Editor: An Devy
Cố Cẩn Thâm chống hai tay hai bên người cô, rồi anh bỗng khẽ cười, “Mong chờ?”
Thanh Dao chống tay lên mặt bàn, cơ thể hơi ngả ra sau, bị anh vây trong vòng tay, đôi mắt thất thần nhìn anh.
Chiếc sơ mi may đo vừa vặn mặc trên người anh được cài kín đến tận cổ, không một nếp nhăn. Dù làm gì, anh vẫn luôn mang theo sự điềm tĩnh, chỉnh tề đến từng chi tiết. Sơ mi trắng tạo cảm giác sạch sẽ, xa cách, như đứng ở nơi cao vời vợi, khiến người ta không thể chạm tới. Nhưng lần này, cô lại không kiềm chế được muốn kéo anh xuống khỏi tầng mây đó, để anh nhiễm lấy khói lửa trần gian, cùng cô sa vào chốn bể tình.
“Ừm, mong chờ…” Cô nói, “Chẳng lẽ chú không mong chờ sao?”
Anh cười khẽ, cuốn một lọn tóc của cô quấn quanh ngón tay, dịu dàng hỏi, “Dao Dao mong chờ điều gì?”
“Có rất nhiều điều để mong chờ mà. Lúc nhỏ thì mong được ăn thật nhiều kem, sau đó mong thi được điểm cao, rồi lại mong đỗ vào trường cấp ba tốt, còn mong mỗi lần thi cello đều giành được giải.”
Nghĩ đến chuyện trước đây, cô bỗng thấy có chút hoài niệm. Những điều cô từng mong chờ, Cố Cẩn Thâm đều sẽ giúp cô đạt được. Trong những thời khắc quan trọng của cuộc đời cô, anh cũng luôn lặng lẽ dõi theo.
Cô nhìn vào mắt anh, “Sau đó nữa, em chỉ mong chú có thể thích em nhiều hơn một chút.”
Nụ cười của anh càng sâu hơn, bàn tay xoa đầu cô, giọng nói vẫn tràn đầy dịu dàng, “Thích, lúc nào cũng thích em rất nhiều. Hơn nữa còn muốn đem tất cả những gì tốt nhất cho em, chỉ cần anh có, đều muốn cho em.”
“Em biết, chú đối xử với em tốt nhất… nhưng bây giờ, điều em chờ mong là…”
“Hửm?”
Vòng eo săn chắc ẩn thấp thoáng dưới lớp sơ mi, vài hình ảnh trong mấy bộ phim kia chợt lướt qua trong đầu cô. Vành tai cô đỏ ửng, lấy hết can đảm đưa tay đặt lên ngực anh. Đầu ngón tay của cô cách lớp sơ mi vẽ những vòng tròn.
“Thế nào… tim đập có nhanh không?”
Dưới ánh nhìn của anh, đầu ngón tay cô lại từng chút một trượt xuống… Giây tiếp theo, cổ tay của cô bỗng bị nắm chặt.
Cố Cẩn Thâm khàn giọng áp sát, “Ai dạy em mấy cái này?”
Cổ tay bị siết chặt, lực hơi mạnh, cô gái nhỏ cảm thấy khó chịu, giãy nhẹ. Nhưng người đàn ông vẫn không hề buông lỏng, cứ giữ chặt như vậy.
Biết là không thể thoát, cô đành ngoan ngoãn trả lời, “Thì… mấy bộ phim trước đó Triệu Miên Miên gửi cho em…”
“Vẫn còn giữ mà chưa xóa à?”
Giọng nói của anh trầm xuống, khẽ nhíu mày, “Dao Dao vẫn còn xem mấy thứ đó sao?”
Cô ưỡn cổ, không chịu yếu thế, “Thì… thì sao chứ!”
Giọng điệu ngang bướng, gần như viết rõ lên mặt bốn chữ “chết cũng không sửa”.
“Em nói xem thì sao.”
“Em không biết.”
