Editor: An Devy
Dưới ánh đèn chùm pha lê, phòng khách rộng lớn trở nên sáng sủa và ấm áp, đối lập với khung cảnh tuyết trắng lạnh lẽo ngoài cửa sổ. Một bên ấm áp, một bên lạnh lẽo.
Thanh Dao không có tâm trạng ngắm cảnh tuyết. Cô chậm rãi bước tới, dừng lại một chút bên ghế sofa, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện Cố Cẩn Thâm. Dù giữa Dương Hàn Ưu và anh vẫn còn cách một khoảng, nhưng cô vẫn cảm thấy trong lòng có chút nặng nề. Cô cũng không mặt dày đến mức chen vào giữa hai người mà ngồi.
Cố Thiên Thành cười nói: “Nhắc mới nhớ, hôm nay là lần đầu Thanh Dao và Ưu Ưu gặp nhau phải không?”
Dương Hàn Ưu cũng cười: “Vâng ạ, đây là lần đầu cháu gặp Dao Dao. Ngày trước khi cháu hay qua đây chơi suốt thì Dao Dao vẫn chưa đến nên chưa từng gặp.”
Thanh Dao cúi đầu uống trà, không lên tiếng. Chỉ cần cô khẽ ngẩng mắt lên là có thể thấy bộ móng tay đỏ của Dương Hàn Ưu, trên đó còn đính những viên kim cương lấp lánh.
Cô ta lại nói: “Thật ra cũng không hẳn là lần đầu gặp. Trước đây Dao Dao biểu diễn song tấu với nghệ sĩ violin Đổng Tư Lương trong buổi hòa nhạc, cũng gây dựng nên một chút tiếng tăm trên các nền tảng mạng. Cháu có xem video biểu diễn, cello của Dao Dao kéo rất hay.”
Người con gái khẽ đáp: “Cảm ơn chị Ưu Ưu.”
Cố Thiên Thành: “Còn cháu nữa, nếu mấy năm nay cháu không ra nước ngoài thì ở trong nước đã không chỉ nổi một chút đâu. Trong giới thiết kế, ai mà không biết nhà họ Dương có một ‘nữ thiết kế xinh đẹp’ như cháu.”
Trước khi ra nước ngoài, Dương Hàn Ưu đã là nhà thiết kế trang sức hàng đầu nổi tiếng trong nước. Chỉ là sau khi ra nước ngoài thì dần dần ít xuất hiện hơn.
Cô ta chỉ cười: “Cháu chỉ muốn trở lại với ngành thiết kế trang sức trong một diện mạo tốt hơn thôi.”
“Lần này về nước, trong buổi ra mắt sản phẩm mới của ROYA Jewelry, cháu sẽ mang tác phẩm của mình xuất hiện trước truyền thông với tư cách là một nhà thiết kế xuất sắc hơn, để mọi người nhìn thấy một con người hoàn toàn mới của cháu.”
Thanh Dao biết đến ROYA Jewelry, đó là thương hiệu trang sức xa xỉ đang nổi lên mạnh mẽ cả trong và ngoài nước. Các nhà thiết kế của ROYA được tuyển chọn cực kỳ khắt khe. Ngay cả việc bước vào vòng phỏng vấn sơ tuyển cũng cần lý lịch sáng giá và những tác phẩm xuất sắc làm “tấm vé gõ cửa”. Hóa ra người con gái xinh đẹp này không chỉ nổi bật ở ngoại hình.
Ông cụ Cố tiếp lời: “Mấy năm cháu ở nước ngoài, ba cháu nhớ cháu lắm đấy. Ngày nào cũng nhắc trước mặt bác, bác nghe đến mức sắp thủng cả lỗ tai rồi này.”
Dương Hàn Ưu cong môi cười: “Vậy còn bác thì sao, bác có nhớ Ưu Ưu không?”
“Nhớ chứ, nhớ chứ!”
Cô ta lại nhìn sang Cố Cẩn Thâm, giọng nói mềm hơn một chút: “Còn anh Cẩn Thâm thì sao?”
