Editor: An Devy
Tiếng mở cửa vang lên.
Dư vị nụ hôn mang theo mùi brandy vẫn còn vương trên môi cô. Da đầu của cô tê rần, nhưng trong nháy mắt đã tỉnh táo lại. Cô mở to mắt, hoảng hốt đẩy người đàn ông ra, đồng thời cố gắng gỡ cánh tay đang siết chặt bên eo mình.
Nhưng người đàn ông lại như bức tượng không hề lay chuyển. Ngược lại, anh nắm lấy bàn tay đang giãy giụa của cô, cúi đầu hỏi: “Thích chú hử?”
Thanh Dao sợ đến mức trái tim như nhảy vọt lên cổ họng, nào còn tâm trí trả lời câu hỏi của anh. Cô chỉ có thể hạ thấp giọng, vùng vẫy trong lòng anh, “Chú… buông em ra…”
“Thâm ca, tìm được Dao Dao rồi chứ…”
Đột nhiên, giọng nói của Tần Việt vang lên phía sau.
Da đầu của người con gái như muốn nổ tung. Cô vẫn giữ nguyên tư thế, một tay chống trước ngực anh đầy kháng cự, tay còn lại bị anh nắm chặt cổ tay. Cánh tay vững chắc của anh vẫn vắt ngang eo cô. Cô giật mình một cái, toàn thân cứng đờ, không làm nổi bất kỳ động tác nào.
Xong rồi! Tất cả đều xong rồi! Bị chú Tần nhìn thấy rồi!
“Này này này, Thâm ca, Thâm ca.” Tần Việt vội vàng bước tới, đưa tay gỡ cánh tay của Cố Cẩn Thâm nhằm tách hai người ra.
“Có gì thì nói chuyện đàng hoàng, đừng động tay với trẻ con!”
Thanh Dao: “???”
Ý thức dần trở lại, Thanh Dao mặc cho Tần Việt kéo mình ra, rồi bị anh ta kéo ra phía sau lưng.
Tần Việt liếc nhìn chiếc ly vỡ trên sàn và vũng rượu loang lổ, thở dài, “Tôi đoán kiểu gì cậu cũng sẽ nổi giận, nên mới cố ý qua đây xem hai người. Kết quả đúng lúc bắt gặp cậu động tay động chân rồi.”
Rồi anh ta bất lực nói tiếp, “Thâm ca, cậu cũng lớn rồi, còn so đo với trẻ con làm gì.”
Thanh Dao đứng sau lưng Tần Việt, trái tim vừa nãy còn như nhảy vọt lên cổ họng giờ mới dần hạ xuống, cô lặng lẽ thở phào một hơi. May mà chú Tần không nhìn thấy cảnh cô và chú hôn nhau… Tư thế mờ ám của hai người, chú ấy cũng không nghĩ nhiều, còn tưởng là chú đang đánh cô… Bảo sao chú Tần hai mươi tám tuổi rồi mà vẫn chưa có bạn gái.
Cô gái nhỏ vừa mới thở phào nhẹ nhõm, thì Tần Việt đột nhiên quay lại hỏi cô, “Tiểu Dao Dao sao mặt đỏ thế, môi cũng hơi sưng nữa?”
Cô giật mình, dây thần kinh vừa thả lỏng lại lập tức căng lên.
Môi cô… sưng rồi sao?? Đều tại chú lúc nãy hôn mạnh quá…
Trong đầu xoay như chong chóng, cô còn đang nghĩ cách giải thích thì đã nghe Tần Việt nói tiếp.
“Chú cháu tát cháu à??!!”
“…”
Thanh Dao kinh ngạc mở to mắt, phản ứng đó lại bị Tần Việt hiểu thành ngầm thừa nhận.