Cố Cẩn Thâm nắm cổ tay cô vặn ra sau, giữ chặt, giọng lạnh đi, “Xem ra em cần được dạy dỗ một chút rồi.”
Lúc này trong đầu cô toàn là những suy nghĩ không đứng đắn, đã không còn cách nào nhìn thẳng vào hai chữ “dạy dỗ” được nữa. Cô tự động tưởng tượng ra một cảnh phim bị che mờ đầy màn hình.
Cô cợt nhả hỏi, “Dạy dỗ kiểu nào vậy?”
“Còn mạnh miệng.” Cố Cẩn Thâm kéo tay cô lại, xòe lòng bàn tay cô ra, “Muốn bị ăn đánh à?”
Thanh Dao phản ứng rất nhanh, lập tức co ngón tay lại, nắm thành nắm đấm nhỏ. Mấy giây sau lại chợt nghĩ, sao chú nỡ đánh cô chứ. Thế là cô lại ung dung hỏi, “Chú nỡ đánh em ư?”
Cô biết chắc anh sẽ không đánh mình, lại xòe tay ra, hai chân đung đưa bên mép bàn.
“Nếu chú nỡ thì cứ đánh đi, cùng lắm đau ba bốn ngày, ít thì một hai ngày, không sao, chút đau này em chịu được.”
Nói xong, cô nhàn nhã nhắm mắt lại.
Đúng như dự đoán, lòng bàn tay không hề truyền đến cảm giác đau. Ngược lại, ngón tay cô được một bàn tay ấm áp bao lấy, khẽ siết nhẹ.
Cố Cẩn Thâm cúi đầu, đặt một nụ hôn lên những ngón tay mềm mại của cô, “Anh không nỡ.”
Cảm giác mềm mại nơi lòng bàn tay truyền đến, người con gái mở mắt ra, vừa lúc nhìn thấy anh rũ mắt xuống, đôi môi khẽ chạm lên ngón tay cô. Một nụ hôn nhẹ nhàng và đầy dịu dàng làm trái tim cô bất giác rung động.
Thanh Dao còn chưa kịp hiểu hết ý trong lời anh, Cố Cẩn Thâm đã cúi xuống áp sát. Cô ngả người ra sau, lưng chạm vào mặt bàn lạnh. Cổ tay bị giữ chặt, ép lên trên đỉnh đầu.
“Nhưng có những lúc… vẫn phải để em đau một chút.”
Màn đêm càng lúc càng dày, đặc quánh như mực đổ. Gió đêm lưa thưa thổi qua mặt hồ Nam Loan phía xa, gợn lên từng đợt sóng trên mặt hồ.
Cùng lúc đó, nhịp thở và nhịp tim của người bên dưới cũng xáo động theo. Cô không phải kiểu con gái ngây thơ không hiểu chuyện, biết rõ “để cô đau” mà chú nói là gì. Sau khi hiểu ra ý của câu đó, trái tim cô không khống chế được mà đập nhanh hơn. Trong phòng rõ ràng không nóng, vậy mà hai má cô lại nóng bừng.
“Em… em chịu được.”
Lòng bàn tay rịn mồ hôi, cô căng thẳng đến mức như muốn nổ tung.
Người đàn ông đưa tay áp lên má cô, động tác rất nhẹ, như sợ chỉ cần mạnh hơn một chút sẽ làm cô đau. Cả người cô lâng lâng, chưa kịp để cô suy nghĩ thêm, nụ hôn của anh đã hoàn toàn bao phủ lấy cô. Cũng không biết là vì anh quá mãnh liệt, hay vì cô còn vụng về, mà cô cứ vô tình chạm phải răng của anh, thậm chí còn cắn phải chính mình.
Một lúc sau, bờ môi anh rời khỏi vị ngọt ấy, ánh mắt nóng bỏng nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên.
“Hơn năm mươi GB tài liệu học mà em học thành thế này à?”
