Convertor: Vespertine – Editor: An Devy
Sáng hôm sau, Chung Ý đưa Đậu Bao rời khỏi nhà Bạch.
Khi hai người rời đi, chỉ có ông ngoại Bạch đứng bên ngoài, vẫy tay mỉm cười chào tạm biệt. Còn mẹ Bạch thì trốn trong phòng không ra ngoài, cho dù Đậu Bao có gõ cửa phòng bao nhiêu lần cũng không có người trả lời.
Người con gái trong lòng rối như tơ vò, túm lấy vạt áo của người đàn ông, đáng thương hỏi, “Có phải mẹ không cần em nữa đúng không anh?”
Đối phương dập điếu thuốc trên tay, đưa tay nắm lấy ngón tay bé nhỏ của cô rồi đặt xuống đó một nụ hôn.
“Đừng nghĩ nhiều.”
Anh nói: “Hai ngày nữa rồi về gặp bà ấy.”
Đậu Bao ngoan ngoãn gật đầu, mỗi bước chân đi đầu đều ngoảnh lại, lưu luyến chào tạm biệt ông ngoại Bạch.
Trời buổi sáng đầu thu ánh nắng trong trẻo, sắc nắng cam ấm áp bao phủ lên mọi vật, làn gió thu thổi qua nhè nhẹ mang theo cảm giác mát mẻ.
Đường xuống núi tuy quanh co ngoằn ngoèo nhưng Chung Ý lái xe vô cùng ổn định. Ngược lại với người đàn ông bận rộn lái xe, Đậu Bao lười biếng nép mình trên ghế da, ngáp một cái. Trên con đường núi uốn lượn 18 khúc, cô mơ màng ngủ say từ lúc nào không hay.
Sau khi đi vào đường chính, trong lúc chờ đèn đỏ, người đàn ông lấy ra một chiếc kẹo, ánh mắt lướt qua hình ảnh người con gái bé nhỏ đang say giấc nồng.
Ánh sáng dịu nhẹ từ ô cửa sổ phủ lên người cô gái, gương mặt ngủ yên của cô tựa như được phủ bởi một lớp filter mỏng. Ngắm nhìn hình ảnh ấy, trái tim người đàn ông rung động không ngừng, không kìm chế được đặt một nụ hôn nhẹ lên trán người con gái anh yêu.
Nhẹ nhàng và đầy ấm áp.
Đậu Bao cử động cơ thể một cách thoải mái, hơi thở đều đều.
Hẳn là cô đã rất mệt.
Tối hôm qua bọn họ làm từ trong phòng ra đến phòng tắm. Âm thanh nức nở yếu ớt của cô càng kích thích ham muốn dâng cao của anh. Anh để cô thành nhiều tư thế quyến rũ khác nhau, đôi môi nóng bỏng của anh chặn lại cánh môi mềm mại của cô, cường độ những cú thúc bên dưới ngày càng mạnh hơn cho đến khi người con gái ngất lịm đi.
Thu xếp cho Đậu Bao chu toàn xong, người đàn ông nào đó được thoả mãn về dục vọng mang theo tâm trạng đong đầy cảm xúc đi xuống dưới.
Phòng khách vào buổi sáng sớm, xung quanh yên tĩnh đến lạ thường.
Chỉ thấy một hình bóng mơ hồ trên ghế sofa.
Người đàn ông tiến lại gần, hạ thấp tông giọng, gọi một tiếng, “Chị.”
Mẹ Bạch quay lưng về phía anh, nghe tiếng cũng không quay đầu lại cũng không đáp lời, thân thể cứng ngắc không nhúc nhích.
Trong khoảnh khắc, thời gian như ngừng trôi, đôi môi của Chung Ý mím lại thành một đường thẳng, ánh mắt sáng lên rồi trở nên lạnh nhạt xa cách. Khi anh đang do dự không biết nên mở lời tiếp như nào, mẹ Bạch đã lên tiếng trước.