Anh ta lập tức đầy chính khí bước lên, bắt đầu “lý luận” với người đàn ông nào đó, “Thâm ca, cái này là cậu sai rồi. Tiểu Dao Dao ra ngoài tham gia party một chút thật ra cũng chẳng sao cả, động tay đánh người thì cậu không đúng rồi…”
Tần Việt vẫn còn thao thao bất tuyệt giảng đạo lý, Thanh Dao khẽ bước lên, nhẹ nhàng kéo vạt áo anh ta.
“Chú… chú Tần…” Cô nhỏ giọng nói, “Chú ấy không đánh cháu…”
Tần Việt thấy mắt cô cũng đỏ hoe như vừa khóc xong, càng không tin, “Đừng sợ, nói với chú Tần đi. Hôm nay chú Tần làm chủ cho cháu, chú cháu đã bắt nạt cháu thế nào?”
Bắt nạt thế nào…
Trong đầu cô bỗng hiện lên hình ảnh người đàn ông ôm chặt eo cô, cúi xuống hôn cô thật cuồng nhiệt. Dư vị brandy dường như vẫn còn vương trên môi, còn có cảm giác hơi đau khi môi anh áp lên môi cô.
Gương mặt của cô không khống chế được lại nóng bừng lên, mở miệng nói lắp bắp, “Kh… không có ạ…”
Tần Việt vẫn không tin, quay sang hỏi: “Thâm ca, cậu xem cậu dọa con bé sợ đến mức này rồi, lúc nãy có phải cậu bắt nạt con bé không?”
Cố Cẩn Thâm thong thả cài lại từng cúc áo sơ mi đang bung trước ngực, giọng nhàn nhạt, “Ừm, có bắt nạt.”
“Cậu xem cậu cũng thật là…”
Ánh mắt người đàn ông chuyển sang khuôn mặt cô, chậm rãi nói: “Dao Dao không ngoan.”
“Quả thật nên bắt nạt một chút.”
Ánh nhìn rơi trên mặt cô quá mức nóng bỏng, Thanh Dao cúi đầu, không dám nhìn anh. Câu nói đầy ẩn ý ấy khiến mặt cô càng thêm nóng bừng.
“Được rồi được rồi, chuyện này coi như bỏ qua đi. Với cả Thâm ca, cậu cũng đừng để bụng nữa.”
Thanh Dao cúi đầu nhìn mũi chân mình, hồi lâu không nói gì.
Cố Cẩn Thâm vẫn theo thói quen mà xoa nhẹ đầu cô, “Dao Dao, đi thay đồ đi.”
Lúc này cô mới nhớ ra mình vẫn đang mặc chiếc váy bơi hai dây, vội vàng đáp một tiếng rồi chạy nhanh về phòng. Vừa về đến phòng, nhịp tim cô vẫn đập thình thịch không ngừng.
Cô tựa lưng vào cửa đứng một lúc lâu, rồi khẽ đưa tay chạm lên môi mình, nơi đó vẫn còn hơi đau. Vừa rồi… chú hôn cô mạnh quá… Cảm giác như sắp bị chú nuốt trọn vào trong lòng… A a a… Ngại chết mất. Nghĩ đến đó, cô không kiềm chế mà được lấy quần áo che kín mặt, cố gắng hạ nhiệt hai má đang nóng bừng.
Phía sau, tiếng mở cửa khẽ vang lên.
Cô quay đầu lại, vừa hay bắt gặp Cố Cẩn Thâm đẩy cửa bước vào.
“Vẫn chưa thay quần áo à?”
Cô ậm ừ đáp “Vâng” một tiếng. Vừa rồi cô mải chìm đắm trong cảm xúc, căn bản còn chưa kịp thay đồ. Rồi cô xoắn nhẹ ngón tay, có chút lúng túng, không dám nhìn vào mắt anh, vì cô cảm thấy ánh nhìn ấy quá mức mãnh liệt khiến cô không có chỗ trốn.