Đôi mắt người con gái đỏ hoe, lí nhí đáp, “Em còn… chưa học xong mà…”
“Đừng học nữa.” Anh lại cúi xuống hôn cô, “Để anh dạy em.”
Lần này, không chỉ dừng lại ở nụ hôn. Cô cảm nhận được lòng bàn tay hơi thô ráp của anh chu du trên người mình, lướt qua gò má, rồi dần dần men xuống. Đến khi những ngón tay thon dài chạm vào da thịt của cô, Thanh Dao bỗng mở to mắt, trong đầu ong lên một tiếng. Chiếc bàn làm việc lạnh phía sau thấm ra hơi lạnh, cô không kìm được run lên trong lòng anh.
“Vừa rồi không phải Dao Dao còn to gan lắm sao, giờ đã sợ thành thế này rồi?
Cô không muốn mình run rẩy, hơn nữa trong lòng thật sự muốn đón nhận anh, nhưng không hiểu vì sao, cơ thể lại như như mất kiểm soát, cứ run lên không ngừng.
Cố Cẩn Thâm kéo cô vào lòng, khẽ dỗ dành, “Nếu sợ thì thôi…”
Thanh Dao biết rõ mình chỉ là kiểu người “mạnh miệng”, thực chất lại vô cùng nhát gan. Đến lúc thật sự đối mặt, cô lại không khỏi chùn bước. Nhưng cô không muốn thừa nhận.
Cô vòng tay ôm lấy eo anh, lắc đầu phủ nhận, “Không… không phải đâu…”
“Chỉ là… em không muốn ở đây… bàn vừa lạnh vừa cứng.”
Người đàn ông bỗng bật cười, đầy ẩn ý hỏi, “Dao Dao không thích ‘cứng’ à?”
Cô ngơ ngác gật đầu. Qua hai giây mới hiểu ra ý khác trong lời anh, hai má lập tức đỏ bừng, lại lúng túng lắc đầu.
Anh kiên nhẫn hỏi tiếp, “Rốt cuộc là thích hay không thích?”
Cả người cô đã rơi vào trạng thái choáng váng, cũng chẳng còn ngại ngùng, khàn giọng đáp, “Thích…”
Khóe môi của đối phương khẽ cong lên. Anh ôm lấy eo cô, bế ngang người lên, cô theo phản xạ cũng ôm lấy cổ anh.
Mưa đầu hạ đến rất gấp. Dưới ánh đèn sân, những hạt mưa lặng lẽ rơi, dệt kín không gian báo hiệu cơn mưa đầu hạ đầu tiên. Vì cơn mưa này, màn đêm trở nên ẩm ướt, kéo theo cả căn phòng cũng trở nên nặng nề, ẩm ướt.
Giống như ở Bạc Cảng Công Quán, phòng của Cố Cẩn Thâm ở Nam Loan cũng mang tông xám trắng lạnh lẽo. Người con gái được anh nhẹ nhàng đặt xuống ga giường màu xám đậm. Cô không kìm được mà siết chặt các ngón tay, nhịp tim chưa bao giờ đập nhanh đến thế. Người đàn ông dùng một tay kéo phăng cà vạt, rồi nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Trong lòng anh, cô nép gọn trở nên nhỏ bé và mềm mại.
Suốt hơn mười năm ấy, anh lặng lẽ dõi theo cô trưởng thành. Từ cô bé chỉ cao đến ngang eo anh theo năm tháng đã dần trở thành một người con gái yểu điệu. Nhìn cô từ một đứa trẻ không hiểu gì, dần trưởng thành đến độ tuổi… khiến anh có thể yêu. Trong quãng thời gian ấy, anh vẫn luôn ở bên cạnh cẩn thận che chở cho cô, yêu chiều và nâng niu như báu vật.
Anh muốn hoàn toàn có được cô, nhưng lại sợ cô đau. Anh sợ mình không kiểm soát được mà làm tổn thương cô. Vậy mà lần này, anh lại không thể khống chế được nữa. Sau khi nếm trải sự ngọt ngào của cô, chút tự chủ mà anh vẫn luôn tự hào ấy bỗng trở nên không đáng kể. Anh chỉ muốn… khiến cô run rẩy trong vòng tay mình.