“Tiểu Ý, em thật sự không thể buông tay sao?”
“Không thể.” Người đàn ông thẳng thắn từ chối.
“Nếu chị không đồng ý thì sao?”
“Em sẽ đưa con bé đi ngay lập tức.”
Người đàn ông nheo mắt lại, ánh mắt trở nên sắc bén, giọng nói trở nên kiên quyết.
“Tất cả mọi thứ của nhà họ Bạch, em có thể trả lại cho chị, chỉ riêng con bé, em không thể làm được.”
Nghe đến lời này, mẹ Bạch ngây người một lúc. Một lúc sau, trên gương mặt bà nở một nụ cười đắng cay, bà đứng lên và bước đi, bước đi chậm rãi và nặng nề, đi qua người Chung Ý.
Dù không nói một lời, nhưng người phụ nữ đã thể hiện thái độ của mình một cách rõ ràng.
Mẹ Bạch đã thỏa hiệp.
Bởi vì không còn lựa chọn nào khác ngoài thỏa hiệp.
—–
Ở thành phố A, Chung Ý có rất nhiều bất động sản, nhưng Đậu Bao lại chọn một căn hộ có diện tích nhỏ nhất, gọi nó là “ngôi nhà nhỏ ấm cúng”.
Lần này đi theo Chung Ý cô thậm chí còn không mang theo hành lý. Cho nên lần đầu tiên bước vào ngôi nhà, Đậu Bao đã ngạc nhiên phát hiện rằng bên trong không chỉ trang bị đầy đủ từ đồ nội thất, đến cả tủ quần áo được sắp xếp gọn gàng với những bộ quần áo có kích thước phù hợp với cô. Sau đó ánh mắt cô vô tình lướt qua các bộ đồ lót đa dạng, gương mặt dần ửng đỏ mặt, chạy ngay ra ban công để tìm người nào đó.
Cô ôm lấy anh, đặt gương mặt nhuốm rặng đỏ vào ngực anh, thanh âm mềm như bông nói, “Sao anh còn…mua cả cái đó…”
Người nào đó dùng tay vẩy tàn thuốc, đôi mắt anh nhìn xuống, cười nói, “Cái nào nhỉ?”
Đậu Bao vừa xấu hổ vừa buồn bực liếc anh chằm chằm, ngược lại người nào đó trưng ra một khuôn mặt vô tội, ánh mắt cực kỳ trong trẻo, “Hử?”
Hử cái đầu anh.
Cô không khỏi chửi thầm trong lòng, trước đây cô còn tưởng rằng anh lạnh lùng khó đối phó, nhưng ai ngờ thật sự bị cô quyến rũ. Bên ngoài trầm tĩnh khó đoán, bên trong lại không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để trêu chọc cô.
Còn cô nào có chịu nổi sự cám dỗ của anh, cũng bị anh cuốn theo không hề do dự.
Thật sự rất xấu hổ.
Thấy Đậu Bao không nói lời nào, người đàn ông vứt điếu thuốc trên tay, bàn tay to trực tiếp bao phủ lên đôi bồng đào nho nhỏ mềm mại của cô.
“Cái này sao?”
Cả người cô gái nhỏ khẽ run, rụt cổ lại muốn trốn.
“Đừng sờ nơi này…”
“Bé không thích sao?”
Anh cười nham hiểm, một tay ôm chặt eo cô, tay còn lại luồn vào trong gấu áo cô, mơn trớn ngực cô qua lớp áo ngực mỏng.
Mới chỉ xoa nhẹ vài cái, hô hấp của cô gái nhỏ đã không được bình thường: “Cậu nhỏ… ưm…”
Người đàn ông hôn lên vành tai nóng rẫy của cô: “Tiếng gọi thật dễ nghe… gọi lần nữa đi em…”
Cô xấu hổ đến mức cổ cũng lây đỏ, nhẹ nhàng đẩy anh: “Em đầu hàng.”
