Chương 30: Cháu có đẹp không?

Editor: An Devy


Diễn đàn tài chính số tổ chức tại Bắc Thành kéo dài trong năm ngày, quy tụ rất nhiều người trong ngành từ khắp nơi. Ngoài ra còn có đông đảo phóng viên từ các đài truyền hình, cơ quan truyền thông và tòa soạn báo đã sớm túc trực tại hội trường chỉ để không bỏ lỡ sự kiện lớn của ngành này.

Hôm nay là lễ khai mạc của diễn đàn. Khi Thanh Dao tỉnh dậy, Cố Cẩn Thâm đã đến hội trường tham dự lễ khai mạc từ sớm.

Buổi tổng duyệt của chương trình “Âm” được sắp xếp vào hai ngày sau. Hai ngày này Thanh Dao không có việc gì làm, chỉ có thể ở trong khách sạn xem tivi, tiện luyện đàn một chút. Thực ra phía chương trình cũng đã sắp xếp khách sạn cho khách mời, nhưng Cố Cẩn Thâm không để cô ở đó, mà trực tiếp đặt một phòng tổng thống tại khách sạn InterContinental ở trung tâm tài chính, vừa gần địa điểm diễn đàn, lại không xa nơi ghi hình chương trình.

Phòng suite của khách sạn vô cùng xa hoa. Ngoài phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ và phòng khách rộng lớn ra, còn có cả phòng SPA riêng cùng khu vườn sân thượng, đến phòng tắm cũng có tận mấy cái.

Thật ra Thanh Dao không mấy hài lòng về căn phòng này. Lần này đến Bắc Thành, ngoài việc tham gia ghi hình chương trình “Âm”, cô còn có một việc hệ trọng khác phải hoàn thành. 

Ánh mắt cô lướt qua bộ nội y gợi cảm đang giấu ở góc phòng. Vốn dĩ cô còn định nhân cơ hội này, ở trước mặt người nào đó mà thể hiện cho thật rõ “nữ tính” của mình. Nhưng phòng tổng thống này lại quá “chu đáo”, không chỉ phòng ốc rộng rãi, mà phòng ngủ chính và phụ còn cách nhau rất xa, riêng tư đến mức quá đáng.

Thật là chu đáo quá nhỉ. 

Cô thật muốn “cảm ơn” họ cho tử tế.

Một mình cô ở trong phòng khách sạn rộng thênh thang thực ra rất chán. Cô cuộn mình trên ghế sofa, lướt Weibo xem những bài đăng trong cùng thành phố. 

Không ít du khách đến đây du lịch đều đăng ảnh check-in bên sông Bái Giang. Phong cảnh ven sông Bái Giang là một trong những nét đặc trưng của Bắc Thành. Mặt sông rộng mênh mang, từng đàn hải âu lượn vòng trên không trung. Mỗi ngày đều có rất nhiều du khách đến bên bờ sông cho chim ăn, tiện thể chụp ảnh check-in. Chỉ cần cầm miếng bánh mì giơ cao quá đầu, hải âu sẽ sà xuống, ngậm lấy bánh mì bay đi. Thanh Dao cũng muốn đi cho hải âu ăn.

Bây giờ đã gần hoàng hôn, không biết bên phía chú lễ khai mạc đã kết thúc chưa. Thế là cô lấy điện thoại ra gửi cho anh một tin nhắn.

Thanh Dao: [nằm bẹp.jpg]

Tin nhắn rất nhanh đã được trả lời.

Cố Cẩn Thâm: [Sao vậy]

Thanh Dao: [Chán quá, cháu muốn ra sông Bái Giang chơi, khi nào chú về?]

Cố Cẩn Thâm: [Sắp xong rồi, tôi đến đón cháu.]

Thanh Dao không ngờ chú lại đồng ý nhanh như vậy, cô vui vẻ lăn một vòng trên ghế sofa, rồi gửi lại một biểu tượng “hôn gió”. Người đàn ông thản nhiên liếc nhìn khung trò chuyện, nơi hiện lên hình động một nhân vật nhỏ bé, mắt hình trái tim chu môi gửi nụ hôn. Bỗng anh khẽ bật cười.