Trong tầm mắt đang cúi xuống của cô, đôi giày da đen kia từng bước tiến lại gần. Tiếp đó là ống quần tây được là phẳng phiu, rồi đến vòng eo săn chắc, lồng ngực rộng rãi…Khoảng cách quá gần của hai người dường như đang được kéo lại gần. Chóp mũi của cô như sắp chạm vào lồng ngực của anh. Cô vô thức siết chặt các ngón tay.
Một bàn tay to lớn phủ xuống, bao trọn lấy những ngón tay đang xoắn chặt của cô.
“Dao Dao.”
“Dạ…?”
Anh chậm rãi cúi xuống, tiến lại gần cô: “Dao Dao vẫn chưa trả lời câu hỏi của chú.”
Người con gái nhìn bàn tay đang bao lấy tay mình, chợt nhớ đến câu hỏi anh thì thầm bên tai khi nãy.
Thích chú hử?
Mặt cô nóng bừng, hoảng hốt muốn rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh.
Lúc Cố Cẩn Thâm bước vào, anh không đóng cửa. Cánh cửa phòng vừa hay đối diện với phòng khách. Mà trong phòng khách, Tần Việt đang ngồi trên sofa, chăm chú xem khu rượu sưu tầm của anh. Chỉ cần đối phương quay đầu lại, là có thể nhìn thấy bọn họ.
“Chú… buông em ra…” Cô thậm chí không dám nói lớn, nhịp tim đập dồn dập, ánh mắt không ngừng liếc ra ngoài cửa, sợ Tần Việt bất ngờ quay đầu.
Người đàn ông như không nghe thấy, cánh tay còn lại thuận thế vòng qua eo cô.
“Nói đi.”
Thanh Dao giãy giụa trong vòng tay anh, cố gắng thoát ra.
“Chú, chú buông em ra…” Cô hoảng hốt trừng mắt nhìn anh, giọng cố hết sức hạ thấp, “Chú Tần còn ở ngoài… sẽ bị nhìn thấy mất!”
Mặc cho cô cuống cuồng, đối phương vẫn như không hề lay chuyển, hoàn toàn không có ý định buông tay.
Giọng cô mềm xuống, gần như sắp khóc, “Chú… xin chú mà…”
Cố Cẩn Thâm khẽ cười, “Vậy Dao Dao trả lời câu hỏi của chú trước.”
Cô gái nhỏ vội vàng liếc nhìn người đàn ông ngoài phòng khách, hạ giọng nói nhỏ: “Thích… thích…”
“Thích ai.”
“Thích chú…”
“Sai.” Anh cúi đầu, như trừng phạt mà cắn nhẹ lên khóe môi cô, “Thích ai?”
“Chú…”
“Vẫn sai.” Lực cắn lại nặng thêm vài phần.
Thanh Dao khẽ rên đau, ánh mắt lại không ngừng liếc ra phòng khách, hoàn toàn không hiểu mình nói sai ở đâu.
“Chú… em thích chú…”
“Gọi tôi là gì.”
Thanh Dao khựng lại.
Mặt cô bỗng chốc đỏ bừng, ngượng đến mức không dám nhìn anh, “Thích… thích Cẩn Thâm…”
Người đàn ông rũ mắt rồi khẽ cười, cuối cùng cũng buông lỏng cánh tay đang ôm cô. Vòng tay nơi eo vừa được nới ra, cằm cô đã bị nâng lên. Nụ hôn của anh sắp sửa rơi xuống…
Đúng lúc đó, ngoài phòng khách bỗng vang lên giọng của Tần Việt, “Thâm ca, tôi nhớ trước đây Tổng giám đốc Thẩm có tặng cậu một chai cognac trăm năm của Pháp đúng không?”
Thanh Dao giật bắn mình, phản xạ cực nhanh chộp lấy bộ đồ ngủ bên cạnh, úp thẳng lên mặt của người đàn ông đang cúi xuống.
