Editor: An Devy
Sáng hôm sau, Thanh Dao tỉnh dậy trong lòng Cố Cẩn Thâm. Cánh tay rắn chắc của anh vòng qua dưới gáy ôm lấy cô, bàn tay còn lại vẫn giữ nguyên tư thế đặt trên bụng dưới để sưởi ấm cho cô.
“Tỉnh rồi à?”
Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói trầm khàn còn vương hơi ngái ngủ. Thanh Dao khẽ ngẩn người, chậm rãi ngẩng đầu lên. Người đàn ông vẫn còn nhắm mắt. Vài tia nắng len qua khe rèm cửa, lặng lẽ rơi xuống gương mặt nghiêng của anh. Ngay sau đó, đôi mắt sâu thẳm kia chậm rãi mở ra.
Khoảnh khắc ấy bốn mắt nhìn nhau.
“Chú…” Cô chớp chớp mắt, mặt dày làm nũng, “Không có nụ hôn chào buổi sáng sao?”
Cố Cẩn Thâm khẽ cười. Rồi anh nâng cằm cô lên, cúi đầu đặt lên môi cô một nụ hôn dịu dàng.
“Chào buổi sáng.” Anh vuốt tóc cô, giọng điệu ôn hòa, “Em tỉnh rồi thì dậy thôi.”
Thanh Dao lại chẳng muốn rời giường sớm như vậy, cô ôm lấy eo anh, quấn quýt đòi anh ở lại nói chuyện cùng mình. Thật ra phần lớn đều là cô nói, còn anh chỉ im lặng lắng nghe.
“Em vốn còn tưởng sang Loston là có thể gặp được Lục Tinh cơ, tiếc là em chỉ nhìn thấy tên với ảnh của cô ấy trong phòng trưng bày cúp thôi, đến cả người thật cũng không gặp được.”
Cô nói rất nhiều, đa phần đều là những chuyện xảy ra trong hai năm ở Anh.
Cố Cẩn Thâm véo nhẹ má cô, “Còn chưa chịu dậy à? Hôm nay chẳng phải em muốn đi tập luyện sao?”
“Buổi chiều mới đi mà.” Thanh Dao đáp, “Cũng không biết hôm Giáng Sinh có tuyết rơi không nữa. Nếu lúc biểu diễn độc tấu có thể nhìn thấy tuyết thì tốt biết bao.”
Hai người trò chuyện rất lâu.
“Chú có đang nghe em nói không đấy?”
“Ừm.” Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt dọc theo mái tóc của cô.
Hôm nay anh còn phải đến công ty nên không thể nằm cùng cô quá lâu. Nói chuyện thêm một lúc, anh liền đứng dậy thay quần áo. Người con gái vẫn cuộn mình trong chăn ấm, chỉ để lộ một cái đầu nhỏ, nằm nhìn anh chậm rãi cài từng cúc áo, chỉnh lại cà vạt. Đợi anh xoay người lại, cô cong môi cười với anh.
Người đàn ông bước tới, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, “Bữa sáng em muốn ăn gì?”
Thanh Dao nghĩ ngợi rồi đáp, “Cháo tôm rau xanh, nhưng không cần rau xanh đâu, chỉ cần tôm thôi.”
Anh bật cười khe khẽ, giọng nói dịu dàng, “Được.”
Sau khi anh rời đi, cô lăn lộn một hồi trong chăn, ôm chặt lấy chiếc chăn rồi hít sâu một hơi. Bao nhiêu năm trôi qua, cuối cùng cô cũng lại được ngủ chung giường với chú. Nhớ lại lần gần nhất ngủ trên giường của chú, hình như đã là chuyện từ khi cô còn rất nhỏ, lâu đến mức cô gần như không còn nhớ rõ nữa. Được chú ôm trong lòng rồi ngủ, còn giúp cô sưởi ấm bụng, vừa tỉnh dậy là có thể nhìn thấy chú, còn có cả nụ hôn chào buổi sáng ngọt ngào. Cảm giác ấy thật sự quá đỗi hạnh phúc.
Thế là trong những ngày sau đó, tối nào Thanh Dao cũng ôm bụng, đáng thương đứng gõ cửa phòng của người nào đó. Rúc trong lồng ngực ấm áp của anh, cô ngủ ngon đến mức chẳng biết trời đất gì. Có vài lần, lúc ngủ mơ mơ màng màng, cô dường như nghe thấy tiếng nước vọng ra từ phòng tắm, không phân rõ rốt cuộc là trong mơ hay ngoài đời thực. Nhưng cô buồn ngủ quá, chỉ trở mình một cái rồi lại ngủ say.
Cố Cẩn Thâm thì không được dễ ngủ như cô. Ôm cô gái mềm mại trong lòng, nhất là lúc đã ngủ say, cô luôn vô thức nép sát vào người anh. Dường như cô hoàn toàn không hay biết, từng cử chỉ thân mật ấy đối với anh mà nói đều là một sự giày vò. Vì cô đau bụng nên từ đầu anh vốn không nghĩ đến chuyện gì khác, trong lòng chỉ toàn là xót xa và thương cô. Nhưng đôi khi, có vài phản ứng sinh lý thật sự rất khó kiểm soát.