Một nữ phóng viên tài chính của đài truyền hình nào đó tranh thủ được vài phút phỏng vấn sau hội nghị. Cô ta vừa hỏi xong một câu, đã thấy Cố Cẩn Thâm khẽ cười. Cô ta lập tức căng thẳng, trong đầu liên tục tự hỏi có phải câu hỏi của mình quá ngốc nghếch nên mới khiến Tổng giám đốc Cố bật cười như vậy.

Cô ta dè dặt hỏi: “Tổng giám đốc Cố… Có…có vấn đề gì sao ạ?”

Người đàn ông thu lại ánh mắt, “Không có gì, cô hỏi tiếp đi.”


Trong lúc chờ đợi, Thanh Dao tỉ mỉ trang điểm lại một lần. Sau đó, cô thay chiếc váy liền mềm mại bay bổng như tiên nữ, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo gió mỏng nhẹ, váy chỉ dài đến đầu gối, để lộ một đoạn bắp chân thon. Cô thấy hơi lạnh nhưng cũng không sao, đẹp là được. Bước đầu tiên để trở thành tiên nữ, chính là phải chịu được cái lạnh.

Cô đứng trước gương toàn thân ngắm nghía một hồi, vô cùng hài lòng. Thế là cô chụp một tấm ảnh selfie, lại ngồi chỉnh sửa cẩn thận suốt nửa tiếng, rồi gửi cho người nào đó.

Thanh Dao: [Tiên nữ đã sẵn sàng rồi.]

Thanh Dao: [Có đẹp không?]

Dù sao thì cô cũng đã tỉ mỉ chỉnh ảnh suốt nửa tiếng đồng hồ. Trong ảnh, khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ bàn tay, đôi mắt tròn xoe long lanh, đôi môi chúm chím như trái anh đào…

Không biết chú có khen cô xinh không nhỉ.

Cô gái nhỏ mong đợi tin nhắn trả lời của Cố Cẩn Thâm.

Một phút trôi qua.

Cố Cẩn Thâm: [Ai đây.]

Thanh Dao: [???]

Thanh Dao: [Chú nhìn kỹ lại đi!!!]

Cố Cẩn Thâm: [Sao cơ.]

Khóe môi người con gái lập tức cứng đờ. Cô cố nén bàn tay đang run run, gửi cho anh một tin nhắn.

Thanh Dao: [Mắt chú kém thế này, sau này già rồi kiểu gì cũng bị người ta lừa mua thực phẩm chức năng cho xem!!]

Cố Cẩn Thâm không tiếp tục bàn về chuyện đó nữa, trực tiếp gọi điện cho cô.

“Xuống đi, chú đến rồi.”

“Cháu biết rồi.” Cúp máy xong, Thanh Dao bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Bình thường chú lúc nào cũng đeo kính, chắc cận phải hai mươi độ ấy chứ.

Cô vuốt lại tóc, ung dung bước xuống lầu. Thế nhưng lúc này cô ưu nhã bao nhiêu, thì khi đến bờ sông Bái Giang lại chật vật bấy nhiêu.

Nửa tiếng sau, Thanh Dao đứng bên bờ sông Bái Giang run lên vì lạnh, gió rét từ phía trước thổi tới không chút che chắn như bóp nghẹt cả cổ họng. Không còn nét tiên nữ bồng bềnh, cũng chẳng còn dáng vẻ thướt tha duyên dáng, chỉ còn mái tóc bị gió thổi tung rối bời, liên tục quất vào mặt.

“Biết lạnh rồi à?” Giọng Cố Cẩn Thâm vang lên phía sau.

Thanh Dao hoàn hồn, vén mớ tóc rối trên mặt ra sau tai, vẫn cứng miệng nói: “Cháu không lạnh.”

Thực ra khi Cố Cẩn Thâm đến đón cô, đã nói với cô rằng bên bờ sông rất lạnh, bảo cô quay về khách sạn thay thêm áo rồi hãy ra ngoài. Nhưng cô không chịu, còn nghiêm túc nói với anh rằng tiên nữ thì không sợ lạnh.

Vai cô chợt nặng xuống. Một chiếc áo khoác được choàng lên vai cô, trên đó vẫn còn vương chút hơi ấm.

Thanh Dao đâu muốn bị “vả mặt”, đưa tay định kéo xuống, “Cháu đã nói là không lạnh mà…”

“Mặc vào.” Cố Cẩn Thâm ngăn lại, giọng nghiêm hơn chút.