Tiếng rên nhẹ của người con gái thường dễ dàng làm bùng cháy những tia lửa râm ran trong không khí, khoảnh khắc tiếp theo, cô đã bị người đàn ông đưa về phòng một cách mạnh mẽ.
Sofa được làm bằng chất liệu đàn hồi, cô vừa ngã vào đó người đã hơi nảy lên. Chưa kịp để cô có cơ hội chạy thoát, người đàn ông đã áp mình lên người cô.
Đôi mắt anh đen thẫm loé lên tia sáng nhạt của người đàn ông trưởng thành trước khi làm điều xấu.
Ánh mắt của người đàn ông khiến cả người cô nhộn nhạo, bụng dưới ngứa ngáy râm ran, những cánh hoa ướt át ở khu rừng bí mật hé mở liên tục, chất lỏng chảy ra từ âm đạo làm ướt quần lót của anh.
Cô gái nhỏ sợ hãi, cầu xin sự khoan hồng: “Phía dưới còn đau…”
“Không làm.”
Người đàn ông sảng khoái đáp, nhưng chỉ một giây trước khi cô thở phào, bàn tay anh nhanh thoăn thoắt vén áo len rộng của cô lên, để lộ chiếc áo ngực màu vàng tươi ôm trọn lấy đôi bồng đào trắng nõn mịn màng.
Ngực cô bị lạnh, Đậu Bao ngây người càng thấy tuyệt vọng, buồn buồn gọi, “Cậu nhỏ…”
Anh nhỏ giọng dỗ dành: “Cho anh ‘ăn’ nó một lúc nhé.”
Áo ngực cài cúc phía trước, anh nhẹ nhàng cởi ra, thứ phía sau không còn gì kìm hãm vẻ đẹp của nó, núm vú nhỏ nhắn hồng hào, chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ phồng lên thành hạt đậu nhỏ.
Cổ họng người đàn ông hoạt động liên tục, không chút chần chừ đưa thứ mềm mại ấy vào miệng, chiếc lưỡi thô dài hết mơn trớn rồi đến mút mạnh vài lần, chỉ trong một lúc đã tạo ra vô vàn con sóng nhiệt.
Người ở dưới nào chịu nổi sự kích thích lan đến tận xương cốt ấy, cô ngẩng đầu rên nhẹ một tiếng, rồi cơ thể mềm như không xương dưới sự âu yếm của anh.
Trong một căn hộ mới nọ, văng vẳng âm thanh ái muội làm đỏ mặt người nghe.
Chung Ý nói được làm được, sau khi được thỏa mãn cơn thèm thuồng, anh cưỡng chế bản thân rời khỏi nơi cám dỗ ấy, đôi tay ôm người con gái còn đang chìm trong biển tình ái, đặt một nụ hôn lên đôi má ửng hồng của cô.
Cả người cô rã rời, như con mèo nhỏ cầu xin được người ta ôm lấy, yếu ớt đến vô cùng.
Người đàn ông chiều chuộng cô vô bờ bến, thậm chí đến lúc nấu bữa tối vẫn mặc cô ôm đằng sau mình, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn cô.
Đậu Bao híp mắt cười vui vẻ, bàn tay nhỏ không kiêng nể gì “ăn đậu hũ” của anh, sờ soạng hết đến bụng rồi lại đến ngực. Ban đầu người đàn ông không để ý đến cô, để cô tự tung tự tác.
Nhưng người nào đó nào biết đã chọc vào tổ kiến lửa, người đằng trước ngày càng nóng lên theo chuyển động của cô gái, anh nấu cơm được một nửa thì tắt bếp, thong thả rửa tay.
Đậu Bao nghi hoặc hỏi: “Cậu nhỏ?”
Chung Ý hạ tầm mắt, không trả lời, ôm cô gái nhỏ ra khỏi phòng bếp, một đường đi đến phòng ngủ chính.