Liên tiếp mấy đêm không được ngủ ngon, lại thêm công việc ở công ty chất đống như núi, Cố Cẩn Thâm tựa vào sofa trong phòng làm việc, giữa mày lộ rõ vẻ mệt mỏi. Lúc này anh đang đeo tai nghe Bluetooth nói chuyện điện thoại với Tần Việt, bàn về vài chuyện liên quan đến dự án.
Vừa nói chuyện xong, Tần Việt đột nhiên hỏi, “Cậu đón Tiểu Dao Dao về chỗ cậu ở rồi à?”
“Ừm.”
“Thâm ca, nhìn không ra đấy nhé, Tiểu Dao Dao vừa mới về nước cậu đã vội đón người sang ở cùng, sốt ruột đến vậy cơ à?”
Anh vừa định lên tiếng thì cửa phòng bỗng bị đẩy nhẹ ra.
“Chú?”
Thanh Dao chậm rãi bước tới, sau đó trèo lên đùi anh, ngoan ngoãn ngồi vào lòng anh.
Người đàn ông vòng tay ôm lấy cô, “Sao thế, lại đau bụng à?”
Cô gái nhỏ không để ý anh vẫn còn đeo tai nghe, cứ thế nằm trong lòng anh làm nũng.
“Vâng, không chỉ đau bụng đâu, eo em cũng mỏi lắm.”
Ở đầu dây bên kia, Tần Việt nghe rõ mồn một giọng của người con gái. Đặc biệt là câu “đau bụng mỏi eo” đầy mập mờ kia càng khiến anh ta nghĩ ngợi lung tung, trong đầu lập tức hiện lên đủ loại hình ảnh.
“Thâm ca à, dù gì cậu cũng nhịn ba mươi năm rồi, có mạnh quá thì cũng dễ hiểu thôi, nhưng Tiểu Dao Dao nhỏ xíu thế kia, cậu cũng phải biết thương hoa tiếc ngọc chứ…”
Tần Việt vẫn còn thao thao bất tuyệt, còn khóe miệng của Cố Cẩn Thâm khẽ giật hai cái.
Thấy sắc mặt anh hơi khác thường, Thanh Dao ngẩng đầu hỏi, “Chú sao thế?”
“Không có gì.”
Rồi cô đưa tay vòng qua cổ anh, nhẹ nhàng lay lay, “Vậy… khi nào chú mới vào ngủ cùng em đây?”
Cùng lúc đó, giọng của Tần Việt cũng vang lên trong tai nghe, “Thâm ca, cậu đừng có lí do rằng vừa mới được ‘bóc tem ’mà không biết tiết chế nhé. Muốn làm một đêm bảy lần thì cũng phải xem Tiểu Dao Dao có chịu nổi không chứ.”
“Câm miệng!” Cố Cẩn Thâm đột ngột quát lên.
Thanh Dao vốn còn đang ôm cổ anh làm nũng, bỗng dưng bị anh quát một câu như vậy, lập tức sững người. Cô chỉ hỏi khi nào anh vào ngủ cùng mình thôi mà, sao tự nhiên lại hung dữ thế chứ… Càng nghĩ càng thấy tủi thân, cô mím môi, vẻ mặt đầy ấm ức.
Người đàn ông cúi đầu hôn lên khóe môi cô, giọng nói cũng dịu xuống, “Dao Dao, chú không nói em.”
“Ở đây chỉ có hai người chúng ta, còn có thể nói ai nữa…”
Nói được nửa câu, Thanh Dao chợt nhìn thấy tai nghe trên tai anh, cả người cô lập tức trở nên gượng gạo. Một cảm giác xấu hổ lan thẳng từ cổ lên mặt…vậy chẳng phải những lời nũng nịu vừa rồi của cô đều bị đầu bên kia nghe thấy hết rồi sao?
Người đàn ông tháo tai nghe xuống, “Là Tần Việt.”
“Chú Tần ạ…”
Thật ra từ lúc Thanh Dao về nước, Tần Việt vẫn đang đi công tác bên ngoài chưa về, vậy nên hai người đã hơn hai năm không gặp nhau rồi. Chẳng bao lâu sau, hai người đã ríu rít trò chuyện qua tai nghe vô cùng náo nhiệt.
Tối nay Tần Việt vừa đáp xuống Hoài Thành, nói là có quà mang về cho cô nên lập tức đem sang, tiện thể ghé thăm cô luôn. Vừa gặp mặt, anh ta đã ôm cô thật chặt, sau đó vội vàng nhét quà vào tay cô.
Cô mở chiếc hộp nhung nhỏ ra, bên trong là một chiếc lắc tay kim cương. Món quà quá quý giá, Thanh Dao lưỡng lự không biết có nên nhận hay không nên quay đầu nhìn Cố Cẩn Thâm.
“Thích thì cứ nhận đi.”
Cô gái nhỏ đóng hộp lại, cong mắt cười, “Cảm ơn chú Tần ạ!”
“Để chú Tần xem nào, hai năm nay có cao lên không.” Đối phương làm bộ giơ tay ước lượng, giả vờ kinh ngạc, “Ơ, hình như cháu cao lên thật đấy!”
Thanh Dao bật cười, “Thật không ạ? Thế chú thấy có gầy đi chút nào không ạ?”