“Giúp anh tháo kính.”
Hai má người con gái đã nhuốm rặng hồng, ngoan ngoãn làm theo.
Khi không đeo kính, Cố Cẩn Thâm bớt đi vài phần nghiêm nghị xa cách, đường nét cũng trở nên dịu lại, nhưng ánh mắt kia vẫn sắc lạnh, mang theo sự áp chế khiến người ta không thể trốn tránh.
Chỉ trong thoáng cô thất thần, những nụ hôn dồn dập lại lần nữa phủ xuống. Vội vàng, mãnh liệt, lại chân thành đến mức khiến người ta không kịp né tránh.
Mưa ngoài trời rơi mỗi lúc một dày, trong đêm ẩm ướt như len lỏi, từng chút một bao phủ lấy cô. Chiếc sơ mi chỉnh tề của anh đã trở nên xộc xệch hoà cùng với áo ngủ hai dây mềm mại của cô.
Cô gần như mất hết sức lực.
Người đàn ông ôm cô vào lòng, nhất thời lại không biết nên dùng bao nhiêu lực, sợ ôm chặt quá cô sẽ đau, mà buông lỏng lại sợ cô hoảng sợ bất an.
Mỗi nụ hôn rơi xuống đều mang theo sự dịu dàng dây dưa. Anh kìm nén đến gần như phát điên. Còn người bên dưới cũng bị hôn đến mức không thở nổi, cánh môi đau rát, hai mắt dần ướt át như được phủ lên một tầng sương.
Ánh đèn trên đầu khẽ chao đảo. Tầm nhìn của cô dần trở nên mơ hồ rồi lại bị anh kéo về thực tại. Giữa những âm thanh vải vóc khẽ xao động, một cảm giác lành lạnh lướt qua bờ vai cô. Người con gái bất an ngẩng đầu, khẽ nhắm mắt lại, như đang lặng lẽ chờ đợi cơn mưa sắp đổ xuống.
“Cốc cốc cốc!”
“Cốc cốc cốc!!”
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, Thanh Dao lập tức tỉnh táo, mở to mắt. Ngọn lửa vừa bùng lên trong người cô như bị dập tắt trong chớp mắt, thay vào đó là cảm giác hoảng hốt không rõ nguyên do.
Ông cụ Cố và Cố Liên Minh hôm nay đều không ở Nam Loan. Giờ này dì Lý hẳn là đã về nghỉ, phải sáng mai mới tới.
“Cậu Cố…” Bên ngoài vang lên giọng của dì Lý.
Cô cố giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng, đưa tay đẩy anh ra, sau lưng đã vã một lớp mồ hôi mỏng dính.
Cô nín thở, hạ giọng, “Là dì Lý…”
“Đừng quan tâm.”
Tiếng gõ cửa lại vang lên.
“Cậu Cố, tôi không thấy cô chủ ở phòng, cô chủ có ở chỗ cậu không?”
“Không có.” Cố Cẩn Thâm trầm giọng đáp, trong giọng nói lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.
Dì Lý dường như biết cô đang ở bên trong, vẫn không chịu bỏ qua, “Ông cụ Cố vừa gọi điện, hình như có chuyện quan trọng cần tìm cô chủ. Gọi vào máy cô chủ không được nên gọi sang tôi, giờ đang chờ cô chủ nghe máy.”
Người con gái giật mình, vội vàng đáp lại, “Cháu ở đây, cháu ở đây…”
Cô cuống cuồng gỡ cánh tay đang ôm ngang eo mình ra, luống cuống mặc lại áo ngủ.
“Đợi chút… cháu ra ngay…”
Cô gần như loạng choạng chạy ra rồi mở cửa. Dì Lý nhìn thấy cô, ánh mắt thoáng hiện vẻ khác thường, rồi liếc vào trong phòng ngủ.
