Chương 52: Đại kết cục (H) (7500 từ)

Convertor: Vespertine – Editor: An Devy


Cô gái nhỏ quỳ giữa hai chân của anh, cổ áo mở rộng, nhìn từ trên nhìn xuống, phần đầu quả mọng vừa bị anh liếm mút đến đỏ ửng vẫn còn long lanh những giọt nước trong suốt, óng ánh như sương mai đọng trên cánh hoa.  

Bàn tay nhỏ mềm mại bao quanh côn thịt cứng ngắc, chậm rãi vuốt ve, xoa nắn đầy trìu mến. Đôi mắt cô long lanh đầy khát khao, nhìn sâu vào đáy mắt anh. Chung Ý chỉ cảm thấy ngọn lửa dục vọng từ dưới người bùng cháy dữ dội, lan thẳng lên lồng ngực, thiêu đốt từng tấc da thịt nhạy cảm, khiến toàn thân anh rạo rực, căng tràn như sắp nổ tung.  

Đôi mắt anh đỏ rực ẩn trong bóng tối, giọng khàn đặc đến mức gần như rên rỉ, “Tịch nhi…”  

Anh cảnh cáo, giọng trầm thấp nguy hiểm: “Bây giờ buông anh ra, cậu nhỏ hứa sẽ không làm em đau.”  

Cô gái nhỏ mím môi, nở nụ cười ngọt lịm như mật, cô đâu có tin. Bình thường anh dù thèm khát đến cuồng loạn vẫn luôn kiềm chế vì cô, huống chi giờ anh bị trói chặt không cử động được, dù lòng ngứa ngáy đến phát điên cũng chẳng làm gì được cô. Cô chẳng hề sợ hãi, ngược lại còn thấy thích thú.  

Gương mặt nhỏ nhắn lại kề sát thêm chút nữa, đôi môi hồng phấn mọng nước gần như chạm vào đầu nấm sưng to tím ngắt. Hơi thở của người đàn ông trưởng thành nồng nàn xộc thẳng vào mũi, khiến miệng lưỡi cô khô khốc. Theo bản năng, cô đưa lưỡi liếm nhẹ đôi môi khô, nhưng đầu lưỡi ướt át vừa hé ra đã tìm đến thứ bị nó thu hút, đầu lưỡi lướt dọc theo đường gân xanh nổi rõ. Anh cắn chặt răng, vẫn không kìm nổi tiếng rên trầm thấp mê hoặc, thoát ra từ cổ họng.  

“Ưm…”  

Đậu Bao rõ ràng cảm nhận cơ đùi anh căng cứng như đá, vật cứng nóng bỏng trong lòng bàn tay run rẩy dữ dội, bỏng rát cả da tay cô.  

Cô gái nhỏ được khích lệ, đôi mắt trong veo e thẹn ngước nhìn anh. Một tay siết chặt phần gốc, đầu lưỡi mềm mại theo đường gân nổi chạy từ đỉnh xuống gốc, đôi môi mọng nước phối hợp liếm mút, chậm rãi thưởng thức từng tấc da thịt nóng hổi ấy. Trong đầu cô chợt lóe lên những động tác miệng lưỡi tinh tế, dâm đãng đầy điêu luyện mà cô gái Tây trong video hôm qua đã thực hiện.

Khi lưỡi cô chạm đến phần gốc, đám lông đen xoăn mượt nhẹ nhàng cọ vào má cô, mang theo chút cảm giác nhồn nhột lạ lẫm. Cô gái nhỏ khẽ cau mày bất mãn, dùng ngón tay thon dài gạt nhẹ đám lông ấy sang một bên. Ngay lập tức, hai túi tinh to tròn, căng mọng hiện ra rõ ràng trước mắt cô.

Chung Ý cảm giác như bị cô nắm chặt điểm chí mạng, khoái cảm dâng trào khiến gân xanh trên thái dương khẽ run rẩy. Anh thật sự sắp bùng nổ rồi.