Cô gái nhỏ lúng túng rụt tay về, ngoan ngoãn không động nữa.

Thật ra mỗi khi Cố Cẩn Thâm nghiêm túc, Thanh Dao vẫn hơi sợ anh. Đường môi căng lại, nhất là ánh mắt phía sau cặp kính gọng vàng lạnh lẽo, toát ra cảm giác uy nghiêm khiến người ta không dám trái lời. 

Không phải cô chưa từng thấy anh nổi giận. Dù là mắng Cố Liên Minh hay nghiêm khắc răn dạy cấp dưới trong công ty, anh đều lạnh lùng đến mức không hề mang theo chút nể nang nào.

Nhưng anh chưa bao giờ nổi giận với cô. Thậm chí, đến một ánh nhìn lạnh lùng cũng chưa từng dành cho cô. Ở trước mặt cô, anh mãi mãi vẫn là người chú dịu dàng, là người thương cô nhất.

Thanh Dao khẽ kéo lại chiếc áo khoác trên người. Rất ấm, còn thoang thoảng mùi tuyết tùng.

Chiều hoàng hôn buông xuống, nơi xa ánh chiều rực rỡ, nhuộm đỏ cả một mảng mây. Dư quang hoàng hôn rơi xuống mặt sông, tựa như vô số mảnh vàng vỡ vụn đang lay động trong làn nước. Lấp lánh, gợn sóng ánh sáng.

Thanh Dao tựa vào lan can, không khỏi cảm thán: “Đẹp quá!”

Từng làn gió từ mặt sông thổi tới, nâng mái tóc dài phía sau lưng cô bay nhẹ. Trong ánh hoàng hôn ấm áp, gương mặt nghiêng dịu dàng như được nhuộm một lớp ửng hồng.

Ánh mắt Cố Cẩn Thâm dừng lại trên gương mặt nghiêng ấy. Anh lặng lẽ nhìn thật lâu, không rời đi.

Thanh Dao không nghe thấy anh trả lời, liền quay đầu nhìn anh.

“Chú ơi, có phải rất đẹp không?”

Thế rồi ánh mắt hai người chạm vào nhau.

Người đàn ông khẽ dời ánh nhìn một cách kín đáo, hướng về phía ráng chiều nơi xa, “Ừ, rất đẹp.”

Vẫn luôn rất đẹp.

Trên không trung, từng đàn hải âu trắng lượn vòng, tiếng kêu vang lên nối tiếp nhau. Có người ngậm miếng bánh mì trong miệng, chờ khoảnh khắc hải âu sà xuống ngậm lấy để chụp ảnh.

Thanh Dao cũng đi mua một ít bánh mì. Cô không dám ngậm bánh mì trong miệng, chỉ xé một mẩu nhỏ, cầm trong tay giơ lên, còn nhờ Cố Cẩn Thâm chụp ảnh cho mình.

Một con hải âu sải cánh lao xuống, đậu lên tay cô.

Cố Cẩn Thâm giơ điện thoại lên chụp lại, giữ nguyên khoảnh khắc ấy trong khung hình. Trong bức ảnh, người con gái mỉm cười rạng rỡ, phía sau là bầu trời ráng chiều ngập tràn ánh đỏ.

Bỗng nhiên, vài con hải âu bay sà đến bên cạnh cô, phành phạch đáp xuống ngay trên đầu. Còn phát ra một tiếng kêu sắc nhọn.

Thanh Dao giật mình hoảng hốt, lập tức ném miếng bánh mì đi. Theo bản năng, cô né sang phía Cố Cẩn Thâm, cả người lao thẳng vào lòng anh.

Cố Cẩn Thâm vững vàng đỡ lấy “tiểu cô nương” vừa nhào tới, khẽ vỗ nhẹ lên lưng cô.

“Không sao đâu.”

Thanh Dao lặng lẽ vùi đầu trong lồng ngực anh. Những âm thanh ồn ào xung quanh dường như dần dần lùi xa, chỉ còn lại bên tai tiếng nhịp đập mạnh mẽ của anh.

Lồng ngực khẽ rung, người đàn ông dường như khẽ cười, “Sợ đến vậy à?”

Thanh Dao không lên tiếng.

Anh ôm cô, bàn tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô.

Thấy cô im lặng, Cố Cẩn Thâm tưởng cô đã ngầm thừa nhận, trong giọng nói thoáng mang theo ý cười.

