Chương 45: Hôn

Editor: An Devy


Những ngày mưa dầm liên tiếp khiến nhiệt độ ở Hoài Thành giảm hẳn mang theo chút se lạnh của tiết trời đầu xuân. Sau khi tiệc rượu kết thúc, bầu trời xám đục lại lất phất mưa, gió đêm se lạnh thổi qua, khiến người ta khẽ run lên.

Thanh Dao không đi cùng dàn nhạc, mà theo Cố Cẩn Thâm ra khu đỗ xe của khách sạn. Sau buổi biểu diễn, cô đã thay đồ, nhưng không ngờ tối nay lại lạnh đến vậy, nên không mang theo áo ấm. Trên người cô chỉ có một chiếc váy liền xanh xám dịu, khoác ngoài là áo len trắng mỏng. Chiếc váy cổ vuông mang hơi hướng cổ điển, để lộ phần xương quai xanh tinh xảo. Mái tóc dài mềm mại buông xuống sau lưng, thỉnh thoảng bị gió đêm khẽ thổi nâng lên.

Giữa một rừng vest tối màu trầm mặc, dáng người thanh nhã, dịu dàng ấy lại càng trở nên nổi bật. Một vẻ đẹp trong trẻo, sạch sẽ đến mức khiến người ta khó rời mắt. Những người đàn ông cùng đi về phía bãi đỗ xe, ánh nhìn ít nhiều đều dừng lại trên cô thêm một nhịp. Cố Cẩn Thâm khi nhận ra điều đó thì khẽ nhíu mày. Rồi anh kéo cô lại gần mình hơn một chút.

Khu đỗ xe của khách sạn bốn phía lộng gió, vừa bước ra khỏi đại sảnh, Thanh Dao đã không kiềm chế được mà xoa xoa hai cánh tay. Gần như cùng lúc đó, chiếc áo vest của người đàn ông đã được khoác lên người cô.

“Đưa tay ra.”

Người con gái khẽ sững lại, rồi ngoan ngoãn làm theo. Cô đưa hai tay luồn vào ống tay áo rộng thùng thình. Ống tay quá dài, cả cánh tay cô gần như lọt thỏm bên trong, đến cả đầu ngón tay cũng chẳng thấy đâu. Sau đó, anh lại cài cúc áo, dựng cổ áo lên, chỉnh lại cho gọn, che kín xương quai xanh của cô.

Thanh Dao cảm thấy có chút lạ. Trước đây, chú sợ cô lạnh cũng chỉ khoác áo lên vai cô, chứ không như hôm nay, trực tiếp bắt cô mặc hẳn áo của anh. Vai áo rộng thênh, ống tay dài quá khổ, nhìn có chút… không hợp, cũng chẳng đẹp gì cả. Nhưng không để cô kịp nghĩ nhiều, xe đã tới.

Sau khi lên xe, cô phát hiện tài xế là người lạ, liền quay sang hỏi: “Hôm nay sao chú Trần không đến đón vậy ạ?”

Cố Cẩn Thâm đáp qua loa, “Nghỉ phép.”

Thanh Dao gật đầu, như hiểu ra.

Hóa ra là nghỉ phép.

Chú Trần lái xe cho Cố Cẩn Thâm đã hơn mười năm, từ trước khi cô đến nhà họ Cố, ông đã ở đó rồi. Trong mắt Thanh Dao, chú Trần giống như một bậc trưởng bối. Vì thế, khi ông có mặt, cô cũng không dám làm gì quá giới hạn trong xe. Hôm nay chú Trần vừa hay nghỉ, đối diện với một tài xế xa lạ, lá gan của cô bỗng lớn hơn hẳn.

Thế là cô lén lút đưa tay vượt qua hộp tỳ tay ở giữa, khẽ chạm vào đầu ngón tay của người bên cạnh rồi lại nhanh chóng rụt về. Rồi cô lại liếc nhìn tài xế một cái, anh ta vẫn chăm chú nhìn đường phía trước, dường như không hề để ý đến động tác nhỏ của cô. Cô gái nhỏ khẽ cong môi, lén cười như vừa làm được chuyện gì đó đắc ý.

Cố Cẩn Thâm nghiêng đầu nhìn cô một cái, đưa tay muốn nắm lấy tay cô, nhưng cô đã vội né tránh.

“Hạ vách ngăn xuống.” Anh thản nhiên lên tiếng.