Chỉ với một chiếc lắc, người con gái nào đó đã dễ dàng bị mua chuộc, cũng chẳng còn quấn quýt bên Cố Cẩn Thâm nữa, ngồi ngoài sofa nói cười rôm rả với Tần Việt.
Cố Cẩn Thâm thoáng thấy không vui. Lúc từ phòng làm việc đi ra, anh nhìn thấy hai người đang chụm đầu ngồi sát nhau, chăm chú nhìn màn hình điện thoại. Hóa ra là đang gọi lẩu giao tận nơi.
“Ba chỉ bò này, thêm cả tôm viên nữa, gọi thêm một phần lòng bò đi, cái này cũng được đó!”
“Dao Dao.”
Nghe anh gọi, Thanh Dao lập tức ngẩng đầu lên cười với anh, “Chú, bọn em gọi nhiều đồ lắm, chú có muốn ăn thêm gì thì em gọi luôn.”
Anh liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, khẽ nhíu mày, “Đã mấy giờ rồi còn ăn lẩu.”
“Lâu lâu mới ăn khuya một bữa mà…”
Cố Cẩn Thâm nghiêm giọng, “Em quên mình còn đang đau bụng rồi à? Ăn khuya thế này cũng không tốt cho dạ dày.”
Người con gái mím môi, ánh mắt đang sáng rực vì háo hức cũng dần xìu xuống. Thấy bộ dạng ấy của cô, người đàn ông cũng dần mềm lòng.
Anh kéo lỏng cà vạt, khẽ hắng giọng, “Muốn ăn thì cũng được, nhưng không được ăn cay.”
Ánh mắt của cô gái nhỏ lập tức sáng lên trở lại, cô gật đầu thật mạnh, “Vâng ạ!”
Dưới sự yêu cầu nghiêm khắc của Cố Cẩn Thâm, cuối cùng bọn họ chỉ gọi một nồi lẩu nấm thanh đạm dưỡng sinh.
Hơi nóng trắng xóa bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm hấp dẫn.
Thanh Dao kéo Cố Cẩn Thâm ngồi xuống ăn cùng, còn Tần Việt thì mở liền mấy chai rượu. Hương rượu thơm nồng vô cùng quyến rũ, nhưng cô chỉ có thể ôm ly sữa yến mạch ngồi nhìn bọn họ uống.
Uống thêm một lúc nữa, Tần Việt bắt đầu ngà ngà say, miệng nói không ngừng nghỉ.
“Thâm ca, trước đây tôi còn nghĩ sau này Dao Dao lấy chồng chắc cậu đau lòng chết mất, ai ngờ cậu cao tay thật đấy, sợ Dao Dao gả cho người khác nên tự mình làm bạn trai của con bé luôn…”
“Chiêu này của cậu đúng là quá độc. Dao Dao có người chú như cậu đúng là đáng thương, cả đời cũng không thoát khỏi lòng bàn tay cậu được…”
Thanh Dao bị anh ta nói đến đỏ bừng cả mặt, nhỏ giọng khuyên, “Chú Tần, chú say rồi, đừng uống nữa.”
“Ai say chứ!”
Tần Việt lắc lắc đầu, cười hì hì nhìn Cố Cẩn Thâm, “Thâm ca, Dao Dao gọi tôi một tiếng chú Tần, tính ra thì có phải cậu cũng nên gọi tôi một tiếng chú không?”
“Sau này tôi gọi cậu là anh, còn cậu gọi tôi là chú, quá hợp luôn còn gì.”
Thanh Dao lén nhìn người nào đó một cái, mặt đỏ bừng, “Chú Tần! Chú đừng nói nữa mà!”
Nhưng đối phương chẳng hề để tâm, tiếp tục tìm đường chết, trực tiếp khoác vai Cố Cẩn Thâm, cười ngốc nghếch, “Tiểu Thâm à, gọi một tiếng chú nghe thử xem? Chú cho lì xì!”
Thanh Dao: “…”
Cố Cẩn Thâm im lặng ba giây. Sau đó anh túm lấy cánh tay Tần Việt, vặn ngược ra sau, đau đến mức khiến anh ta lập tức gào lên oai oái.
Cô gái nhỏ đưa tay che mắt, đúng là không nỡ nhìn.
Cố Cẩn Thâm giữ chặt cánh tay anh ta, không chút nể tình đẩy thẳng người xuống sofa. Một tiếng “bịch” vang lên, Tần Việt rên mấy tiếng rồi lăn ra sofa ngủ mất.
Đêm đã rất khuya, Thanh Dao dụi dụi mắt, bắt đầu thấy buồn ngủ.
“Đi ngủ thôi.”
Người đàn ông bước tới, bế cô từ sofa lên theo kiểu công chúa. Cô khẽ “ừm” một tiếng, ngoan ngoãn rúc vào lòng anh.
Có lẽ vì ăn lẩu hơi mặn nên giữa lúc ngủ mơ màng, cô bị khát nên tỉnh giấc, lơ mơ bò dậy định đi uống nước. Thế là cô nhẹ nhàng gỡ cánh tay đang ôm ngang eo mình ra.
“Em đi đâu?” Phía sau vang lên một giọng nói mơ hồ, rất khẽ, giống như đang nói mê.
