảng trường trung tâm thành phố có nhạc hội đón năm mới ngoài trời. Sau khi kết thúc còn có màn pháo hoa được chính phủ phê duyệt. Đây là dịp hiếm có vô cùng, thế mà cô lại say ngất ngửa, ngay cả một tia pháo hoa cũng chẳng thấy.

Cố Cẩn Thâm nói: “Có.”

Thanh Dao hơi thất vọng: “Khó lắm mới có pháo hoa, vậy mà cháu lại không xem được.”

“Đêm giao thừa Tết Âm lịch còn một lần bắn nữa.”

Hai mắt cô gái nhỏ tức khắc sáng lên, “Đêm đó cũng có pháo hoa sao ạ?”

“Ừ.”

“Vậy đêm đó cháu nhất định không bỏ lỡ nữa. Cháu muốn cùng chú đi xem pháo hoa.”

Khóe môi người đàn ông khẽ cong lên, “Được.”


Thời gian trôi đi không nhanh không chậm, chớp mắt đã tới giữa tháng Một. Năm nay Tết đến sớm, cuối tháng Một đã là đêm Giao thừa.

Sau Tết Dương lịch, Thanh Dao bắt đầu bận rộn với buổi biểu diễn đánh giá cuối kỳ. Có khi cầm nhạc phổ lên luyện một mạch suốt cả ngày. May mà buổi biểu diễn cuối cùng diễn ra rất suôn sẻ, Thanh Dao cũng chính thức bước vào kỳ nghỉ đông.

Càng gần Tết, không khí năm mới càng thêm rộn ràng. Các trung tâm thương mại khắp nơi đều giảm giá, tung ra đủ loại hoạt động đón xuân. Những cột đèn bên đường cũng đã sớm treo lên những chiếc lồng đèn đỏ rực.

Dù cô đã lớn rồi, nhưng cứ đến gần Tết, trong lòng vẫn không kìm được cảm xúc háo hức. Hơn nữa, đêm Giao thừa năm nay, cô còn hẹn sẽ cùng chú đi xem pháo hoa nữa.

Nhưng chuyện ngoài ý muốn luôn đến bất ngờ.

Hôm đó, biệt thự Nam Loan xuất hiện một người phụ nữ xa lạ.

Thanh Dao đi cùng Cố Cẩn Thâm về nhà. Vừa bước vào cửa, cô đã thấy trong phòng khách có một người phụ nữ tóc ngắn đang ngồi trên sofa, đuôi mắt hằn rõ nếp nhăn. Cố Thiên Thành cũng ngồi ở chiếc sofa bên kia.

Trương Mỹ Anh vừa nhìn thấy cô đã đỏ hoe mắt, vừa khóc vừa nắm lấy tay cô.

“Dao Dao… Dao Dao đã lớn thế này rồi… Mẹ đây… mẹ đây mà.”

Trong đầu cô gái nhỏ rối tung cả lên, cô đứng ngơ ngác. Theo bản năng, cô nép ra sau lưng Cố Cẩn Thâm.

“Chị bình tĩnh trước đã.”

Cố Cẩn Thâm chắn phía trước, nhíu mày hỏi: “Chuyện là thế nào?”

Bên ngoài đêm tối đã bao trùm khắp nơi, trên bầu trời không có lấy một ngôi sao. Những tầng mây dày cuộn lại, như thể muốn báo hiệu trời sẽ lạnh thêm. Đèn chùm pha lê trong phòng khách sáng lên, toả ra thứ ánh sáng vàng nhạt tĩnh lặng. Tối nay không có gió, lá cây bên cửa sổ cũng đứng yên bất động. 

Không khí yên lặng đến lạ.

Thanh Dao cúi đầu ngồi bên cạnh Cố Cẩn Thâm. Giọng người phụ nữ nghẹn ngào, bà ta nói rất nhiều, nhưng cô lại như đang chìm trong nước, âm thanh bên tai trở nên mơ hồ.

Rất lạnh. Cô chỉ muốn lại gần chú hơn một chút.

Giờ phút này, cô chỉ nghe rõ một từ.

Mẹ.

Một từ xa lạ.

Từ khi có ký ức, trong cuộc sống của cô chưa từng có mẹ. Ba từng nói với cô rằng họ đã ly hôn. Sau khi ly hôn, Trương Mỹ Anh hoàn toàn cắt đứt liên lạc với nhà họ Chung, không ai biết bà ta đã đi đâu.