“Vẫn chưa hết sợ sao?”

Thanh Dao bỗng nhiên không muốn rời khỏi vòng tay anh. Cô im lặng gật đầu, cứ để cô sợ thêm một lúc nữa đi.

Một lúc rất lâu sau.

Cô khẽ lên tiếng: “Chú vẫn chưa trả lời câu hỏi của cháu.”

“Câu hỏi gì cơ.”

“Lúc nãy ở khách sạn ấy, câu cháu gửi cho chú trên WeChat.”

Cố Cẩn Thâm suy nghĩ một lát, nhớ lại xem khi nãy cô đã hỏi gì.

Thanh Dao không chờ nữa. Cô ngẩng đầu khỏi lòng anh, trong đôi mắt khẽ ánh lên một tia sáng lấp lánh.

“Cháu có đẹp không?”

Cố Cẩn Thâm nhìn sâu vào mắt cô, “Câu hỏi đó, lúc nãy tôi đã trả lời rồi.”

Thanh Dao nhíu mày, “Chú trả lời lúc nào chứ! Chú lại lừa cháu! Lúc nãy chú có trả lời đâu!”

Vừa nói, Thanh Dao vừa lấy điện thoại ra, mở đoạn chat cho anh xem.

“Chú xem này…”

Người đàn ông lại kéo cô trở về trong vòng tay, giọng nói trầm xuống, “Tôi đã trả lời rồi.”


Hôm nay là ngày đến trường quay để tổng duyệt chương trình, đại khái chỉ là làm quen với quy trình ghi hình, đi thử sân khấu các thứ. Trong chương trình, Thanh Dao có một phần độc tấu riêng, đây là một cơ hội vô cùng quý giá.

Sau khi buổi tổng duyệt kết thúc, Thanh Dao nhìn đồng hồ, đã hơn năm giờ. 

Phiên họp buổi chiều của diễn đàn tài chính số chắc cũng sắp kết thúc rồi. Nơi này cách hội trường diễn đàn không xa. Thanh Dao nghĩ một chút, dứt khoát không quay về khách sạn nữa, trực tiếp đi sang đó đợi chú tan họp rồi cùng nhau về.

Thanh Dao không có tư cách tham dự, đương nhiên bộ phận an ninh cũng không cho cô vào hội trường. Thế là cô đứng đợi ở trước cổng.

Đợi một lúc ở bên ngoài, dần dần có người từ trong sảnh bước ra. Ai nấy đều mặc vest chỉnh tề, giày da bóng loáng, cà vạt thắt ngay ngắn không chút cẩu thả. Vài người vừa đi vừa trò chuyện, vẫn còn bàn luận về nội dung của diễn đàn hôm nay. Nhìn một cái là biết những nhân vật lớn trong giới tài chính vừa kết thúc cuộc họp.

Thanh Dao lặng lẽ lùi vào một góc, cố gắng khiến sự hiện diện của mình trở nên mờ nhạt nhất có thể.

“Cô bé này từ đâu ra vậy?”

Một người đàn ông đi ngang qua chợt dừng lại bên cạnh cô, ánh mắt đầy hứng thú đánh giá cô từ trên xuống dưới, giọng nói mang theo chút trêu chọc.

“Trông cũng không giống phóng viên nhỉ?”

Thanh Dao không lên tiếng.

Một người khác tiến lại gần.

“Có phải em gái hứng thú với diễn đàn nhưng không có tư cách tham dự không? Chuyện nhỏ thôi, anh trai có thể dẫn em vào.”

Thanh Dao lắc đầu.

Người đàn ông dường như bị phản ứng của cô chọc cười, bật cười ha hả hai tiếng.

“Không phải là một cô bé câm đấy chứ?”

“Hay là lạc đường rồi? Có cần anh trai đưa em về nhà không?”

Thanh Dao khẽ nhíu mày, lùi lại một bước, “Cháu đang đợi chú cháu.”

Anh ta cũng tiến lên một bước, “Chú em à? Chú em là ai vậy?”

Người đàn ông đưa tay định kéo tay cô, vừa cười vừa nói: “Ở đây thì không có chú đâu, nhưng anh trai thì có một người.”

Thanh Dao hất tay đối phương ra, “Chú cháu sắp tới rồi!”