“Tịch…”  

“Suỵt…” Cô gái nhỏ cau mày, giọng nũng nịu trách móc, “Cậu nhỏ ồn ào quá…”  

Hai tay cô mỗi bên nâng một túi to tròn, cái thứ nặng trịch ấy giờ đã nằm gọn trong lòng bàn tay. Cô xoa bóp, xoay tròn, chơi đùa say mê, thậm chí tìm thấy niềm vui kích thích trong đó.  

“Cái này mềm thế…”  

Người con gái khẽ cảm thán, cô ngẩng đầu, gương mặt ngây thơ hỏi, “Sau này em muốn chơi mỗi ngày, được không ạ?”  

Chất giọng non nớt như cừu con làm nũng, nghe mà khiến tim gan người ta rung động.  

Người đàn ông hít thở nặng nề, khó khăn quay mặt đi, không dám nhìn đôi mắt trong veo đang khiến anh mất kiểm soát ấy nữa.  

Người nào đó dịu dàng liếc anh một cái, rồi cúi đầu, đôi môi ướt át nóng bỏng nuốt trọn quy đầu to lớn sưng phồng. Đầu lưỡi nhỏ quấn quanh phần lỗ đã rỉ chất lỏng trắng đục, mút mạnh một cái. Khoảnh khắc ấy, chút lý trí cuối cùng trong đầu anh đã đứt dây.  

“Hưm…” Tiếng hít thở gợi tình nặng nề thoát ra từ cổ họng anh lọt vào tai cô, như một bản nhạc ma quái đầy mê hoặc, cuốn hút linh hồn người nghe.

Chất lỏng tanh nồng nơi đầu nấm chẳng hấp dẫn chút nào, thế nhưng người bên dưới vẫn ngoan ngoãn nuốt trọn từng giọt, đầu lưỡi cẩn thận liếm sạch sẽ cả lỗ nhỏ. Đôi mắt trong veo của cô lén lút ngước lên, khẽ dò xét từng biểu cảm trên gương mặt anh.

Chạm phải đôi mắt đỏ ngầu khát máu đang khoá chặt từng cử động của mình, cô hoảng hốt cúi xuống, chuyên tâm ngậm lấy côn thịt thô dài.  

Một tay nắm chặt phần gốc cứng rắn, miệng nhỏ miễn cưỡng nuốt phần đầu to lớn. Đường nét đầu nấm nổi rõ trên má cô, in hằn một vệt cong đầy dâm đãng.  

Nước bọt trong miệng không kìm được, theo đường cong cằm nhỏ giọt xuống thân côn đỏ au đang sưng tấy, từng giọt lăn dài, thấm ướt đám lông đen bóng mượt ở gốc, khiến chúng dính bết lại, lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo càng thêm dâm mỹ.

Cô gái nhỏ thiếu kinh nghiệm, chỉ biết dựa theo “bài học” từ bộ phim người lớn cô xem hôm qua. Đầu lưỡi linh hoạt quấn quanh đầu nấm, đổi lại là tiếng rên kìm nén của anh, khiến cô càng hăng say hơn. Đầu lưỡi ướt át chọc vào khe lõm, tuỳ ý trêu chọc. 

Khi đầu lưỡi của cô khéo léo tìm thấy sợi dây thần kinh mỏng manh, nhạy cảm nhất ngay dưới đầu nấm, cô nhẹ nhàng nhưng đầy chủ ý mút mạnh một cái. Thứ ấy lập tức run rẩy dữ dội, co giật từng đợt không ngừng. Người nào đó đắc ý, bàn tay khéo léo vuốt ve nhanh hơn, miệng ngậm phần đầu bóng loáng mút mạnh, nhịp nhàng một mạnh một nhẹ, giống hệt nhịp co bóp của huyệt nhỏ chật hẹp.  

Chung Ý đột ngột ngẩng đầu, giọng như bị xé rách: “Buông ra.”  