Thanh Dao khựng lại, cô cũng ngẩng đầu nhìn sang phía người đàn ông. Lúc này, người đó đang tựa lưng vào ghế sofa, vẻ mặt nhàn nhạt, ánh mắt anh khẽ lướt qua cô. Anh còn chưa kịp lên tiếng thì dì Lý bước vào phòng khách.
“Ông Cố, trong bếp đã chuẩn bị xong rồi, có dùng bữa luôn không?”
Cố Thiên Thành xua tay: “Dọn bữa đi, nói chuyện lâu như vậy chắc mọi người cũng đói rồi.”
Cuộc trò chuyện tạm dừng tại đó. Cố Cẩn Thâm đứng dậy khỏi sofa, đi về phía phòng ăn.
Dương Hàn Ưu lập tức đi theo, sánh vai cùng anh, vừa đi vừa hỏi: “Anh Cẩn Thâm, em có xem bài phỏng vấn của anh trên diễn đàn tài chính. Trong đó có nhắc đến vấn đề năng lực cạnh tranh cốt lõi của ngân hàng đầu tư. Anh nói phải tận dụng đầy đủ nguồn lực và hiệu ứng thương hiệu của công ty chứng khoán, nhưng ‘nguồn lực có thể tận dụng’ là chỉ gì vậy? Em đọc mà không hiểu lắm…”
Người đàn ông giải thích: “Các chi nhánh và kênh của công ty chứng khoán, cùng với năng lực nghiên cứu của bên bán, chủ yếu là để khai thác giá trị khách hàng và nâng cao giá trị thị trường của họ…”
Hai người vừa đi vừa trao đổi về chủ đề năng lực cạnh tranh của ngân hàng đầu tư. Dương Hàn Ưu thỉnh thoảng gật đầu, cũng đưa ra vài ý kiến của mình về lời giải thích của Cố Cẩn Thâm. Còn Thanh Dao lặng lẽ đi phía sau, hoàn toàn không chen vào được một câu.
Bàn ăn dài trong phòng ăn đã bày đầy món, bộ bát đĩa trắng tinh được sắp xếp gọn gàng, sáng bóng. Cố Thiên Thành đã ngồi vào vị trí chủ toạ, Cố Cẩn Thâm ngồi bên trái bàn.
Dương Hàn Ưu kéo chiếc ghế bên cạnh anh ra, vừa định ngồi xuống thì nghe anh cất tiếng: “Dao Dao, đứng ngẩn ra đó làm gì, ngồi ăn cơm.”
Anh khẽ héch cằm, ra hiệu về chiếc ghế bên cạnh, “Qua đây ngồi.”
Bàn tay đang nắm lưng ghế của Dương Hàn Ưu bỗng khựng lại, một lúc sau mới chậm rãi buông ra. Cô ta cười gượng, “Dao Dao ngồi ở đây sao?”
Cố Cẩn Thâm cầm khăn lau tay, “Ừ.”
Đối phương giật giật khóe miệng, đành chuyển sang ngồi chiếc ghế khác, đối diện với anh.
Hôm nay là mùng Ba Tết, không khí năm mới vẫn còn rất rộn ràng.
Đến tuổi của Cố Thiên Thành, người ta càng trân trọng những ngày gia đình đoàn tụ. Tết trong nhà cũng vẫn giữ theo phong tục của thế hệ trước. Trong biệt thự treo những chiếc đèn lồng đỏ nhỏ và câu đối đỏ, trên cửa chính dán một chữ “Phúc” thật lớn. Chỉ tiếc Cố Nhã bận rộn sự nghiệp, Tết cũng không thể về nhà. May mà Dương Hàn Ưu – người đã lâu không gặp đến ăn cơm, phần nào làm vơi đi nỗi cô đơn trong lòng Cố Thiên Thành.
Ông lấy ra chai rượu quý ủ ngọt trăm năm đã cất giữ lâu nay để chiêu đãi bữa tối này. Dương Hàn Ưu cũng rất nhiệt tình hưởng ứng, liên tục khen ngợi.