Một lát sau, vách ngăn được nâng lên, tách biệt hàng ghế trước và sau, tạo thành một không gian riêng tư. Ngay giây sau, người đàn ông trực tiếp vòng qua hộp tỳ tay, kéo cô ôm sang đặt lên đùi mình. Thanh Dao không nhịn được khẽ kêu lên, rồi lập tức đưa tay bịt miệng.

Một tay anh ôm lấy eo cô, tay còn lại kéo hai tay cô lại, bao trọn trong lòng bàn tay. Cô chợt nhận ra, dường như anh rất thích tư thế cô ngồi vắt chân trên đùi anh như vậy. Mỗi lần bế cô, gần như đều là tư thế này. Hôm nay cô mặc váy, tư thế này khiến vạt váy khẽ vén lên đến đùi, làn da mềm mại nơi mặt trong đùi khẽ chạm vào lớp quần tây mát lạnh. 

Những hình ảnh vừa xem trong phòng nghỉ bất giác hiện lên trong đầu. Tư thế này… sao lại quen quen.

Mặt Thanh Dao khẽ ửng đỏ, cô vùi mặt vào ngực anh.

Anh cúi xuống hôn nhẹ lên tóc cô, giọng trầm thấp, “Lạnh không?”

Người trong lòng khẽ nhích lại gần, áp sát vào lồng ngực ấm nóng của anh, ý tứ đáp, “Vừa nãy lạnh, giờ thì không ạ.”

Cánh tay đang ôm cô siết chặt hơn một chút.

Qua lớp kính xe tối màu, có thể lờ mờ thấy ánh đèn neon bên ngoài, mưa bụi rơi dày trên mặt kính, kéo thành từng vệt nước dài.

Cố Cẩn Thâm hơi cúi mắt, chỉ thấy đỉnh đầu được phủ bởi mái tóc mềm mại bồng bềnh đang ngoan ngoãn tựa vào lòng anh, phần xương quai xanh tinh xảo cũng mờ mờ ẩn hiện. Rất ngoan, cũng rất xinh. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô mang theo sự cưng chiều khó giấu.

Người con gái từ trong lòng anh ngẩng đầu lên, chu môi. Hình ảnh ấy khiến anh bật cười, không chần chừ cúi xuống hôn cô một cái nữa. Nhưng nụ hôn có phần qua loa ấy khiến người trong lòng không hài lòng, cô vừa kéo anh muốn hôn lại thì điện thoại anh đột nhiên đổ chuông. Anh buông tay cô ra để nghe máy, một tay khác vẫn ôm lấy eo cô, giữ cô không bị ngã.

“Bao giờ? Bây giờ sao?”

Anh vừa nói được nửa câu, đã bị cô kéo nhẹ cà vạt xuống. Anh cúi xuống nhìn, thấy cô gái nhỏ trong lòng đang chu môi đòi hôn. Anh khẽ hạ thấp đầu hôn cô thêm một cái, rồi tiếp tục nghe điện thoại. Rồi cà vạt của anh lại bị kéo xuống lần nữa.

“Biết rồi, tôi qua ngay.”

Cố Cẩn Thâm cúp máy, nắm lấy tay cô, mười ngón đan vào nhau, nụ hôn của anh rơi xuống triền miên thật sâu. Môi lưỡi quấn lấy nhau, âm thanh ướt át khẽ thoát ra. Trong không gian kín, nó càng trở nên rõ ràng.

Thanh Dao đỏ mặt, tim đập loạn, chỉ lo tài xế phía trước nghe thấy những âm thanh mập mờ đó. Khi không nhìn thấy, người ta lại càng dễ tưởng tượng. Rất lâu sau, cuối cùng cô cũng lấy lại nhịp thở, cả người mềm nhũn dựa trong lòng anh không muốn động đậy. 

Trong đầu chợt nghĩ, nếu lúc này tài xế hạ vách ngăn xuống, chắc sẽ thấy hai người vốn ngồi đoan chính lại đang dựa sát vào nhau. Áo sơ mi nhăn nhúm, gò má ửng đỏ, tất cả đều tố cáo dư vị mãnh liệt vừa rồi. Chỉ nghĩ thôi cũng thấy… quá kích thích. Không biết tài xế có nghe thấy những âm thanh lạ phát ra lúc nãy hay không.

Cố Cẩn Thâm khẽ cuốn lọn tóc cô trong tay, hạ giọng hỏi: “Tần Việt hôm nay vừa từ Việt Thành về, tối nay hẹn vài người ở Cẩm Viên tụ họp, Dao Dao có muốn đi không?”