Ngay lúc đó, phía sau vang lên tiếng bước chân. Mấy người đàn ông mặc vest chỉnh tề từ trong sảnh bước ra. Khi Thanh Dao nhìn thấy người đàn ông đi đầu, gương mặt cô lập tức bừng sáng, nhanh chóng chạy tới.

“Chú…”

Cố Cẩn Thâm hơi giật mình một chút, rồi khẽ cười, đưa tay xoa đầu cô.

“Dao Dao sao lại tới đây?”

“Cháu vừa tổng duyệt xong, nên qua đây đợi chú.”

Thanh Dao ôm lấy cánh tay Cố Cẩn Thâm cùng anh đi ra ngoài. Khi đi ngang qua người đàn ông ban nãy, cô khẽ nép sát hơn vào bên cạnh anh.

Người bên cạnh nhận ra sự khác lạ của cô, “Sao vậy?”

Thanh Dao liếc nhìn người đàn ông kia một cái, “Không có gì, người đó nói muốn làm anh trai cháu.”

Sắc mặt người đàn ông được nhắc đến lập tức cứng lại. Anh ta nào ngờ cô bé này thật sự đến đợi chú. Mà người chú ấy… lại còn là Tổng giám đốc Cố!

“Hiểu lầm, hiểu lầm thôi…” Anh ta gượng cười, vẻ mặt lúng túng, “Đều là hiểu lầm cả…”

“Tổng giám đốc Cố dẫn cả cháu gái tới à? Vậy hay là đi ăn cùng bọn tôi luôn đi?”

Người lên tiếng là một vị tổng giám đốc có quan hệ khá thân thiết với Cố Cẩn Thâm, Thanh Dao đã gặp vài lần.

“Không cần đâu, con bé sợ người lạ.”

Cố Cẩn Thâm lại nói thêm: “Tổng giám đốc Viên, buổi rượu tối nay tôi xin phép không tham gia.”

“Đừng thế chứ. Chỉ vì cháu gái cậu tới mà cậu bỏ luôn buổi rượu à? Nếu con bé không muốn đi thì để nó tự bắt taxi về là được mà.”

Cố Cẩn Thâm chỉ khẽ cười, “Xin lỗi.”

Thanh Dao chớp chớp mắt, bỗng thấy hơi ngại. Thì ra sau khi họp xong chú còn có buổi tiệc rượu. Nếu biết trước vậy, cô đã không đến đây làm phiền chú rồi.

“Chú ơi, không sao đâu, cháu có thể tự về được mà. Dù sao từ đây về khách sạn cũng không xa.”

“Chú đưa cháu về.”

“Không cần!” Cuối cùng, Thanh Dao vẫn kiên quyết tự mình về khách sạn, không để Cố Cẩn Thâm đưa đi. Dù sao cô cũng đâu còn là trẻ con, chút đường này chẳng lẽ còn lạc được sao.

Trên đường về khách sạn sẽ đi ngang qua một trung tâm thương mại, Thanh Dao tiện thể ghé vào dạo một vòng. Tầng một của trung tâm là các quầy mỹ phẩm của những thương hiệu lớn. Đủ loại son môi xếp thành từng hàng trong tủ kính trưng bày, khiến người ta nhìn đến hoa cả mắt.

Nhân viên quầy nhanh chóng bước tới, nở nụ cười chuyên nghiệp.

“Chào chị, em có thể giúp gì cho chị ạ?”

Ánh mắt Thanh Dao lướt qua hàng son trên kệ trưng bày, do dự một chút rồi hỏi: “Cho tôi hỏi… kiểu như… có loại nào… ừm…”

“Kiểu… thoa lên sẽ trông… nữ tính hơn một chút không?”

“Có chứ ạ.”

Cô nhân viên lập tức lấy ra một thỏi son.

“Đây là mẫu son mới của bên em, màu đỏ thuần khá nổi bật, hơn nữa còn có hương trái cây nhẹ.”

Thanh Dao đưa lên ngửi thử, là mùi đào thoang thoảng.

Nhân viên quầy mỉm cười nói: “Thỏi son này còn có một cái tên khác, gọi là ‘son bạn trai’ nữa đó ạ.”

“Son bạn trai?”

“Bởi vì sau khi thoa lên, bạn trai sẽ không kiềm chế được mà muốn… cắn một cái.”

Cắn một cái… Bị chú… cắn sao?