Thanh Dao cũng không biết anh có phải đang nói mớ hay không, vẫn ngoan ngoãn đáp lại, “Em đi uống nước thôi, lát nữa sẽ quay lại.”
Cố Cẩn Thâm khẽ “ừm” một tiếng bằng giọng mũi. Ngay sau đó, hơi thở đều đều trầm ổn lại vang lên, anh ngủ mất rồi.
Thanh Dao vừa bước ra khỏi phòng ngủ đã nhìn thấy Tần Việt lảo đảo đi tới. Mắt anh ta vẫn nhắm nghiền, nom chẳng khác nào đang mộng du. Anh ta loạng choạng đi ngang qua cô, bước thẳng vào phòng ngủ rồi tới bên giường. Sau đó rất tự nhiên vén chăn lên, nằm xuống.
Dưới ánh đèn mờ nhạt, người con gái ngơ ngác nhìn trọn một loạt động tác ấy, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Cố Cẩn Thâm đang ngủ dường như cảm nhận được người bên cạnh đã quay lại, theo bản năng đưa tay ôm lấy. Tần Việt đưa tay gãi gãi mặt, cũng không nhúc nhích nữa.
Thanh Dao bị cảnh tượng trước mắt chọc cho muốn bật cười. Cô bước tới bên giường, cẩn thận kéo chăn đắp lại cho hai người, sau đó vô cùng chu đáo khép cửa phòng lại.
Trời vừa hửng sáng, trong căn phòng ngủ phủ một màu xám nhạt yên tĩnh đến lạ. Cố Cẩn Thâm chậm rãi mở mắt. Bên cạnh, chăn vẫn đắp kín mít, người nằm bên trong dường như còn đang ngủ rất ngon.
Khóe môi anh khẽ cong lên một nụ cười dịu dàng, đưa tay định xoa đầu cô.
“Dao Dao, dậy thôi, hôm nay em còn phải đi tập nữa mà.”
Anh kéo chăn xuống… Ngay khoảnh khắc đó, nụ cười trên môi lập tức biến mất sạch sẽ.
Thanh Dao bị đánh thức bởi một tiếng gào thảm thiết, còn được truyền sang từ phòng của người nào đó nữa. Sắc mặt cô lập tức thay đổi, chưa kịp nghĩ nhiều đã vội chạy tới phòng anh,
“Sao thế anh? Có chuyện gì vậy?”
Vừa đi vào phòng ngủ, cô đã nhìn thấy Tần Việt đang nằm sấp dưới đất trong một tư thế vô cùng khó coi, trên tay còn ôm theo cái chăn.
Anh ta vừa nhăn nhó chống người ngồi dậy vừa than oán, “Thâm ca, mới sáng sớm cậu làm cái gì vậy hả! Cú đá này làm tôi đau chết mất! Ôi trời ơi~”
Thanh Dao lén nhìn Cố Cẩn Thâm một cái. Sắc mặt anh “đen” đến đáng sợ, không khí quanh người như sắp đóng băng.
“Chú Tần…” Cô dè dặt hỏi, “Chú không sao chứ?”
“Không sao thế quái nào được?!” Tần Việt ôm eo kêu la, “Đang ngủ ngon lành tự nhiên bị cậu ta đá thẳng xuống giường, chú cảm giác mình sắp nội thương luôn rồi!”
Nói đến đây, anh ta còn đầy oan ức bổ sung, “Dù gì hai chúng mình cũng ôm nhau ngủ cả đêm, thế mà còn vô tình quá đáng như vậy!”
Cuối cùng, anh ta bị Cố Cẩn Thâm quấn cả người lẫn chăn rồi trực tiếp ném ra khỏi Bạc Cảng Công Quán.
Từ lúc đó trở đi, sắc mặt của người đàn ông vẫn vô cùng khó coi. Đến tối đi làm về, anh cũng tự nhốt mình trong phòng làm việc xử lý công việc.
Thanh Dao bưng một đĩa cherry đi tìm anh, “Chú, anh vẫn còn bận à?”
Anh khẽ nâng mắt lên, “Ừ.”
“Ăn chút cherry đi.”
Cô bước tới, nhét một quả cherry vào miệng anh. Cố Cẩn Thâm thuận theo tay cô ăn luôn, sau đó tiếp tục xem tài liệu, không nói gì.
Thanh Dao đi ra phía sau anh, ân cần giúp anh bóp vai, “Chú đừng giận nữa mà. Biết sớm chú tức đến vậy thì hôm qua em đã ngăn chú Tần ngủ trên giường chú rồi…”
Ánh mắt Cố Cẩn Thâm chợt trầm xuống, anh ngẩng đầu nhìn cô, “Em biết à?”
Thanh Dao ngây người gật đầu.
“Hôm qua em ra ngoài uống nước, lúc quay lại thì chú Tần đã vào rồi. Em thấy hai người ngủ ngon quá nên không nỡ đánh thức…”
Người đàn ông im lặng, sắc mặt lại càng khó coi hơn.
Nhận ra tình hình không ổn, cô gái nhỏ lập tức như con cá nhỏ chui tọt vào lòng anh, ôm chặt lấy anh làm nũng, “Sao chú lại giận nữa rồi…”
“Dao Dao.”
Cố Cẩn Thâm nhắm mắt im lặng vài giây, hít sâu một hơi để kiềm chế cảm xúc.