Đúng lúc này, Tần Việt quay đầu lại. Nhìn tư thế kỳ lạ của hai người, anh ta hỏi từ xa, “Hai người đang làm gì thế?”
Cô gái nhỏ cầm quần áo, giả vờ lau loạn xạ trên mặt người nào đó, lắp bắp bịa chuyện, “Cái đó… sao mới tháng năm mà đã nóng thế này rồi… chú ra nhiều mồ hôi quá, cháu lau giúp chú một chút…”
Tần Việt ngơ ngác: “Nóng à? Sao tôi không thấy…”
Cố Cẩn Thâm kéo phăng cái áo đang bị úp trên mặt xuống, “Trong tủ rượu, cậu tự tìm đi.”
Thanh Dao cảm thấy nếu tiếp tục như vậy chắc cô sẽ bị dọa đến đau tim mất, vội vàng đẩy anh ra ngoài.
“Chú mau ra ngoài đi! Em còn phải thay quần áo!” Nói xong, cô đóng sầm cửa lại, tiện tay khóa luôn.
Trong tủ quần áo của cô đã được thay một loạt đồ mới, đều là những kiểu phù hợp với mùa này. Khóe môi cô khẽ cong lên, chú đúng là khá tinh tế. Dù cô không thường xuyên đến ở lại Bạc Cảng Công Quán, nhưng mỗi lần tới, phòng lúc nào cũng sạch sẽ không một hạt bụi, rõ ràng là có người đến dọn dẹp mỗi ngày.
Đợi đến khi cô thay đồ xong bước ra ngoài, mảnh thủy tinh vỡ trên sàn phòng khách đã được dọn sạch. Cố Cẩn Thâm và Tần Việt đang ngồi trên sofa, không biết đang trò chuyện gì. Nhân lúc “tán gẫu”, Tần Việt tranh thủ mở liền mấy chai rượu quý trong bộ sưu tập của Cố Cẩn Thâm, vừa uống vừa nói chuyện, trông vô cùng thư thả.
Tivi trong phòng khách đang mở, chiếu một bộ phim truyền hình đang hot dạo gần đây. Không gian vốn lạnh lẽo, trầm mặc của Bạc Cảng Công Quán lúc này lại có thêm chút hơi ấm sinh hoạt, giống như cảm giác một gia đình quây quần sau bữa cơm, vừa trò chuyện vừa xem phim, ấm áp mà yên bình.
Đang lúc Thanh Dao hơi thất thần, Tần Việt lên tiếng gọi cô lại ngồi. Anh ta tự động nhích sang một bên, chừa ra chỗ trống bên cạnh Cố Cẩn Thâm. Bước chân của cô khẽ chậm lại, do dự một hồi rồi vẫn ngồi xuống giữa hai người. Cố Cẩn Thâm sợ cô lạnh, tiện tay kéo một chiếc chăn mỏng đắp lên người cô.
Trên màn hình đến cảnh nam nữ chính đang thổ lộ tình cảm.
Thanh Dao lơ đãng nhìn tivi, nhưng khóe mắt lại không nhịn được liếc sang người bên cạnh. Vẻ mặt anh vẫn bình thản như thường. Không phải là… vẫn còn giận chuyện cô vừa rồi lấy quần áo úp lên mặt anh đấy chứ?
Một lát sau, cô lặng lẽ đưa ra một ngón tay, chậm rãi dịch sang bên cạnh, khẽ móc lấy ngón út của anh, xem như là làm hòa.
Tần Việt vừa xem phim vừa nhấp một ngụm rượu, bắt đầu buông lời chê bai, “Mấy bộ phim kiểu này đúng là nhảm thật, nam nữ chính ôm hôn nhau thế rồi mà bạn của nam chính còn ngây ngô tưởng họ chỉ là quan hệ bình thường, đúng là chậm hiểu.”
Dưới lớp chăn mỏng, Cố Cẩn Thâm nắm lấy bàn tay cô đưa tới, bao trọn trong lòng bàn tay to lớn của anh.