Gương mặt cô gái nhỏ lập tức nóng bừng, trong đầu thoáng qua đủ loại hình ảnh.

Cô khẽ ho một tiếng, cố tỏ ra tự nhiên, “Cái đó… vậy lấy… lấy thỏi này đi.”


Màn đêm dần buông xuống. Khi trời tối hẳn, Bắc Thành bắt đầu đổ mưa. Nửa tiếng sau, phía chân trời loé lên những tia chớp, sấm rền cuồn cuộn.

Cố Cẩn Thâm đi dự tiệc rượu, chỉ còn lại Thanh Dao một mình ở khách sạn.

Cô lấy thỏi son ra, thử một chút lên mu bàn tay. Đó là sắc đỏ tươi kiều diễm, hương thơm nhè nhẹ tỏa ra một sức quyến rũ âm thầm.

Dù sao tối nay chú cũng không ở đây, Thanh Dao quyết định… diễn tập trước một lần.

Cô ngâm mình trong bồn tắm, còn rắc thêm vài cánh hoa hồng. Khi bước ra, cả người vẫn còn vương hơi ấm, gương mặt cũng ửng hồng.

Trong phòng tắm có sẵn bàn trang điểm riêng. Thanh Dao chuốt hàng mi thật dài và cong, sau đó tỉ mỉ thoa lớp “son bạn trai”. Trên gương mặt vốn trắng trẻo bỗng thêm một nét quyến rũ lạ lẫm. Giống như hạt giống chôn sâu trong đất bất chợt phá vỏ vươn lên, nở ra một đóa hồng đỏ thắm, rực rỡ mà kiều diễm.

Khi lấy chiếc váy ngủ hai dây gợi cảm ra, mặt Thanh Dao càng nóng hơn. Hít sâu một hơi, cô nhanh chóng cởi chiếc áo choàng tắm, thay vào chiếc váy ấy. Chiếc váy đen cổ chữ V xẻ sâu, viền ren mềm mại. Quyến rũ đến cực điểm!

Thanh Dao vỗ nhẹ lên đôi má nóng ran như sắp bốc cháy của mình.

Bình tĩnh lại! Phải coi mỗi lần diễn tập như một lần thực chiến mà nghiêm túc hoàn thành!!

Cô đi chân trần bước ra khỏi phòng tắm, mở máy khuếch tán tinh dầu. Chẳng bao lâu sau, trong không khí tràn ngập mùi hương ngọt ngào khiến người ta mê say.

Ngoài cửa sổ, tia chớp xé toạc tầng mây dày, như muốn chia cắt màn đêm thành từng mảnh. 

Ánh sáng trong phòng khách chợt sáng chợt tối.

Thanh Dao tựa vào khung cửa phòng ngủ của Cố Cẩn Thâm, thử tạo mấy dáng điệu yêu kiều.

Cô khẽ hắng giọng, “Chú~~”

“Bây giờ chú còn thấy Dao Dao không có chút nữ tính nào nữa không?”

Cô hạ thấp tông giọng, bắt chước đúng tông giọng khi chú nói chuyện với cô: “Khụ khụ… Dao Dao, cháu thật sự quá nữ tính rồi, chú sẽ không bao giờ xem cháu là trẻ con nữa. Trước đây là chú nhìn lầm.”

Thanh Dao không nhịn được che miệng cười khúc khích.

“Vậy… chú có thích Dao Dao không?”

Lời còn chưa dứt, phía sau bỗng vang lên một tiếng động. Chưa kịp để Thanh Dao phản ứng, cánh cửa sau lưng cô đã được mở từ phía trong.

Sắc mặt cô gái nhỏ ngay tức khắc thay đổi. Cô kinh hãi quay người lại. Trong ánh sáng chập chờn sáng tối đan xen, người đó đứng ngay trước cửa, ánh mắt trầm lặng đang nhìn thẳng vào cô.


Tác giả

Về nhịp truyện thì mình vẫn đang từ từ thử nghiệm thôi, không biết có phải tiến triển hơi chậm không nhỉ?Chắc khoảng năm sáu chương nữa là hai người ở bên nhau, sau đó sẽ là mối tình bí mật siêu kích thích, siêu cấm kỵ!

Nếu mọi người có ý kiến gì cứ góp ý nhé, mình nhất định sẽ cố gắng, cố gắng hết sức để chỉnh sửa!

Leave a Reply