“Rượu này thơm quá! Ưu Ưu không ngờ bác Cố còn có loại rượu ngon thế này. Rượu quý ủ nhiều năm để ngọt như này hiếm lắm ạ!”
Cố Thiên Thành được khen đến mức cười tít mắt, tự hào khoe bộ sưu tập rượu của mình.
“Cái này còn chưa là gì đâu. Trong hầm rượu của bác còn nhiều loại ngon hơn nữa. Bác cũng không dám nói với ba cháu, sợ ông ấy biết lại tiện tay mang đi mấy chai.”
Dương Hàn Ưu che miệng khẽ cười.
Cố Thiên Thành chỉ vào chiếc ly của Thanh Dao, “Thanh Dao có muốn thử một chút rượu của ông không?”
Cô gái nhỏ ngơ ngác, lén liếc nhìn Cố Cẩn Thâm. Cho dù cô muốn nếm thử, người nào đó chắc cũng sẽ không đồng ý đâu. Lần trước cũng vậy, chú chỉ cho cô uống nước chanh.
Nhưng lần này Cố Cẩn Thâm lại không ngăn cản, giọng nói nhẹ bẫng: “Chỉ được uống một chút thôi.”
Thanh Dao sửng sốt, lúc sau mới nhận ra anh đã đồng ý. Cô vội cầm ly lại gần, rót một ít. Cô nhấp một ngụm nhỏ, không ngờ lại ngon đến vậy.
Cô hơi bất ngờ: “Chú ơi, vị ngọt…”
Người đàn ông khẽ cười: “Thích uống à?”
Thanh Dao gật đầu như gà mổ thóc: “Thích ạ.”
“Thích cũng không được uống nhiều.”
Người con gái bĩu môi, có chút không vui. Cô cúi đầu, dùng đũa khẽ chọc những hạt cơm trong bát, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vì sao ai cũng được uống, chỉ mình cháu là không… cháu đâu còn là trẻ con nữa…”
Cố Cẩn Thâm bật cười, đưa tay xoa đầu cô.
“Lần trước chú Tần Việt tặng chú mấy chai nước có ga vị trái cây để ở công ty rồi. Lần sau chú mang về cho cháu.”
“Là loại nước có ga gì vậy?”
“Của Vân Sâm.”
“Vân Sâm á?” Mắt Thanh Dao lập tức sáng lên.
Cô đã nghe nói nước có ga của Vân Sâm rất ngon từ lâu, nhưng vì giá khá đắt lại khó mua nên vẫn chưa từng thử.
Người con gái không nhịn được cười: “Chú Tần cai rượu rồi ạ? Sao lại chuyển sang uống nước có ga vậy?”
“Để dỗ đứa cháu trai vừa mới vào mẫu giáo của cậu ấy.”
Thanh Dao ngây ngốc gật đầu, nhưng rồi lại cảm thấy có gì đó hơi sai sai. Một lúc lâu sau cô mới chợt phản ứng lại… Vậy là chú đang dùng nước có ga dỗ trẻ con để dỗ cô sao?! Trong nháy mắt, cô bỗng không còn muốn uống loại nước có ga đó nữa.
Lúc này, Dương Hàn Ưu khẽ cười nói: “Anh Cẩn Thâm quản chặt thật đấy, Dao Dao uống một chút rượu thôi cũng không sao mà.”
“Con bé còn nhỏ.” Anh gần như trả lời ngay lập tức, không cần suy nghĩ.
Lời nói ấy khiến Thanh Dao nghẹn lại một hơi nơi cổ họng, vừa bực vừa ấm ức. Nhỏ nhỏ nhỏ! Lúc nào cũng nói cô nhỏ! Thế là cô dứt khoát không muốn nói chuyện với chú Cố nữa, chỉ cúi đầu ăn thức ăn trong bát.