Mười phút sau.
“Ưm… a… a…”
Người con gái không còn mảnh vải che thân khó nhịn cắn ngón tay, cố nén thở dốc, hai chân run rẩy kịch liệt, ở giữa hai chân cô là đầu người đàn ông nhấp nhô lên xuống không dừng.
Màn dạo đầu được thực hiện hết sức kiên nhẫn, cô gái nhỏ đã lên đến đỉnh dục vọng hai lần dù cho vật thô cứng vẫn chưa đâm vào, khăn trải giường loang lổ những vệt nước lớn.
Anh gập hai chân cô ở trước ngực, cây gậy to lớn áp sát, chỉ cần cúi đầu là anh có thể nhìn thấy cánh hoa non nớt được lớp lông mu bao quanh, mềm mại ẩm ướt, cái miệng nhỏ hé mở sẵn sàng chào đón vật lớn của anh.
Chung Ý cố tình trêu ngươi cô, cầm đồ vật ma sát phía bên dưới, cô gái nhỏ tê ran đến mức ý thức, nho nhỏ cầu xin anh, “Cậu nhỏ… em muốn…”
Người đàn ông hài lòng mỉm cười, thẳng lưng đâm vật cứng vào, cô gái nhỏ được lấp đầy thoải mái “ưm” một tiếng. Đang trong đà tình ái nhưng đột nhiên anh lại rút ra, lấy một chiếc bao cao su trên tủ đầu giường, bao bọc lấy dương vật của anh.
Người con gái chớp mắt định hỏi, nhưng anh không cho cô cơ hội cất tiếng, anh siết chặt vòng eo nhỏ của cô, tạo ra liên tiếp những đợt va chạm dữ dội gạt bay những suy nghĩ hỗn loạn của cô, mặc anh điên cuồng lấp đầy huyệt nhỏ. Ví cô là con thuyền nhỏ lênh đênh trong biển tình ái, còn anh là gã thuyền trưởng lái thuyền điêu luyện.
Khi căn phòng lần nữa yên tĩnh trở lại, Chung Ý đứng dậy, đưa cô vào phòng tắm.
Cô gái nhỏ liếc nhìn mấy chiếc bao cao su trong thùng rác, mơ màng hỏi anh, “Sao lại phải dùng cái này?”
Rõ ràng hai ngày trước anh còn bắn vào trong, luồng nhiệt nóng bỏng xuyên qua từng tấc da thịt mềm mại bên trong, khiến cô chỉ nghĩ đến cũng run rẩy cả người.
“Giờ muốn sinh con cho anh rồi hửm?”
Cô ngẩn người, chậm rãi lắc đầu.
Chung Ý đặt cô vào bồn tắm, cúi người cẩn thận làm sạch cơ thể cho cô.
Đầu ngón tay anh chai sạn, bàn tay to vuốt ve qua đôi nhũ hoa, rồi dừng lại ở phần bụng dưới đang run run của cô, đầu ngón tay lướt nhẹ, đôi mắt dịu dàng nhìn cô chằm chằm, giọng nói trầm thấp quyến rũ.
“Em còn nhỏ, cậu nhỏ nguyện ý chờ, chờ em cam tâm tình nguyện muốn nuôi dưỡng con của chúng mình, lúc ấy có cũng chưa muộn…”
“Vậy mấy ngày trước… anh… cái đó…”
Đậu Bao quá xấu hổ khi nói những lời nhạy cảm như vậy.
Chung Ý cười, nựng cặp má ửng đỏ của cô, “Bé ngốc này, đến cả kỳ an toàn của mình mà cũng không biết sao?”
Đậu Bao cãi lại: “Cả thế giới này cũng không có ai như cậu nhỏ cả, ngay cả chu kỳ kinh nguyệt của cháu gái anh cũng nhớ rõ ràng.”