“Em nỡ để anh ôm một người đàn ông ngủ suốt cả đêm à?”
“Nhưng đó là chú Tần mà, đâu phải người khác…”
Thấy sắc mặt anh càng lúc càng trầm xuống, cô gái nhỏ lập tức mềm giọng nhận sai, “Em biết sai rồi mà, hôm qua đáng lẽ em phải sống chết ngăn chú Tần mới đúng…”
Cô ngẩng đầu, khẽ hôn lên cằm anh một cái.
“Anh đừng giận nữa mà…”
Anh đưa tay ôm lấy cô, nhưng sắc mặt vẫn chẳng dịu đi bao nhiêu.
Ngón tay của người con gái nhẹ nhàng vẽ vòng tròn trên ngực anh, nhỏ giọng dỗ dành, “Em có thể bù đắp cho anh mà…”
“Bù kiểu gì?”
“…Lấy thân đền được không?”
Thanh Dao đỏ bừng cả mặt, vùi vào lòng anh, giọng nhỏ đến gần như không nghe thấy, “Em… cái kia hết rồi…”
Cô cảm nhận được cánh tay đang ôm bên eo mình từ từ siết chặt hơn.
Đĩa cherry trên bàn bị cọ rơi xuống đất lăn đầy sàn, cô gái nhỏ bị anh hôn đến mức phải ngẩng đầu đón nhận những nụ hôn vừa gấp gáp vừa mãnh liệt ấy. Người đàn ông ôm lấy eo cô, nụ hôn triền miên kéo dài suốt từ phòng làm việc đến tận phòng ngủ.
Trong lúc cô còn đang chìm đắm trong nụ hôn ấy, tấm lưng của cô đã chạm lên ga giường lạnh mát, ngay sau đó lồng ngực nóng bỏng của anh liền phủ xuống. Nụ hôn của anh quá cuồng nhiệt, khiến cho hơi thở của cô hoàn toàn rối loạn, đến cả cơ hội thở dốc cũng không có. Đang lúc mãnh liệt nhất, hơi ấm trên môi bỗng dưng rời đi.
Thanh Dao mơ màng mở mắt. Cô thấy anh đang tháo đồng hồ trên cổ tay, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cô, sâu thẳm đến mức như muốn nhấn chìm cô. Cả người cô như bị cuốn vào không dứt ra được.
“Anh… anh tháo đồng hồ làm gì?”
“Anh sợ lỡ làm em đau.”
“Nhưng… chẳng phải kiểu gì cũng sẽ đau sao…”
Cố Cẩn Thâm bật cười trầm khẽ, cúi đầu hôn cô thêm lần nữa.
Trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng va chạm khe khẽ của quần áo. Đây là lần đầu tiên Thanh Dao nhìn rõ cơ thể của anh đến thế. Thân hình anh nhìn qua có vẻ gầy gò, nhưng đường nét nơi eo bụng lại săn chắc rõ rệt, ẩn chứa sức lực mạnh mẽ đầy nam tính.
Cô lập tức che mắt lại, không dám nhìn thêm nữa. Cả người nóng bừng lên như bị hun chín, xấu hổ đến mức chỉ muốn vùi mình vào chăn.
“Dao Dao…”
“Ưm?” Thanh Dao hé mở những ngón tay, lén nhìn anh qua kẽ tay.
“Sẽ đau đấy.” Anh khàn giọng nói.
Người con gái mạnh miệng đáp, “Em đâu có sợ đau.”
“Mạnh miệng.”
Ngón tay anh lướt dọc theo đường cong nơi bả vai mảnh mai rồi chậm rãi đi xuống. Thanh Dao khẽ run lên theo bản năng, bất an vòng tay ôm chặt lấy anh hơn.
Ánh chiều ngoài cửa sổ dần tắt hẳn. Cửa sổ không đóng kín, từng cơn gió mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đêm đông lặng lẽ len vào căn phòng. Ánh đèn trên đỉnh đầu lay động nhè nhẹ.
Thanh Dao bật ra tiếng nức nở khe khẽ, đôi mắt đẫm nước, hàng mi cũng ướt mờ hơi lệ.
Sự thật chứng minh, cô đúng là chỉ giỏi mạnh miệng.
Cô sợ đau.
Đau đến mức muốn khóc.
Vừa khóc vừa nghẹn ngào nói không chịu nổi nữa, nước mắt lăn dài trên gương mặt, men theo cằm rồi thấm ướt cả lồng ngực anh.
Nhưng Cố Cẩn Thâm làm sao còn dừng lại được.
Bao nhiêu cảm xúc bị đè nén quá lâu như vỡ òa trong khoảnh khắc ấy, hoàn toàn mất kiểm soát.
Anh chỉ muốn nhiều hơn nữa.
Muốn cô nhiều hơn nữa.
Lần này, cho dù anh có đau lòng vì cô đến đâu, cũng không thể ép bản thân dừng lại.
Giữa những tiếng nức nở đứt quãng, lúc thì cô mềm giọng gọi “chú”, lúc lại nghẹn ngào gọi tên anh. Một lúc sau lại vừa khóc vừa nói ghét chú, không thích chú nữa.