Đối phương lại tiếp lời: “Nhìn Dao Dao là em lại nhớ đến hồi nhỏ của chúng mình. Anh Cẩn Thâm còn nhớ không? Khi còn bé anh cũng giống bây giờ, chăm sóc em rất chu đáo.”
“Hình như lúc đó mới tám hay chín tuổi thôi. Khi ấy em đi bộ rất chậm, lại hay vấp ngã, lúc nào anh cũng cố ý đi chậm lại chờ em.” Cô ta che miệng khẽ cười, “Vì thế mà hai chúng mình đi học thêm lúc nào cũng đến muộn, còn bị thầy mắng mấy lần.”
Thanh Dao khẽ ăn từng hạt cơm trong bát. Cô không ngờ hồi nhỏ chú cũng là một “người ấm áp”, dịu dàng lại chu đáo với chị Ưu Ưu như vậy.
Cố Cẩn Thâm không tiếp lời, chỉ gắp một ít thịt cá đặt vào chiếc đĩa nhỏ bên cạnh.
Dương Hàn Ưu kể rất nhiều chuyện khi họ còn nhỏ, những chuyện mà Thanh Dao chưa từng nghe qua. Nghe đến sau cùng, trong lòng cô càng lúc càng thấy nghẹn lại.
“Còn nữa, có lần em thi không tốt, anh Cẩn Thâm còn giảng bài cho em, phân tích đề cho em. Không biết vì sao, nhưng những gì anh dạy em em đều hiểu rất nhanh.”
“À đúng rồi, có lần em chạy bộ bị ngã trật chân, chính anh Cẩn Thâm đã cõng em về lớp. Anh còn nhớ không?”
So với vẻ hào hứng của Dương Hàn Ưu, sắc mặt Cố Cẩn Thâm vẫn rất thản nhiên, ngay cả mí mắt cũng không nhấc lên.
“Không nhớ rõ.”
Một câu nói chặn đứng lời kể tiếp theo của đối phương, nụ cười trên môi cô ta cũng trở nên sượng hơn.
Thực ra những gì Dương Hàn Ưu nói sau đó Thanh Dao cũng không nghe rõ. Cô chỉ chăm chú gỡ thịt cá trong bát, tỉ mỉ nhặt từng chiếc xương. Đúng lúc này… Một chiếc đĩa nhỏ được đặt trước mặt cô. Bên trong là một ít thịt cá đã được gỡ xương sẵn.
“Cháu ăn đi.”
Thanh Dao hơi bất ngờ, ngẩng đầu cười: “Cảm ơn chú…”
“Ăn chậm thôi, có thể vẫn còn sót xương.”
“Dạ.”
Ánh mắt của Dương Hàn Ưu dừng lại trên hai người một lúc, thoáng có chút kinh ngạc. Sau phút sửng sốt, cô ta làm như vô tình cười nói, “Anh Cẩn Thâm thật sự rất cưng Dao Dao nhỉ.”
Cố Thiên Thành trêu: “Ưu Ưu không biết đấy thôi, bình thường Cẩn Thâm thương con bé nhất, sắp chiều hư nó luôn rồi.”
Sau khi ăn tối xong, tuyết đã ngừng rơi, trên mặt đất phủ một lớp tuyết dày. Mọi người ngồi nói chuyện một lúc trong phòng khách, sau đó lại ra sân ngắm tuyết. Cây cối và bãi cỏ trong sân đều phủ kín một màu trắng xóa.
Dương Hàn Ưu nâng một nắm tuyết lên rồi bất chợt tung ra.
“Năm nay tuyết rơi dày thật đấy.”
“Cây này vẫn còn kìa, còn cao lên nhiều nữa. Hồi nhỏ chơi trốn tìm, em thích nhất là trốn sau cái cây này.”
Trong lúc vừa đắp người tuyết, Dương Hàn Ưu vừa trò chuyện với Cố Cẩn Thâm về những chuyện hồi nhỏ. Thanh Dao không lên tiếng, chỉ ngồi xổm trên đất, dùng ngón tay vẽ lung tung lên lớp tuyết.