Rồi anh bâng quơ đáp: “Ừm, đúng là chậm hiểu thật.”
Tối đó, Thanh Dao ở lại Bạc Cảng Công Quán, không về Nam Loan. Dù sao ông cụ Cố cũng đã đi Giang Thành vẫn chưa quay về, cô cũng không muốn trở về căn nhà trống trải ấy.
Đêm hôm đó, Thanh Dao mất ngủ. Cô cuộn mình trong chăn, lăn qua lăn lại, vừa cười vừa ôm mặt.
Lần này… trong mắt chú, cô chắc chắn không còn là một đứa trẻ nữa rồi chứ? Làm gì có ai lại hôn một đứa trẻ như vậy…
Nghĩ đến nụ hôn vừa mạnh mẽ vừa mang theo ý chiếm hữu kia, cô gái nhỏ lại lăn lộn thêm một vòng nữa trong chăn. Nấp trong chăn thật lâu, cô mới ló đầu ra, hít lấy chút không khí.
Đêm đã rất khuya nhưng cô lại không muốn ngủ. Cô sợ… chỉ cần ngủ một giấc, tất cả những chuyện vừa xảy ra sẽ trở thành một giấc mơ. Đến khi trời sáng, ánh ban mai sẽ đánh thức cô khỏi giấc mộng ấy. Mà khi tỉnh dậy, chú lại trở về dáng vẻ lạnh lùng, kiềm chế như trước, vẫn coi cô như một đứa trẻ chưa lớn.
Lăn lộn đến nửa đêm, Thanh Dao mới mơ mơ màng màng thiếp đi. Giấc ngủ ấy không yên ổn. Cô mơ rất nhiều, những giấc mơ chồng chéo, kỳ lạ – có lúc là ký ức thuở nhỏ, có lúc lại là hình ảnh của hiện tại, nhưng phần lớn… đều liên quan đến chú.
Khi tỉnh lại, ánh sáng ngoài cửa sổ còn mờ nhạt, bầu trời xám xịt, thời gian vẫn còn rất sớm. Một đêm đầy mộng mị khiến cô mệt mỏi rã rời nhưng cô lại không muốn ngủ tiếp. Sau khi rửa mặt xong, cô vẫn mặc đồ ngủ, mở cửa bước ra ngoài.
Bên quầy bếp, người đàn ông đang chuẩn bị bữa sáng. Hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi đen, tay áo xắn gọn đến khuỷu tay, để lộ cổ tay đeo chiếc đồng hồ kim loại màu bạc. Toàn thân anh toát lên vẻ xa cách, lạnh lùng.
Sau nụ hôn hôm qua, cô không biết phải đối mặt với anh thế nào. Dù thế nào đi nữa… cũng không thể giống như trước kia được, ít nhiều phải thân mật hơn một chút chứ?
Cô lấy lại tinh thần, hít sâu một hơi, chậm rãi bước tới. Cô định bắt chước cảnh trong phim là từ phía sau ôm lấy eo anh, tựa đầu vào lưng anh, rồi trao một nụ hôn chào buổi sáng thật dịu dàng.
Nhưng khi vừa đến gần, còn chưa kịp làm gì, đối phương đã lên tiếng trước, “Dậy rồi à?”
Ngón tay thon dài vẫn đang rửa dưới vòi nước, anh cúi đầu xử lý nguyên liệu, từ đầu đến cuối không hề ngẩng lên.
Bước chân của cô khựng lại, khẽ “ừm” một tiếng. Cuối cùng… chẳng làm được gì.
“Bữa sáng còn chưa xong, cháu có thể ngủ thêm một lát nữa.”
“Em không muốn ngủ nữa.” Thanh Dao tiến lại gần, muốn giúp một tay, “Để em làm cùng với chú…”
“Không cần.”
“Ra ngoài ngồi đi.”