Cố Cẩn Thâm ôm cô vào lòng, những nụ hôn dịu dàng liên tiếp rơi xuống mái tóc, lên đôi mắt cô, hết lần này đến lần khác anh nhỏ giọng dỗ dành cô. Trên cổ anh bị cô cào ra mấy vệt đỏ nhàn nhạt. Anh dường như chẳng hề cảm thấy đau, chỉ kéo tay cô qua, chậm rãi hôn lên từng đầu ngón tay, sợ cô dùng sức quá mạnh sẽ làm gãy móng.
Cả căn phòng như ngập trong hơi ấm và độ ẩm mơ hồ.
Đêm dài dằng dặc. Mãi đến lúc trời gần sáng, anh mới bế cô vào phòng tắm để tắm rửa sạch sẽ.
Thanh Dao chẳng còn chút sức lực nào, mềm nhũn trong lòng anh. Đôi mắt khóc đến sưng đỏ, ngay cả giọng nói cũng đã khàn đi. Không bao lâu sau cô mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thanh Dao chỉ khẽ động một chút đã đau đến nhíu mày. Cô rúc trong lòng anh, khe khẽ phát ra một tiếng rên nhỏ. Ngay sau đó, anh nâng cằm cô lên, đặt lên những nụ hôn dài không dứt.
Rồi anh cúi đầu nhìn cô, đầu ngón tay khẽ lướt qua khóe mắt, hơi thở nóng bỏng như có như không phả lên gương mặt cô.
“Sao lại thích khóc thế này.”
Cô bỗng cảm thấy tức đến không chịu nổi, đưa tay đẩy anh ra, nhưng vì động tác quá mạnh nên lại vô tình chạm đến chỗ đau trên cơ thể. Cô lập tức cau mày ôm lấy bụng.
Hôm qua rõ ràng cô đã van xin như thế rồi, vậy mà chú vẫn chẳng hề mềm lòng. Hết lần này đến lần khác, mạnh đến mức khiến cô đau đến bật khóc không ngừng.
Cố Cẩn Thâm lại kéo cô vào lòng, thấp giọng dỗ dành, “Là anh không tốt.”
“Lần sau anh không được như vậy nữa! Sau này em bảo dừng là phải dừng ngay!”
“Được.” Anh dịu giọng đáp lại.
Nhưng chuyện này cũng lần nữa chứng minh một câu… Miệng đàn ông đúng là chỉ để lừa người. Cố Cẩn Thâm chẳng những không hề biết tiết chế, ngược lại còn ngày càng quá đáng hơn.
Người chú ngày thường luôn nâng niu chiều chuộng cô, thương cô đến mức chẳng nỡ để cô chịu một chút tủi thân nào, vậy mà mỗi khi đêm xuống lại như biến thành một con người khác. Hết lần này đến lần khác trêu chọc đến mức cô bật khóc, mặc cho cô mềm giọng cầu xin thế nào cũng chẳng hề dao động, so ra thì lòng dạ còn cứng hơn cả đá mùa đông.
Buổi hòa nhạc độc tấu cello của Thanh Dao được tổ chức vào đúng ngày Giáng Sinh. Khắp nơi đều ngập tràn ánh đèn rực rỡ, trên cây thông Noel treo đầy chuông bạc và ruy băng xinh đẹp. Chỉ tiếc rằng trận tuyết cô mong chờ mãi vẫn chưa chịu rơi.
Trước khi buổi biểu diễn bắt đầu, khán phòng của nhà hát quốc tế Hoài Thành đã kín chỗ từ lâu. Rất nhiều khán giả còn đặc biệt bay từ khắp nơi trên thế giới tới đây.
Cô biểu diễn liên tục nhiều bản nhạc kinh điển, từng tràng pháo tay vang lên không ngớt trong khán phòng. Kết thúc một bản diễn tấu, cô đứng trên sân khấu lặng lẽ chờ người dẫn chương trình giới thiệu tiết mục tiếp theo.
“‘Salut d’Amour’ là tác phẩm nổi tiếng do nhạc sĩ Edward Elgar sáng tác vào thế kỷ XIX, mang theo giai điệu dịu dàng sâu lắng, đầy chất lãng mạn. Tiếp theo đây, xin mời nghệ sĩ cello Lục Tinh và Chung Thanh Dao mang đến cho chúng ta bản song tấu cello ‘Salut d’Amour’!”
Người con gái hoàn toàn sững sờ.
Song tấu cello?
Lục Tinh?!!
Trong lúc cô còn đang ngơ ngác, một người phụ nữ thanh nhã đã ôm đàn cello bước lên sân khấu.
Đôi mắt cô gái nhỏ mở to hết cỡ…
Đây chẳng phải chính là Lục Tinh sao?!
Niềm vui bất ngờ như thủy triều lập tức nhấn chìm cô. Cô kích động đến mức không nói nên lời. Cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình được gặp Lục Tinh ngoài đời thật, còn ở khoảng cách gần đến vậy. Được ôm cô ấy, bắt tay với cô ấy, cùng cô ấy diễn tấu chung một bản nhạc.
Trái tim của Thanh Dao đập loạn cả lên. Dù trong lòng căng thẳng vô cùng, nhưng cuối cùng hai người vẫn phối hợp cực kỳ ăn ý, dùng màn biểu diễn xuất sắc khiến cả khán phòng bùng nổ trong tiếng vỗ tay như sấm dậy.