Sau khi chơi tuyết một lúc, Cố Thiên Thành đẩy cửa kính ở sân sau ra, “Tuyết vừa mới ngừng, giờ cũng muộn rồi. Hay là Ưu Ưu đừng gọi tài xế đến nữa, để Cẩn Thâm đưa cháu về luôn đi.”
Dương Hàn Ưu khựng lại, nhìn sang Cố Cẩn Thâm.
“Thế thì làm phiền anh Cẩn Thâm quá…”
“Bác Cố, để tài xế đưa cháu về là được rồi…”
Cố Thiên Thành xua tay: “Có gì đâu mà phiền, dù sao Cẩn Thâm cũng không bận việc gì.”
Dương Hàn Ưu chớp chớp mắt: “Anh Cẩn Thâm, được không ạ?”
“Đi thôi.”
Trên mặt cô ta nở nụ cười: “Cảm ơn anh Cẩn Thâm, làm phiền anh rồi.”
Cố Cẩn Thâm bước về phía đại sảnh, trên nền tuyết để lại một hàng dấu chân. Dương Hàn Ưu vội vàng theo sau.
“Nhớ hồi nhỏ em thích nhất là bước theo dấu chân của anh Cẩn Thâm. Như vậy sẽ không sợ giẫm phải hố tuyết rồi bị ngã.”
Thanh Dao ngẩng đầu lên.
Bóng dáng hai người đã bước vào trong nhà, phía sau để lại một hàng dấu chân đậm nhạt khác nhau. Một lớn một nhỏ, chồng chéo lên nhau.
Thanh Dao ngơ ngác nhìn một lúc. Sau đó cô đi tới, giẫm loạn lên những dấu chân ấy. Dường như vẫn chưa thấy đủ, cô còn nhảy lên trên đó mấy cái.
“Dao Dao.”
“Cháu đang làm gì vậy?”
Cơ thể đang nhảy tại chỗ của cô gái nhỏ chợt cứng đờ. Sau đó cô cực kỳ gượng gạo xoay người lại, làm bộ vặn vặn eo, đá đá chân.
“Lúc nãy ăn tối no quá… cháu đang vận động… vận động một chút…”
Người đàn ông bước chậm rãi về phía cô, “Đeo vào.”
Lúc này cô mới nhìn rõ trong tay anh cầm một đôi găng tay lông. Chóp mũi cô vì lạnh mà đỏ ửng, đứng yên không động đậy, như đang ngẩn người. Anh kéo tay cô qua, cẩn thận đeo găng tay vào từng chút một.
Đêm đông rét buốt, gió đã ngừng, tuyết cũng đã ngừng rơi.
Theo cử động khẽ của chiếc áo khoác đen trên người anh, cô ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc, khiến cô có chút lưu luyến.
Hơi thở nhàn nhạt, giọng nói của anh cũng vương nhàn nhạt, “Chơi tuyết thì nhớ đeo găng tay.”
Hai tay đều đã đeo găng dày cộp, nhìn phồng phồng lên. Thanh Dao cúi xuống nhìn một cái, còn là hình con tuần lộc nữa, cũng hơi đáng yêu đấy.
Cô ủ rũ nói: “Chẳng phải chú đưa chị Ưu Ưu về sao…”
“Ừ, chú sắp đi rồi.”
“Chợt nhớ ra cháu còn đang chơi tuyết, nên mang găng tay ra cho cháu.”
“Ồ…”
Cố Cẩn Thâm khẽ cười, xoa đầu cô một cái: “Chú đi đây.”
Đến khi người đàn ông rời đi, trong sân vang lên tiếng động cơ xe, Thanh Dao mới hơi hoàn hồn lại.
Bên cạnh gốc cây có một người tuyết nhỏ, là người tuyết lúc nãy Dương Hàn Ưu đắp. Thanh Dao cọ cọ hai chiếc găng tay, như đang giận dỗi, ở bên cạnh người tuyết của Dương Hàn Ưu đắp thêm một người tuyết khác to hơn, cao hơn, mập hơn. Đến sau cùng, cách một lớp găng tay mà tay cô cũng lạnh đến hơi đau.