Cô gái nhỏ bĩu môi, không nói thêm gì, chỉ đành quay người đi ra, trước khi đi còn ngoái đầu lại nhìn mấy lần. Sau đó, cô ngồi xuống sofa phòng khách, bật tivi lên xem. Thỉnh thoảng lại liếc về phía quầy bếp, nhìn Cố Cẩn Thâm, trong lòng rối bời.
Sao lại… không giống với những gì cô tưởng tượng. Không có nụ hôn chào buổi sáng, cũng không có cái ôm dịu dàng. Mọi thứ… vẫn y như bình thường. Giống như tất cả những gì xảy ra hôm qua thật sự chỉ là một giấc mơ do cô ngủ không ngon mà thôi. Mộng tỉnh rồi, mọi thứ lại trở về như cũ.
Sau một hồi suy nghĩ miên man, Cố Cẩn Thâm đã chuẩn bị xong bữa sáng.
Bữa sáng là bánh cá tuyết, sandwich và sữa.
Người đàn ông ngồi đối diện cô, thong thả dùng bữa.
Thanh Dao cắn một miếng bánh cá, thỉnh thoảng lại lén nhìn anh, thầm mong anh sẽ bất chợt ngẩng đầu lên, để hai người có một ánh nhìn lưu luyến. Ít nhất… cũng có thể khiến anh nhớ lại chuyện của ngày hôm qua.
Nhưng không hề có ngoại lệ, người đàn ông từ đầu đến cuối chỉ chuyên tâm ăn, chưa từng ngẩng lên nhìn cô một lần.
Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác bực bội khó nói, cô cúi đầu, im lặng ăn sáng.
“Sao vậy.” Cuối cùng anh cũng ngẩng mắt nhìn cô, “Không hợp khẩu vị à?”
“Không ạ…”
“Vậy thì ăn hết đi, ăn xong tôi đưa cháu đến trường.” Giọng anh vẫn như thường ngày, không mang theo chút cảm xúc nào.
Thanh Dao bị câu nói ấy chặn ngang nơi lồng ngực, chỉ cảm thấy khó chịu đến nghẹn lại, cô nhỏ giọng đáp, “…Vâng.”
Bảy giờ rưỡi sáng, chiếc Rolls-Royce màu đen chậm rãi hòa vào dòng xe. Vì Cố Cẩn Thâm dặn tài xế đưa cô đến trường trước, nên thời gian đến công ty của anh cũng bị lùi lại. Trong xe, anh mở laptop xử lý công việc, sau cặp kính gọng vàng mỏng manh là ánh mắt tập trung và nghiêm túc.
Nhìn dáng vẻ tranh thủ từng phút từng giây ấy, Thanh Dao không nhịn được mà thầm oán. Làm như chỉ cần buông laptop xuống nói với cô vài câu là sẽ mất đi mấy triệu không bằng.
Có tài xế trong xe, cô cũng không dám có hành động gì quá phận. Cộng thêm tiếng gõ bàn phím khe khẽ bên tai, từng nhịp từng nhịp, khiến lòng cô càng thêm rối bời. Cô hạ cửa sổ, nhìn ra ngoài, để làn gió lạnh lùa vào mặt mong xua đi cảm giác bức bối trong lòng.
Bàn tay trên bàn phím chợt dừng lại, người ngồi cạnh lạnh nhạt lên tiếng bảo tài xế đóng cửa sổ.
Cửa kính từ từ nâng lên.
Thanh Dao quay đầu nhìn anh.
Đôi mắt sâu thẳm kia cuối cùng cũng rời khỏi màn hình, dừng lại trên gương mặt cô, “Sáng sớm lạnh, đừng để cảm.”
“Ồ.”
Lúc này mới biết quan tâm cô sao.
Chỉ một câu ngắn ngủi, anh lại cúi đầu, dời sự chú ý về phía màn hình.
Thanh Dao nhìn anh một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi, “Dạo này… Chú bận lắm à?”