Thanh Dao trước đó có nghe loáng thoáng chuyện Tần Việt đi công tác ở Việt Thành, hóa ra hôm nay vừa mới trở về. Buổi tụ họp tối nay cũng coi như đón gió tẩy trần cho anh ta.

Dù sao về nhà cũng chẳng có gì làm, nên cô quyết định đi cùng anh đến Cẩm Viên chơi. Cô còn nhớ lần trước đến Cẩm Viên là lúc tham gia buổi giao lưu, khi đó anh vừa từ Mỹ trở về. Cô còn nói dối anh là mình đang luyện đàn ở Cẩm Viên, kết quả bị bắt quả tang. Nghĩ lại chuyện ngốc nghếch ngày trước, cô không nhịn được bật cười.


Đến Cẩm Viên, tiếng nhạc du dương, êm dịu vang lên trong sảnh lớn. So với các phòng bao mang tính thương vụ ở tầng sáu, thì tầng ba của Cẩm Viên đúng nghĩa là “thiên đường giải trí”. 

Lên đến tầng ba, hành lang dài được trang trí đầy xa hoa hiện ra trước mắt. Thanh Dao thấy cách đó không xa, một người phụ nữ thân hình mảnh mai đang dựa vào lòng một gã đàn ông đầu trọc. Cô ta mặc một chiếc váy ôm màu nóng bỏng, vạt váy xẻ cao tận đùi, không rõ là thiết kế như vậy, hay đã bị xé rách từ trước. Gã đàn ông đầu trọc thân hình béo nặng, tay không đứng đắn liên tục sờ soạng vòng mông người phụ nữ.

Cố Cẩn Thâm khẽ xoay đầu cô, ép cô tựa vào ngực mình, không cho nhìn thêm nữa.

Thực ra cô cũng không cố ý nhìn chằm chằm họ. Chủ yếu là… người phụ nữ vừa bị gã đầu trọc ôm trong lòng, sờ soạng khắp nơi kia, quá giống với bè trưởng của dàn nhạc họ là Khương Dư Du. Đôi giày cao gót chuyển sắc đỏ trên chân cô ta quá đỗi bắt mắt. 

Nếu cô nhớ không nhầm, hôm nay Khương Dư Du cũng mang đúng một đôi như vậy. Dù không hiểu rõ về cô ta lắm, nhưng cô ta trông không giống kiểu người sẽ vì tiền mà dựa vào loại đàn ông béo ngấy, thô tục kia. Chắc chỉ là trùng hợp mua cùng mẫu giày thôi.

Thanh Dao khẽ lắc đầu, gạt phăng suy nghĩ hoang đường vừa rồi, không nghĩ thêm nữa.


Căn phòng riêng mà Tần Việt đặt lần này mang phong cách tân Trung Hoa, trang trí bằng thư pháp và tranh sơn thủy trừu tượng. Ánh đèn cũng đồng điệu với tổng thể không gian, pha trộn giữa sắc đỏ và vàng ấm. Hai loại ánh sáng đan xen, chậm rãi chiếu toả, tạo nên những mảng sáng tối mờ ảo. Đi qua bình phong, phía sau là vài bộ sofa màu đỏ trầm và bàn vuông. 

Ba người đang cầm bài poker vừa chơi vừa trò chuyện, trên bàn đặt vài ly whisky đá. Ngoài Tần Việt ra, hai người còn lại cũng là những người bình thường có quan hệ riêng khá thân với Cố Cẩn Thâm, chỉ là Thanh Dao không quen lắm.

Thấy họ đến, mấy người lập tức chào hỏi: “Thâm ca, cuối cùng cậu cũng tới, bọn này đợi cậu lâu lắm rồi.”

Hai người vừa ngồi xuống, từ phòng giải trí ngăn bằng bình phong bên cạnh bỗng vang lên một giọng nữ trong trẻo, mang theo chút nũng nịu. Ngay sau đó là tiếng bước chân đầy phấn khích.

“Anh Cẩn Thâm đến rồi à?”

Nhưng khi nhìn thấy Thanh Dao, Dương Hàn Ưu khựng lại, bước chân cũng chậm dần. 

Thanh Dao cũng hơi sửng sốt, không ngờ cô ta lại có mặt ở đây.