“Tôi nhìn thấy Dao Dao trên tivi. Con bé kéo đàn cello trên truyền hình. Lúc đó tôi còn nghĩ đứa nhỏ này trông cũng có vài phần giống mình… Sau đó nhìn thấy tên trong chương trình biểu diễn, tôi mới biết thật sự là Dao Dao của tôi. Không ngờ con bé đã lớn đến vậy rồi… Lúc tôi rời đi, con bé còn nhỏ xíu thế này thôi…”

“Trong hơn mười năm tôi rời đi, tôi cũng từng nghĩ quay về thăm Dao Dao. Nhưng lúc đó mâu thuẫn với nhà họ Chung quá căng, lại mất liên lạc, nên mãi vẫn không quay lại.”

“Lần này nhìn thấy Dao Dao trên tivi, tôi mới quyết định đến đây tìm con bé. Nhưng sau khi đến Hoài Thành mới biết… ba của con bé đã qua đời từ lâu rồi…”

“Tôi phải hỏi thăm rất lâu, mới biết Dao Dao đã được đón về sống ở đây.”

Cố Cẩn Thâm hỏi: “Vậy ý của chị bây giờ là thế nào?”

“Tôi biết mười mấy năm qua mình đã nợ Dao Dao quá nhiều. Tôi chỉ muốn nói với con… nếu con muốn trở về, trong nhà mãi mãi vẫn có một vị trí dành cho con.”

Giữa chân mày của người đàn ông khẽ nhíu lại nhưng rất khó nhận ra.

Cố Thiên Thành cũng lên tiếng: “Bất kể là ở lại nhà họ Cố hay về Vân Thành, cứ để Thanh Dao tự quyết định đi.”

Trương Mỹ Anh do dự một lúc, nhìn về phía cô gái nhỏ vẫn im lặng nãy giờ, “Năm nay… con có muốn về nhà ăn Tết với mẹ không? Sau Tết rồi con quyết định đi hay ở lại, mẹ đều tôn trọng con.”

Thanh Dao sững người, không nói một lời. Chỉ có những ngón tay xinh vẫn luôn siết chặt vạt áo, các khớp tay vì dùng lực mà hơi trắng bệch như thay lời cô muốn nói.

Cố Thiên Thành: “Như vậy cũng tốt.”

“Để Thanh Dao trải nghiệm cuộc sống gia đình bên Vân Thành một chút, rồi mới quyết định cũng không muộn..”

Cô gái nhỏ trước sau vẫn không lên tiếng. Cô cũng không biết cuộc trò chuyện này kết thúc từ lúc nào. 

Cô nằm trên giường, ánh đèn trên đầu chói mắt đến khó chịu. Lúc này cô chỉ cảm thấy cả người mệt mỏi rã rời. Cơ thể như bị buộc thêm những khối chì nặng nề, khiến cô không nhúc nhích nổi, thậm chí ngay cả khóc cũng thấy vô cùng tốn sức.

Đêm đã rất khuya, trong phòng khách rộng lớn chỉ còn lại Cố Cẩn Thâm và Cố Thiên Thành. Ông cụ Cố khẽ thở dài, đứng dậy chuẩn bị về phòng.

“Ba.”

Bước chân của Cố Thiên Thành dừng lại.

Phía sau vang lên giọng của Cố Cẩn Thâm, rất khẽ, hơi khàn.

“Đừng đưa Dao Dao đi.”

Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, ông cụ Cố mới cất lời: “Ba không định đưa con bé đi. Cứ để con bé tự chọn.”


Thanh Dao và Trương Mỹ Anh rời đi vào tám giờ sáng hôm sau. Từ Hoài Thành đến Vân Thành mất khoảng hơn hai tiếng đi xe, cũng không tính là quá xa. Cố Thiên Thành vốn định để tài xế đưa hai người về, nhưng Trương Mỹ Anh từ chối, chỉ nói đi tàu cao tốc là được rồi.

Vân Thành là một thành phố nhỏ tuyến bốn, không nhộn nhịp và gấp gáp như Hoài Thành. Nơi đây mang đậm hơi thở đời sống thường ngày, chủ yếu phát triển du lịch. Đặc biệt là bức tượng Quan Âm cao ba mươi ba mét trên núi Vân Sơn, đã trở thành địa điểm check-in quen thuộc của rất nhiều người.

Nhà của Trương Mỹ Anh nằm trong một khu chung cư gần Vân Sơn. Sau khi theo bà về đến nhà, Thanh Dao mới biết Trương Mỹ Anh ở Vân Thành đã có một gia đình mới từ lâu, còn có một cô con gái đang học lớp chín. Những điều này cũng nằm trong dự đoán của cô, nên không quá bất ngờ.

Buổi tối, Trương Mỹ Anh đặt một bàn tiệc ở một quán ăn nhỏ. Có khá nhiều họ hàng xa gần đến dự.  Câu chuyện trên bàn ăn cũng hầu như xoay quanh Thanh Dao.