Người đàn ông nhẹ nhàng hôn lên môi cô, ánh mắt ấm áp dịu dàng.
“Bất cứ điều gì liên quan đến em, cậu nhỏ đều không dám quên.”
Cô gái nhỏ lần đầu có kinh vào năm 13 tuổi, Chung Ý nhớ rằng lúc đó đang là giữa mùa hè, nhiệt độ bên ngoài cao đến mức khiến người ta muốn hoà tan.
Lúc ấy, anh – người đàn ông đang tức giận trong phòng họp bị thư ký xông vào làm gián đoạn. Vẻ mặt anh không vui, nhưng sau khi nghe thấy lời của thư ký, anh vội vã đứng dậy đi ra ngoài. Mọi người trong ban quản trị giương mắt nhìn nhau, tò mò phỏng đoán xem có chuyện gì lớn đến mức khiến Chung Ý, một người luôn điềm đạm và tự chủ nay lại mất bình tĩnh như vậy.
Ở bên ngoài phòng họp, một người con gái sắc mặt trắng bệch đứng đó, trên trán và cổ đầy mồ hôi lạnh, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Khi nhìn thấy người đàn ông, cả người cô như bị rút cạn sức lực, cô gọi một tiếng, “Cậu nhỏ.”
Chung Ý ôm cô rồi thuận thế ngồi xuống đất, hạ tầm mắt nhìn thoáng qua chỗ máu tươi đang chảy xuống giữa hai chân cô, mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí.
Gương mặt anh toát lên đầy sự sợ hãi, ôm lấy cô gái nhỏ vội vã chạy đến bệnh viện. Đúng lúc ấy, người thư ký dũng cảm ngăn anh lại, nói vài câu. Chung Ý nhìn người đó với anh mắt nghi ngờ, giọng nói nghiêm túc hỏi, “Chắc chắn chứ?”
Thư ký gật đầu chắc nịch.
Người đàn ông lại nói: “Gọi bác sĩ Hồ đến, còn những thứ cần thiết cũng chuẩn bị giúp con bé.”
Cô gái nhỏ lần đầu tiên đến kỳ kinh nguyệt còn thiếu kinh nghiệm, phản ứng đầu tiên khi phát hiện trên quần lót có vết máu không phải là đến bệnh viện, mà là giữa cái nắng hè mặt trời chói chang chạy tới công ty tìm Chung Ý.
Đậu Bao cuộn tròn người nằm trên sofa trong văn phòng, nức nở kêu đau đến chết đi sống lại, nắm chặt vạt áo của người đàn ông không buông. Mỗi khi anh chạm vào cô, cô lại khóc. Chung Ý không còn cách nào khác, chỉ có thể kiên nhẫn an ủi, đợi đến khi cô mơ màng buồn ngủ thì mới cho cô uống thuốc giảm đau. Trên gương mặt cô gái nhỏ vẫn còn rớm nước mắt, anh dỗ dành thêm một hồi lâu cô mới ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ.
Từ đó, trong sổ tay của Chung Ý có thêm một mục.
Là chu kỳ kinh nguyệt của Đậu Bao.
Trước vài ngày, anh sẽ yêu cầu nhà bếp chuẩn bị thuốc sắc để thúc đẩy lưu thông máu và loại bỏ ứ đọng máu. Hết kỳ kinh nguyệt của cô thì anh sẽ cho cô ăn đồ ngọt bổ máu.
Cơ thể của cô được anh chăm sóc đầy đủ, cho nên những trải nghiệm đau lòng đó, là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng.
Cố Khê Viễn lúc nào cũng trêu chọc anh: “Cậu chăm con bé cứ như chăm con gái ấy.”
Người nào đó mím môi không đáp.
Kỳ thật đối với anh mà nói, là con gái cũng được, là người yêu cũng không khác mấy.
Xét cho đến cùng đều là trách nhiệm cùng tình yêu.