Anh thậm chí còn không ngẩng đầu lên, “Thịnh Thụy Trí Khoa vừa hoàn tất phát hành IPO, có khá nhiều việc cần xử lý.”
“Ồ…”
Suốt quãng đường sau đó, không ai nói thêm câu nào.
Cho đến khi xe dừng trước cổng trường, Thanh Dao mới phá vỡ sự im lặng, “Chú, em đến rồi.”
“Ừm.” Anh ngẩng đầu, khẽ cười nhạt, “Tan học tôi cho tài xế đến đón cháu, về Nam Loan hay là…”
Lời còn chưa dứt, Thanh Dao đã vội ngắt ngang: “Em không về Nam Loan… ông còn chưa từ Giang Thành về, em muốn đợi ông về rồi hẵng về…”
“Được.”
“Vậy… em đi nhé…”
“Ừ.”
Thanh Dao khẽ nhíu mày.
Chú… không hề có chút lưu luyến nào sao? Không có nụ hôn chào buổi sáng thì thôi đi, đến cả một nụ hôn tạm biệt cũng không có.
Cô bực bội đóng sầm cửa xe.
Suốt ngày chỉ biết công việc công việc! Chúc chú cổ phiếu rớt thẳng ba mươi phần trăm luôn đi!
Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, Cố Cẩn Thâm nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn ấy dần đi xa. Hôm nay cô mặc một chiếc váy liền thân ôm eo càng tôn lên vòng eo mảnh mai. Cảm giác mềm mại khi ôm lấy vòng eo thon ấy… vẫn còn rõ ràng như vừa mới đây.
Cho đến khi bóng dáng ấy khuất hẳn sau góc rẽ, người đàn ông mới thu lại ánh nhìn, lạnh nhạt dặn: “Đi thôi.”
Sau khi kết thúc buổi học sáng, Thanh Dao đến phòng đàn. Trong lúc luyện đàn, trong đầu cô vẫn chỉ toàn là thái độ khó đoán của Cố Cẩn Thâm.
Rõ ràng hôm qua hai người còn ôm nhau hôn môi… Vậy mà hôm nay, anh lại như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Khi một khúc nhạc kết thúc, Triệu Miên Miên tặc lưỡi hai tiếng, “Cậu đánh thiếu hai nốt, lại còn hụt một nhịp nghỉ nữa. Sao thế? Có tâm sự à?”
“Cậu nói xem… nếu một người đàn ông hôm qua còn ôm cậu làm mấy chuyện thân mật, mà hôm nay lại lạnh nhạt như không, thì là vì sao?”
“Cậu yêu rồi à?”
“Không, không có…” Thanh Dao lúng túng đáp qua loa, “Tớ chỉ thấy một chủ đề trên Weibo… nên hơi tò mò thôi…”
Triệu Miên Miên nói nhẹ nhàng bâng quơ: “Có gì mà không hiểu. Là tên tra nam thôi, tán tỉnh xong thì không muốn chịu trách nhiệm. Bây giờ nam nữ nhiều người cũng kiểu qua đêm, yêu đương nhanh gọn mà.”
“Tra nam”, “qua đêm”, “không muốn chịu trách nhiệm” – từng từ một nối tiếp nhau ùa vào đầu cô. Chú… không phải là kiểu người đó chứ? Hôn rồi… lại không muốn chịu trách nhiệm sao?
Nghĩ lại thì, hôm qua chú đúng là đã uống rất nhiều rượu. Chẳng lẽ tất cả mọi chuyện hôm qua… đều chỉ là nhất thời mất kiểm soát sau khi uống say? Rượu tỉnh rồi… chú lại muốn coi như chưa từng xảy ra?
Nghĩ đến đây, tay cô bất giác siết chặt, kéo mạnh một cái, tiếng đàn kéo dài chói gắt, như xé toạc cả không gian tĩnh lặng.