Cô ngẩng đầu khó hiểu, nhưng miệng vẫn không ngừng, đầu lưỡi vẫn vui đùa cùng phần đầu lỗ. Nơi ấy đột ngột phồng to, rồi từng dòng tinh dịch đặc sệt nóng hổi phun thẳng vào miệng cô. Cô gái nhỏ trợn tròn mắt, ú ớ bị bắn đầy khoang miệng.  

Cổ họng lên xuống liên hồi nuốt trọn, từng dòng tinh dịch nóng hổi đặc quánh cứ thế tràn vào. Mùi tanh nồng của đàn ông xộc thẳng lên mũi, khiến cô không kìm được mà che miệng ho khan vài tiếng, nước mắt long lanh vì bị sặc.

“Khụ khụ…”  

Đậu Bao trừng mắt đỏ hoe, chu môi trách móc: “Anh sao lại…”

Sao lại bắn vào miệng cô ngay lần đầu.

Trong ánh sáng mờ ảo, gương mặt anh ngược sáng, khóe miệng cong lên nụ cười xấu xa đầy chiếm hữu.  

“Tịch nhi không chịu buông, anh biết làm sao bây giờ?”  

Người con gái ấm ức trừng mắt nhìn anh, rồi nhanh như gió lao vào phòng tắm. Tiếng súc miệng dồn dập vang lên. Xong xuôi, cô bước ra không nhìn anh, sau khi bưng cốc nước quay lại, ánh mắt kiêu ngạo lườm anh, bước từng bước nhỏ đến trước mặt anh.

Cô quỳ giữa hai đùi anh, ngẩng đầu, giọng mềm mại, “Em giúp cậu nhỏ lau sạch nhé…”  

Côn thịt vừa phóng thích vẫn chưa chịu mềm đi, thân tím đỏ giận dữ vẫn giữ nguyên độ cứng ngắc, thẳng tắp vươn cao lên giữa không trung, như một cây giáo nóng bỏng đầy thách thức.

Anh ngồi thẳng lưng, cúi nhìn cô, đáy mắt cuồn cuộn lửa dục. Chỉ một cái nhìn đã khiến má cô đỏ rực như lửa.  

Cô hoảng loạn rũ mí mắt, lưỡi nhỏ theo thân côn trơn nhẵn liếm lên, quấn quanh đầu nấm mút mát, từng chút liếm sạch tinh dịch còn sót lại. Giống như ngày bé ăn kẹo que vị trái cây, cô mút vô cùng thỏa mãn, mút chép miệng ngon lành.  

Từ góc nhìn của anh, cô gái nhỏ với gò má ửng hồng quỳ dưới chân anh, mái tóc xoăn buông xõa vai, hàng lông mi rũ xuống, đầu mũi tròn xinh, cùng với đôi môi anh yêu tha thiết đang ngậm chặt vật đàn ông khổng lồ của anh, cố gắng lấy lòng anh bằng tất cả sự vụng về và nhiệt tình.  

Anh chợt ngây người, nhớ lại khi cô còn bé xíu, anh từng đút chuối cho cô từng miếng nhỏ. Cô ăn rất tập trung, luôn cố nuốt thêm chút nữa, nhét đầy vào miệng, giống hệt cách cô đang “nuốt” anh bây giờ.  

Người đàn ông cong môi cười, cảm giác cấm kỵ này, thật sự kích thích hơn cả ma túy.  

Cô gái nhỏ chăm chú liếm từ trên xuống dưới một lượt, ngẩng đầu nuốt nước bọt dưới ánh mắt nóng bỏng của anh. Tiếng “ực” vang vọng trong không gian tĩnh lặng, nghe mà khiến “chỗ nào đó” của anh lại căng cứng. Rồi cô cười toe toét, lúm đồng tiền lấp lánh, như chú mèo con ngoan ngoãn chờ được vuốt ve.  