Thanh Dao vội hỏi: “Ông có chuyện gì gấp muốn nói với cháu vậy ạ?”
“Dì cũng không rõ, hình như rất gấp.”
Dì Lý thu lại ánh nhìn từ trong phòng, nói: “Vừa rồi dì qua phòng tìm cháu nên để điện thoại ở đó, cháu lên cùng dì nhé.”
“Vâng, đi nhanh thôi ạ.”
Sau khi về đến phòng, dì Lý lập tức đóng cửa lại, khóa chốt.
“Dì Lý… điện thoại đâu ạ?” Thanh Dao tìm một vòng không thấy, quay lại thì thấy dì Lý đã khóa cửa, “Dì Lý, dì làm sao vậy? Sao lại khóa cửa ạ?”
Người phụ nữ bước tới nắm lấy tay cô, đôi mắt dần đỏ lên, “Chuyện này xảy ra bao lâu rồi?”
Cô gái nhỏ ngơ ngác, “Chuyện gì ạ?”
“Có phải cậu Cố luôn lợi dụng lúc ông cụ không có nhà mà bắt nạt cháu không? Có phải đã như vậy từ rất lâu rồi không?”
Dì Lý đưa tay chạm lên cổ cô, “Đều tại dì… sao lại không phát hiện sớm hơn chứ!”
Trong lòng Thanh Dao chợt thắt lại. Cô chạy đến trước bàn trang điểm. Quả nhiên, trên cổ cô đều là dấu hôn. Không chỉ ở cổ, những vết đỏ dày đặc kéo dài từ cổ áo xuống dưới, lan tới tận trước ngực.
Bà lắc đầu đầy tự trách, hốc mắt càng đỏ hơn, “Hôm nay lúc dì mang bánh nếp về cho cháu ở dưới nhà, nhìn thấy cậu Cố bế cháu, dì đã cảm thấy là lạ. Tuy trước giờ cậu Cố vẫn rất thương cháu, nhưng tư thế bế cháu và ánh mắt nhìn cháu… không giống trưởng bối nhìn con cháu chút nào.”
“Dì còn thấy cháu hình như đang giãy giụa, nhưng cậu Cố lại nắm tay cháu không cho động đậy, lúc đó dì đã biết chuyện có lẽ không ổn, nên mới cố ý ở lại không về.”
Người con gái nhất thời nghẹn lời, cô muốn giải thích nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Dì Lý tiếp tục nói: “Sau đó dì lên tầng thì không thấy cháu ở phòng, lại qua phòng cậu Cố, quả nhiên nghe thấy bên trong có tiếng cháu nức nở…”
“Dì đứng ngoài lo sốt vó mà không biết làm sao cứu cháu ra, nên mới nói dối cậu Cố là ông cụ gọi điện.”
Cô gái nhỏ chần chừ cất tiếng, “Dì Lý… thật ra…”
Dì Lý vừa lau nước mắt vừa nói: “Cháu là đứa trẻ dì nhìn lớn lên từ bé, dì vẫn luôn coi cháu như con mình, không ngờ cháu lại phải chịu những chuyện như thế này…”
“Cậu Cố nhìn bề ngoài đàng hoàng như vậy, hóa ra lại là sói đội lốt người! Cầm thú! Đến cầm thú cũng không bằng!”
Thanh Dao: “Dì Lý, không phải đâu, thật ra…”
Còn chưa nói hết, người phụ nữ đã đột ngột cắt lời rồi nắm chặt tay cô.
“Cô chủ, chúng ta nói chuyện này với ông cụ Cố đi, để ông cụ lấy lại công bằng cho cháu.”
“Không được không được! Dù sao đó cũng là con trai của ông cụ, biết đâu ông cụ sẽ bênh con mình!”
Ba giây sau, bà nhìn cô đầy nghiêm túc, giọng nói dứt khoát, “Cô chủ, chúng ta báo cảnh sát đi!”