Sau khi bản song tấu kết thúc, tay của cô vẫn còn run nhè nhẹ. Sau khi rời khỏi dàn nhạc Loston, Lục Tinh gần như hoàn toàn lui khỏi sân khấu, hiếm khi nhận biểu diễn nữa, chỉ để lại một cái tên đầy hào quang trong giới nhạc cổ điển. Vậy mà hôm nay, cô ấy lại thật sự xuất hiện trong buổi hòa nhạc độc tấu của cô.
Tiết mục cuối cùng của đêm diễn là bản “Thiên Nga” của Saint-Saëns. Giai điệu dịu dàng chậm rãi ngân lên từ dây đàn, ánh đèn sân khấu lặng lẽ phủ xuống người cô.
Người con gái mặc chiếc váy dài trắng tinh khôi, mái tóc đen dài buông xõa sau lưng như thác nước, yên tĩnh mà xinh đẹp đến nao lòng.
Cố Cẩn Thâm ngồi dưới khán đài lặng lẽ nhìn cô, chăm chú lắng nghe từng nốt nhạc.
Mọi thứ đều đẹp đến mức như một giấc mơ.
Diễn tấu được một nửa, Thanh Dao chợt cảm nhận có thứ gì đó nhẹ nhàng rơi xuống quanh mình. Cô khẽ ngẩng mắt lên.
Trong khán phòng rộng lớn, từng bông tuyết trắng bắt đầu bay lả tả, lấp lánh như pha lê, đẹp đến mộng ảo.
Tuyết rơi rồi sao?
Ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua trong chớp mắt.
Hôm nay Hoài Thành vốn không có tuyết, hơn nữa đây còn là khán phòng biểu diễn trong nhà.
Thanh Dao chợt nhớ tới trước đó, lúc cô nằm trong lòng Cố Cẩn Thâm làm nũng, từng nói hy vọng ngày diễn ra buổi hòa nhạc sẽ được nhìn thấy một trận tuyết thật đẹp. Không ngờ anh vẫn luôn nhớ kỹ, còn âm thầm chuẩn bị cho cô một màn tuyết lãng mạn đến thế.
Ngay lúc này đây, trong lòng cô dâng lên cảm giác ngọt ngào khó tả, khóe môi cũng bất giác cong lên.
Nốt nhạc cuối cùng chậm rãi hạ xuống.
Thanh Dao ngẩng đầu lên, giữa màn tuyết bay trắng xóa, Cố Cẩn Thâm trong bộ vest đen đang từng bước đi về phía cô. Vẫn là dáng vẻ điềm tĩnh, trưởng thành khiến người ta chẳng thể rời mắt. Trái tim cô bỗng dưng lỡ mất một nhịp. Cô cứ thế đứng ngây người tại chỗ, nhìn anh từng chút từng chút tiến lại gần mình.
Người đàn ông đưa tay phủi nhẹ bông tuyết vương trên tóc cô, giọng nói dịu dàng, “Thích không em?”
Thanh Dao lập tức gật đầu thật mạnh, “Cả chuyện của Lục Tinh… cũng là do anh sắp xếp sao?”
Cố Cẩn Thâm chỉ khẽ cười, không trả lời.
Sống mũi của người con gái bỗng cay cay, bao nhiêu vui mừng và cảm động cùng lúc dâng trào trong lòng cô.
“Cảm ơn anh hôm nay đã chuẩn bị cho em bất ngờ lớn như vậy.”
“Không chỉ hôm nay.”
Anh nhìn cô thật lâu, “Anh muốn chuẩn bị bất ngờ cho em cả đời.”
Tuyết vẫn lặng lẽ rơi xuống.
Ngay trước ánh mắt của tất cả mọi người, anh chậm rãi quỳ xuống một gối, mở chiếc hộp nhung đỏ vuông vức trong tay ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
“Dao Dao, em có đồng ý gả cho anh không?”
Cả khán phòng yên lặng như ngừng thở.
Thanh Dao nhất thời quên cả hô hấp, cảm xúc nóng bỏng trong lồng ngực cuộn trào mãnh liệt.
Mọi thứ đến quá đột ngột.
Đẹp đến mức khiến cô có cảm giác như đang nằm mơ.
Sau vài giây yên lặng, khóe môi cô chậm rãi cong lên, đôi mắt ánh nụ cười đến cong cong. Trong mắt như chứa đầy ánh sao lấp lánh, sáng long lanh đến rung động lòng người.
“Em đồng ý!”
Ngay lập tức, cả khán phòng bùng nổ trong tiếng reo hò và những tràng pháo tay vang dội như sóng triều.
Cố Cẩn Thâm bật cười. Anh đứng dậy, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Khoảnh khắc chiếc nhẫn được đeo vào ngón áp út, anh cúi đầu dịu dàng hôn lên môi cô.
“Dao Dao.”
“Anh yêu em.”
Sau buổi hòa nhạc, thời gian như bị ai đó nhấn nút tua nhanh. Chớp mắt đã lại đến đêm giao thừa báo hiệu một năm mới sắp đến.
Tối ba mươi, không khí Tết ngập tràn khắp nơi. Biệt thự Nam Loan sáng rực ánh đèn, trước cửa treo đầy lồng đèn đỏ và câu đối đỏ, khắp nơi đều là cảm giác náo nhiệt vui vẻ.