Đậu Bao bưng cốc uống ngụm nước, ngậm vài giây rồi đột ngột cúi đầu, miệng há to hết cỡ. Khoảnh khắc môi mềm của cô chạm vào phần nóng bỏng của anh, anh bị cái lạnh buốt đột ngột kích thích run rẩy toàn thân, sống lưng tê dại, khoái cảm ngứa ngáy lan lên đỉnh đầu, đầu óc trống rỗng.  

Khi cơn sướng tê dại dần tan, anh cúi nhìn, “người anh em” đã bị khoang miệng lạnh giá của cô âu yếm hơn nửa. Đôi mắt cô lấp lánh tinh nghịch, chậm rãi nuốt nhả, hai môi siết chặt, đầu lưỡi quấn quanh phần đầu, xúc cảm nóng lạnh đan xen suýt nữa cướp đi sự kiềm chế của anh.

Anh cười lạnh.

Giỏi thật.

Kỹ thuật “phục vụ chuyên nghiệp” này, cô gái nhỏ học nhập tâm vô cùng, suýt nữa đoạt luôn cái mạng này của anh.

Đôi mắt to híp lại, cô cười tủm tỉm nhìn chăm chăm vào phần cằm đang căng ra của anh, tiếng thở dồn dập gợi tình nặng nề của anh như vang vọng ngay bên tai cô.

Mấy chữ “học đi đôi với hành” đã được cô thực hành một cách triệt để, trọn vẹn.

Đúng lúc người nào đó đang đắc ý tự mãn, bàn tay rộng lớn ấm áp nhẹ nhàng đặt lên vai cô. Toàn thân cô cứng đờ, hoảng hốt nhả côn thịt ra, chớp mắt liên tục, gương mặt ngẩn ngơ nhìn anh.

Khóe môi người đàn ông khẽ cong lên một nụ cười chậm rãi, đáy mắt đỏ rực nóng bỏng như lửa cháy. 

Ngược lại, mặt cô gái nhỏ trắng bệch, nói lắp bắp không thành lời: “Cậu… Cậu nhỏ…”

Ai có thể nói cho cô biết, đôi tay bị trói chặt cứng như vậy rốt cuộc làm sao thoát ra được?

Người đàn ông dường như đã nhìn thấu nỗi thắc mắc trong đáy mắt cô, tay còn lại nhẹ nhàng bóp cằm cô, giọng trầm thấp đầy ý cười thì thầm, “Em quên thân phận của anh nhanh thế sao?”

Đậu Bao lúc này mới giật mình nhớ ra, với Chung Ý – người có xuất thân “hắc đạo” như anh thì việc cởi trói chắc chắn đã thuần thục từ năm ba tuổi. Vậy thì làm sao có thể dễ dàng bị cô giam cầm được chứ.

Nhưng…

“Vậy… vậy vừa anh…”  

Người đàn ông yêu thương vuốt ve gò má cô, giọng cười trầm ấm, mang theo chút chiều chuộng: “Tịch nhi muốn đùa giỡn, trêu chọc anh, sao anh nỡ không phối hợp chứ…”

Người nào đó ngẩn người không nói nên lời.

“Vừa rồi chơi vui chứ?” Người đàn ông khàn giọng hỏi.

Cô gái nhỏ rụt rè lùi lại hai bước, cố lấy lại chút cảm giác an toàn mong manh.

Có nên chạy không đây?

Đậu Bao thầm chua xót cho chính mình, nếu giờ không chạy, tối nay cô sợ là sẽ chết ở đây mất. Bởi cô cảm nhận rõ ràng sự khác lạ của anh.

Đôi mắt anh đỏ ngầu khát máu, lồng ngực phập phồng dữ dội, hơi thở nặng nề, như đã kìm nén đến cực hạn.

Anh muốn nuốt chửng cô ngay lập tức.

Thô bạo, hung ác, không chừa đường lui nào mà nuốt cô vào bụng.