Cho nên mặc kệ là thân phận nào, anh cũng sẽ dốc hết sức làm đến tận lực của bản thân.
—–
Cơn mưa phùn cuối thu như tấm rèm mờ phủ lên vạn vật, nhẹ nhàng dịu êm không ồn ào huyên náo.
Sau bữa ăn no nê, Đậu Bao nằm dài trên sofa, ánh mắt đưa về phía phòng bếp, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng đĩnh đạc của người đàn ông.
Trong căn phòng thật yên tĩnh, chỉ có tiếng nước nho nhỏ khẽ lướt qua bên tai.
Cô gái nhỏ bắt đầu cảm thấy buồn ngủ sau khi ăn, cộng với khung cảnh êm đềm này, cô sắp chìm vào giấc ngủ sâu, thì điện thoại trên bàn đột nhiên rung lên.
Cô giật mình bật dậy, nhìn xuống, là điện thoại của Chung Ý kêu.
Cô không nhìn kỹ người gọi tới, cất giọng gọi với vào người đang trong bếp: “Cậu nhỏ, điện thoại của anh.”
Âm thanh dòng nước rửa bát trong bếp vẫn chưa dừng lại, cô nghe thấy tiếng anh nói, “Em nghe đi, nếu là việc của công ty thì bảo chốc gọi lại sau.”
Đậu Bao ngoan ngoãn “Vâng” một tiếng, cúi người lấy điện thoại, trên màn hình hiển thị ba chữ lớn “Cố Khê Viễn”.
Cô vừa mới bắt máy đã nghe thấy giọng nói tức giận của đầu dây bên kia.
“Giờ mới biết nghe điện thoại cơ à? Còn không phải chỉ là khai huân thôi mà, sao biến mất mà không nói tiếng nào vậy trời?”
Khai huân
(开荤/開葷): khai trai (tín đồ Phật giáo hoặc tín đồ của các tôn giáo khác bắt đầu ăn mặn, sau khi hết kỳ ăn chay), trong ngữ cảnh này có thể hiểu là Chung Ý đã ‘ăn’ được món Đậu Bao.Đậu Bao trừng mắt, liếm môi nói, “Cháu…”
Lời nói còn đang nghẹn trong cổ họng, thì đầu dây bên kia đã ngang nhiên chen lời, qua màng loa điện thoại cũng có thể nghe được giọng điệu trêu ghẹo.
“Ông đây có phải đã từng nói với cậu rồi không, cái miệng của phụ nữ dù mềm mại và linh hoạt đến đâu, chung quy lại làm sao sánh được với sự thỏa mãn khi được cái miệng phía dưới kia mút chặt, nên việc ‘ăn cơm’ này, cậu phải ăn một bữa hoàn chỉnh có mặn có chay, chứ ăn có một nửa như cậu thì sao mà cảm nhận được mỹ vị nhân gian.”
“Cậu xem lại bản thân đi, vừa mới khai trai đã không khống chế được điên cuồng như thế, tiểu Tịch gầy yếu thế kia làm sao chịu được, cho nên tôi mới nói…”
Người con gái nghe xong như vịt nghe sấm, dò hỏi đầu dây bên kia: “Ăn một nửa là cái gì?”
Đầu bên kia đột nhiên im lặng, sau vài giây, vang lên giọng nói run run của Cố Khê Viễn, “Tiểu… tiểu Tịch à?”
“Vâng.”
Cố Khê Viễn: “…”
Mẹ nó.
Toang rồi ông giáo ơi.
Đậu Bao vẫn cố chấp: “Chú còn chưa trả lời câu hỏi của cháu, ăn một nửa là cái gì?”
“Cái đó…Thật ra… Ừ thì… Nó là…”
“Dạ?”
Cố Khê Viễn – người kiêu căng không bao giờ thua kém ai trong khoản ăn nói, lúc này như bị ai đó nắm chặt cổ, ậm à ậm ừ một lúc, đầu óc nhảy số liên tục tìm kiếm từ ngữ phù hợp nhất, hoặc có thể nói là, từ ngữ khiến cho cái chết của anh ta nhẹ nhàng hơn một chút.