Cả nhà quây quần bên bàn ăn, cùng thưởng thức bữa cơm tất niên nóng hổi thơm lừng. Cố Thiên Thành và Cố Cẩn Thâm vừa ăn vừa trò chuyện, còn Thanh Dao thì vui vẻ ăn món anh gắp cho mình.
Cố Liên Minh nháy mắt với cô, “Này, bánh tôm chị có ăn nữa không?”
Thanh Dao nhìn miếng bánh tôm trong bát mình, rồi lại nhìn sang cái trong bát của đối phương. Cô còn lâu mới thèm ăn bánh tôm của Cố Liên Minh.
Cô chẳng mấy để tâm, “Cảm ơn, chị không ăn đâu, em tự ăn đi.”
“Không ăn thật à?”
“Không ăn!”
“Thế thì tốt quá, chị không ăn thì để em ăn vậy!”
Vừa dứt lời, đôi đũa của Cố Liên Minh đã nhanh như chớp vươn tới, gắp mất miếng bánh tôm trong bát cô.
“Ơ…”
“Em làm gì vậy! Trả bánh tôm cho chị!”
Thanh Dao tức đến phồng má, vội vàng muốn gắp lại.
“Là tự chị bảo không ăn mà. Em vừa hỏi chị xong đấy nhé, cậu nhỏ với ông đều nghe thấy hết rồi!”
“Ông ơi, chú ơi! Hai người nhìn em ấy đi! Rõ ràng em ấy cũng có một cái rồi mà còn giành của cháu!”
“Được rồi được rồi.” Cố Thiên Thành lên tiếng, “Liên Minh, cháu cũng lên đại học rồi mà sao vẫn còn như trẻ con thế hả? Sao chẳng có chút nào ra dáng người lớn thế?”
Cố Liên Minh cúi đầu ăn, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Là tự chị ấy bảo không ăn mà…”
“Sau này Dao Dao với Cẩn Thâm kết hôn, con bé sẽ là mợ nhỏ của cháu, đừng có suốt ngày không biết lớn nhỏ như vậy nữa.”
Rồi ông cụ quay sang hỏi Cố Cẩn Thâm, “Đúng rồi, chuyện hôn lễ chuẩn bị đến đâu rồi con?”
Cố Cẩn Thâm điềm đạm đáp, “Con đang bắt đầu chuẩn bị rồi. Bản thiết kế đầu tiên của váy cưới cũng đã hoàn thành, sau Tết con sẽ đưa Dao Dao đi thử váy.”
Thanh Dao cúi đầu nghe bọn họ nói chuyện hôn lễ, gương mặt chẳng hiểu sao lại đỏ bừng lên. Cô sắp được gả cho chú rồi, sắp trở thành vợ của chú.
Sau bữa cơm tất niên, Thanh Dao và Cố Liên Minh ra sân đốt pháo bông, còn Cố Cẩn Thâm đứng bên cạnh nhìn cô. Cô loay hoay mãi vẫn không châm được que pháo trong tay, đúng lúc ấy Cố Liên Minh đột nhiên nhảy từ phía sau ra hét lớn một tiếng làm cô giật nảy mình, cả que pháo cũng văng luôn xuống đất. Cậu ta cười ha hả rồi co giò bỏ chạy.
“Cố Liên Minh!”
Thanh Dao tức đến mức đuổi theo cậu ta khắp sân, chạy đến thở hồng hộc vẫn không bắt được người.
Cuối cùng cô đành ủ rũ sà vào lòng Cố Cẩn Thâm làm nũng. Anh giúp cô quấn lại khăn quàng cổ cho ngay ngắn rồi kéo cô ôm vào lòng.
Đúng khoảnh khắc giao thừa, từng chùm pháo hoa đồng loạt bắn lên trời cao, nở rộ rực rỡ vô cùng. Ánh sáng lấp lánh chiếu lên hai người đang ôm chặt lấy nhau.
Thanh Dao cong mắt cười, lớn tiếng gọi anh, “Chú! Chúc mừng năm mới!”
Người đàn ông ôm lấy cô, cúi đầu hôn lên môi cô, “Chúc mừng năm mới.”
“Năm sau anh vẫn sẽ yêu em nhiều như vậy chứ?”
“Vẫn sẽ như vậy.”
“Anh sẽ luôn chăm sóc em, cùng em đón mọi cái Tết sau này, mãi mãi yêu em.”
“Mãi mãi yêu em sao?”
“Ừm, mãi mãi yêu em.”
Cả đời này, điều hạnh phúc nhất của em chính là được sà vào lòng anh, được anh yêu thương và cưng chiều cả một đời.
-HOÀN CHÍNH VĂN-
Tác giả
Kết truyện rồi đây! Cảm ơn mọi người đã đồng hành suốt chặng đường này nhé!
Câu chuyện của Dao Dao và chú đến đây cũng xem như viên mãn rồi. Tiếp theo sẽ có vài chương ngoại truyện sau kết hôn, không quá dài đâu.
Cuối cùng! Cực kỳ đề cử mọi người nghe bản cello “Thiên Nga” của Saint-Saëns nha, siêu hay luôn! Cũng siêu lãng mạn nữa!