Tần Việt cười nói: “Nói ra thì cũng trùng hợp, vừa nãy tôi gặp Ưu Ưu ở gần đường Giang Đình cạnh Cẩm Viên. Vừa nghe nói cậu cũng tới thế là cô ấy vội vàng theo luôn.”

“Dù gì cũng là bạn chơi từ nhỏ, thế mà Ưu Ưu đối với tôi đâu có nhiệt tình bằng với cậu đâu.”

Cố Cẩn Thâm nhìn lá bài trong tay, không đáp lại, như thể không nghe thấy. 

Dương Hàn Ưu đi tới, chậm rãi ngồi xuống sofa bên cạnh. Chiếc túi đính đá lấp lánh đầy nổi bật, móng tay kiểu mắt mèo càng khiến vẻ ngoài thêm phần quyến rũ.

Tần Việt tiếp lời: “Hồi nãy lúc cậu chưa tới, Ưu Ưu vẫn ngồi trong phòng trà bên kia nghịch mấy bộ dụng cụ pha trà, dáng vẻ cũng rất tao nhã. Nghe tin cậu tới mới ra đây đó.”

Dương Hàn Ưu hơi giận, “Anh Tần Việt, đừng nói nữa mà…”

“Rồi rồi, không nói nữa, không nói nữa.”

Ván bài tiếp tục. Mấy người vừa trò chuyện vừa chơi poker. Thanh Dao không biết chơi, chỉ ôm lấy một bên tay của Cố Cẩn Thâm, vừa ăn từng muỗng kem nhỏ, vừa nhìn mà chẳng hiểu gì mấy

“Có muốn học không?” Cố Cẩn Thâm cười hỏi.

Cô lắc đầu: “Cháu xem chú chơi là được rồi.”

Anh liếc nhìn hộp kem trong tay cô, “Ăn ít đồ lạnh thôi, chẳng phải trước đó còn kêu đau răng mà.”

“Chỉ một hộp thôi mà…”

Cố Cẩn Thâm xoa nhẹ đầu cô.

Ngón tay đang cầm túi xách của Dương Hàn Ưu bất giác siết chặt.

Tần Việt vừa đánh ra hai lá, vừa nói: “Dạo này thị trường chứng khoán ảm đạm thật, toàn một màu đỏ… nhìn mà mặt tôi cũng muốn xanh theo luôn.”

Người bên cạnh trêu: “Mặt xanh thì có gì mà lo, miễn đừng ‘xanh trên đầu’ là được!”

“Còn chưa có bạn gái, lấy đâu ra ‘xanh trên đầu’ chứ.”

Tần Việt vừa than chứng khoán vô tình, vừa than tình cảm lận đận, càng nói càng thấy bực bội. Anh ta tiện tay cầm hộp thuốc lá bên cạnh, định rút một điếu giải sầu. Đúng lúc ấy, Cố Cẩn Thâm đưa tay đè lại.

“Dao Dao không chịu được mùi khói thuốc, muốn hút thì ra ngoài.”

Đối phương giật mình sửng sốt, thở dài một hơi, “Được rồi được rồi! Tôi cũng chẳng còn tâm trạng hút thuốc nữa, không hút nữa! Cứ để mặt tôi xanh lè vậy đi, dù sao cũng chẳng có bạn gái mà xót!”

Thấy Tần Việt như vậy, Thanh Dao không nhịn được bật cười. 

Cố Cẩn Thâm đánh bài xong, tiện tay đưa đầu ngón tay lau đi vệt kem nơi khóe môi cô.

Ánh mắt của Dương Hàn Ưu vẫn luôn dừng lại giữa hai người, chưa từng rời đi chỗ khác. Cô ta nhìn một lúc, bỗng lên tiếng, môi đỏ cong lên nụ cười tao nhã, “Anh Cẩn Thâm vẫn chiều Dao Dao như vậy.”

“Nhưng Dao Dao cũng lớn rồi, là con gái trưởng thành rồi, anh còn cưng chiều không chừng mực thế này… rất dễ khiến người khác hiểu lầm.”

“Đôi khi… vẫn nên giữ khoảng cách một chút thì hơn.”

Cố Cẩn Thâm nhấc mắt lên, sắc thái lạnh nhạt, nhìn về phía cô ta, “Tôi chiều Dao Dao, liên quan gì đến cô?”


Tác giả

Chương sau “nhân vật công cụ” Ưu Ưu sẽ chính thức “bay màu” rồi, tung hoa~ 

Leave a Reply