Bỗng nhiên có thứ gì đó bị ném xuống bên chân cô. Ngay sau đó “đoàng!” một tiếng, nổ tung.
Thanh Dao giật mình hét lên.
Một tràng cười đáng ghét lập tức vang lên.
Cô quay đầu lại, thấy Cố Liên Minh đứng cách đó không xa, ôm bụng cười không ngừng.
Thứ vừa nổ dưới chân cô là một quả pháo nhỏ, cũng không biết Cố Liên Minh kiếm ở đâu ra.
Thanh Dao nhíu mày: “Cố Liên Minh, em có thấy mình trẻ con lắm không hả!”
“Dù sao cũng coi như lần đầu chúng ta gặp nhau trong năm mới, nên đốt cho chị cái pháo lấy hên.”
“Ấu trĩ!”
Thanh Dao không thèm để ý đến cậu ta nữa, tiếp tục đắp người tuyết của mình.
“Này…”
“Tôi vừa xuống máy bay đã vội chạy về nhà, chị không định nói chuyện với tôi chút à, ôn lại chuyện cũ gì đó thì sao?”
“Có gì mà nói.”
Cố Liên Minh nhướn mày: “Tâm trạng không tốt à?”
Thanh Dao không đáp.
Cậu ta coi như cô ngầm thừa nhận, tiếp tục nói mấy lời chọc ngoáy: “Tôi nghe ông nói chị Ưu Ưu về nước rồi à? Tối nay còn đến nhà mình ăn cơm nữa ư?”
“Nghe nói, cậu nhỏ còn tự mình lái xe đưa chị Ưu Ưu về nhà!”
Cậu ta khoa trương “oa” một tiếng: “Trời ơi… cậu nhỏ đối xử với chị Ưu Ưu chu đáo quá nhỉ!”
Hai má người con gái phồng lên, cô dùng sức vỗ từng nắm tuyết đắp lên đầu người tuyết.
“Chị Ưu Ưu với cậu nhỏ xem như thanh mai trúc mã, lần này về nước kiểu gì chẳng nối lại tình xưa.”
“Chị Ưu Ưu lại còn xinh như vậy, không chừng chẳng bao lâu nữa tôi phải gọi chị ấy là mợ nhỏ rồi.”
Thanh Dao cảm thấy bên tai ồn ào quá mức, liền nắm một nắm tuyết vo thành quả cầu ném thẳng qua.
“Cố Liên Minh, em phiền chết đi được…”
Đối phương nhanh nhẹn né sang một bên, “Ôi chao, người gì mà hung dữ quá vậy. Vẫn là chị Ưu Ưu dịu dàng hơn nhiều…”
“Không đúng, không nên gọi là chị Ưu Ưu nữa, phải gọi là mợ nhỏ mới đúng.”
Mấy quả cầu tuyết liên tiếp ném về phía cậu ta. Cố Liên Minh vừa cười đắc ý vừa né tránh, rồi chạy thẳng vào trong nhà.
Xung quanh cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Người tuyết nhoẻn miệng cười, như thể cũng đang chế giễu cô.
Thanh Dao nhìn người tuyết mà lẩm bẩm: “Mày cũng nghĩ chị Ưu Ưu sẽ trở thành mợ nhỏ à?”
“Nếu đúng thì gật đầu đi, mày không động đậy tức là không đồng ý.”
Thanh Dao bật cười: “Tao biết ngay là không phải mà…”
Câu nói còn chưa dứt, giây tiếp theo, cái đầu người tuyết nghiêng xuống, rồi lăn cái bịch xuống đất.
Người tuyết: Tôi gật đầu rồi.
“…”
Thanh Dao đá cái đầu của người tuyết dưới đất một cái, vẻ mặt buồn rười rượi. Cô nghĩ thầm, chẳng phải chỉ là mợ nhỏ thôi sao. Chị Ưu Ưu có thể, chẳng lẽ cô lại không thể?