Giọng của những người phụ nữ trung niên khá chói, chỉ cần nâng cao tông một chút là nghe rất gắt tai.

“Ôi chao, nghe nói người Hoài Thành giàu lắm đấy. Tôi còn nghe nói người ở đó coi thường dân tỉnh lẻ như chúng ta. Dao Dao ở Hoài Thành lâu như vậy rồi, có phải cũng thành người Hoài Thành rồi không? Có khi nào coi thường mấy người họ hàng nhỏ bé ở đây không nhỉ?”

Người phụ nữ vừa cười vừa nói, lời lẽ nửa đùa nửa thật.

Thanh Dao không xem là thật, nhưng nghe vẫn thấy không thoải mái.

Trương Mỹ Anh vội lên tiếng hòa giải: “Dao Dao vừa mới tới, chị đừng trêu con bé nữa, kẻo làm nó sợ.”

Thanh Dao vẫn cúi đầu ăn thức ăn trong bát, không nói gì.

Người phụ nữ trung niên lại cười nói tiếp: “Sao Dao Dao chỉ lo ăn một mình vậy? Lâu lắm rồi mới gặp mẹ, cũng không gắp cho mẹ miếng nào à?”

Những người khác trên bàn cũng phụ họa vài câu.

Thanh Dao khựng lại một chút. Rồi cô gắp một miếng gà xào ớt cho vào bát Trương Mỹ Anh.

Con gái của bà ta là Lý Hân Hân bỗng lớn tiếng nói: “Mẹ tôi bị viêm dạ dày, không ăn cay được!”

Cô gái nhỏ sững người, rồi cô nhỏ giọng nói: “Chị… không biết.”

Cô lại gắp thêm một miếng củ mài.

Lý Hân Hân nói tiếp: “Món mẹ tôi ghét ăn nhất chính là củ mài đó!”

Đôi đũa của Thanh Dao khựng giữa không trung.

Trương Mỹ Anh vội nói: “Không sao đâu, không sao đâu. Củ mài tốt mà, mẹ thích ăn.”

Người phụ nữ trung niên cũng cười: “Một nhà cuối cùng cũng đoàn tụ rồi, tốt quá, tốt quá!”

Câu chuyện trên bàn ăn vẫn tiếp tục, còn Thanh Dao thì khẽ rũ mắt, như thể đứng ngoài tất cả.

Người một nhà sao?

Không.

Cô không phải.

Cô không biết Trương Mỹ Anh bị viêm dạ dày nên không ăn được cay, cũng không biết món bà ta ghét nhất là củ mài. Cô không gọi được tên vai vế của những người họ hàng này. Cô càng không biết, trong ngôi nhà này, cô nên xử sự với thân phận như thế nào.


Gió ở Vân Thành rất lạnh, tầng mây thấp trĩu, như thể một cơn mưa sắp rơi mà vẫn còn lưỡng lự.

Một giờ sáng, Thanh Dao tì người bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn những chiếc lá khô bị gió cuốn bay trên con đường cách đó không xa, ánh mắt dần trở nên xa xăm.

Đêm rất tối, mây dày đặc, chẳng thấy nổi một vì sao.

Cô bỗng nhiên nhớ tới chú Cố. Muộn thế này rồi, chắc chú đã ngủ. Nhưng không hiểu vì sao, lúc này cô lại rất muốn nói với chú vài câu. Thế là cô lấy điện thoại ra rồi gõ vài chữ.

[Chú ơi, Vân Thành lạnh quá.]

[Có lẽ sắp mưa rồi.]

Cô vốn không nghĩ người đó sẽ trả lời. Cô gửi tin nhắn xong liền đặt điện thoại xuống, lặng lẽ nhìn mấy khóm xương bồ nhỏ ngoài cửa sổ đang khẽ lay trong gió.

Điện thoại khẽ rung.

 Là tin nhắn của chú Cố.

Cố Cẩn Thâm: [Vẫn chưa ngủ à?]

Thanh Dao: [Cháu không ngủ được.]

Cố Cẩn Thâm: [Đang nghĩ gì vậy.]

Người con gái ngẩn ra, đôi mắt hơi rũ xuống, lặng im hồi lâu.

[Cháu đang nghĩ… Tết này không thể cùng chú xem pháo hoa rồi.]

Một giờ sáng, bốn bề yên ắng, gió đêm tưởng như đã lặng mà vẫn còn vương.


Tác giả

Xa nhau một chút thôi, cũng giúp tình cảm tăng lên nhanh hơn đó ~

Leave a Reply