“Làm tình không trọn vẹn.”
Cố Khê Viễn thở phào, tự cho rằng câu trả lời của mình hoàn hảo đến không thể chỉ trích.
Đầu dây bên phía cô gái trầm mặc một lúc, một giây, hai giây, sự im lặng như cảm giác bị ngạt thở.
“Cháu hiểu rồi.”
Đậu Bao trầm giọng, khàn khàn nói: “Cảm ơn chú Cố.”
Hai từ “Cảm ơn” được Đậu Bao nói ra, thành công khiến cho da đầu Cố Khê Viễn căng cứng như muốn nổ tung.
Người đàn ông xoay người, khoan thai cầm điếu thuốc, rít mạnh vài hơi, khói trắng từ đầu lọc tỏa ra khắp nơi hòa quyện cùng cơn mưa rơi bên ngoài cửa sổ.
Sau đó, anh ta nhấn số máy nội bộ, “Đặt cho tôi một vé máy bay đi nước ngoài, đến đâu cũng được, càng nhanh càng tốt.”
Người trợ lý hoang mang: “Chuyện gì mà gấp gáp vậy ạ?”
Cố Khê Viễn lắc đầu than nhẹ.
Chuyện liên quan đến tính mạng, có thể không gấp được sao?
—–
Chung Ý từ bếp đi ra, vừa ra ngoài đã vô tình đụng phải người con gái đang nhanh chóng xỏ giày và chuẩn bị ra ngoài.
Anh bước vài ba bước đến, nắm chặt tay cô, nhướng mi, “Em đi đâu?”
Người con gái rũ mắt không nhìn anh, bình tĩnh đáp, “Anh Đào hẹn em đi dạo phố.”
“Anh đưa em đi…”
“Không cần.”
Cô hơi tránh tay anh, bên môi gợi ý cười nhưng trong lòng dâng đầy xót xa khó kiềm lòng, “Ở gần đây thôi, em đi taxi là được.”
Chung Ý thấy cô ung dung, không phát hiện ra điểm bất thường nào, cũng không ép cô nữa, “Đến đó thì gọi điện thoại cho anh nhé.”
Đậu Bao cất tiếng: “Vâng.”
Trước khi ra khỏi nhà, người đàn ông cúi xuống muốn hôn cô, nhưng cô linh hoạt tránh né và còn nói lý do rất chính đáng là đang vội.
Khi cô đi rồi, người đàn ông bước trở lại sofa, lấy điện thoại lên và nhìn qua. Nhìn thấy tên người gọi tới gần nhất là Cố Khê Viễn, ánh mắt anh tối sầm trong giây lát. Anh nhớ lại ánh mắt lảng tránh của cô vừa nãy, trực giác báo hiệu cho anh rằng có vẻ như có gì đó không ổn.
Anh vội vàng gọi cho cô, nhưng không ai nghe máy, anh gọi lại vài lần, nhưng vẫn không có sự phản hồi.
Những âm thanh chờ đợi kéo dài, mỗi tiếng đều như một tiếng đánh mạnh vào trái tim anh.
Chung Ý vội khoác áo đi ra ngoài, vào thang máy, anh gọi cho Cố Khê Viễn.
Người đang vội vàng đi đến sân bay lúc này là Cố Khê Viễn không hề sợ hãi chút nào, đến khi hút hết điếu thuốc mới một cách chậm rãi, anh ta mới từ từ nhấn nút nghe điện thoại.
“Alo, sếp Chung à?”
“Cố Khê Viễn…”
Giọng nói lạnh lùng và cứng rắn từ phía bên kia điện thoại làm tai anh ta đau đớn.
“Tên chó má nhà cậu lại gây hoạ gì rồi?”