Cô gái nhỏ dường như đã hạ quyết tâm, nhanh nhẹn bật dậy. Nhưng ngay khoảnh khắc xoay người, bàn tay ấm nóng kia đã chuẩn xác giữ lấy cổ tay cô, kéo ngược lại. Đầu gối anh mạnh mẽ tách hai chân khép chặt của cô, cô theo đà dạng rộng chân, cả người ngồi lên đùi anh.

Người cô va mạnh vào cơ ngực vạm vỡ, cứng ngắc và to lớn của anh, đau đến mức cô muốn rơi nước mắt.

Nhưng điều đáng sợ thực sự vẫn còn ở phía trước: cái thứ mà cô đã cẩn thận “chăm sóc”, giờ đây nó vô cùng nhiệt tình mời chào ở bờ mông của cô. Cô cảm thấy da đầu như bị sóng nhiệt dội qua, toàn thân bỏng rát, nóng ran khó chịu.

Người đàn ông siết chặt eo cô, một tay vén lớp vải mỏng manh, ngón tay chai sạn chậm rãi xoa nắn, vuốt ve làn da mịn màng ở bắp đùi, từng chút từng chút tiến vào khu rừng bí mật sâu thẳm.

Hơi thở cô gái nhỏ đã rối loạn: “Cậu…”

“Suỵt…”

Cằm anh tựa lên bờ vai gầy guộc của cô, hơi thở nóng bỏng phả hết vào vành tai cô.

Đầu ngón tay anh chạm vào cửa hang đã ướt sũng, móc nhẹ một cái, ngay lập tức chất lỏng trong suốt lóng lánh phủ đầy tay anh.

“Kích thích vậy sao?” Người đàn ông cười khẽ, “Tay anh toàn là nước của em…”

Đậu Bao xấu hổ đỏ bừng mặt, hai chân bị anh mở rộng hết cỡ. Ngón tay thô ráp của anh nghiền nát hạt ngọt đỏ sưng, hai ngón tay bóp nhẹ một cái khiến người trong lòng vừa đau vừa sướng, rên lên một tiếng ngọt ngào quyến rũ.

“Ưm… nhẹ chút…”

“Tịch nhi nên biết chứ…”

Anh kề sát tai cô, giọng đầy nguy hiểm: “Tối nay sao có thể nhẹ tay được nữa…”

Cô gái nhỏ ngạc nhiên ngoảnh đầu, nhưng chưa kịp phản ứng đã bị người đàn ông hôn ngấu nghiến chiếm đoạt. Ngay khoảnh khắc lưỡi anh hung hãn xông vào miệng nhỏ, hai ngón tay khép chặt theo lối đi ướt át đâm sâu một mạch đến tận cùng. Tiếng nước ái muội vang lên khiến đầu óc cô tê rần, lối nhỏ vui thích với vật lạ xâm nhập co bóp điên loạn, vô thức quấn chặt lấy ngón tay anh.

Bị “âu yếm” bởi hai ngón tay một lúc, cô cố gắng vặn vẹo thân thể kháng cự, nhưng eo nhỏ đã bị anh hãm chặt lại đến mức không thể nhúc nhích. Nhịp đâm rút của ngón tay càng lúc càng nhanh, vừa sâu vừa hung ác, thỉnh thoảng anh điều chỉnh góc độ cố ý chạm đúng điểm nhạy cảm nhất, nghiễm nhiên không cho cô bất kỳ thời gian thích nghi nào.

“Ưm ưm…”

Đậu Bao nghẹn đỏ cả mặt, bị người đàn ông quấn chặt lấy đầu lưỡi đến ê dại, hôn đến mức toàn thân mềm nhũn. Cô dần mất đi sức chống đỡ, mềm oặt tựa vào thân thể rắn chắc của anh. Đôi mắt khép hờ, mặc cho anh cúi đầu hôn lên cằm cô, cắn nhẹ chiếc xương quai xanh tinh xảo.

Anh thở dồn dập, mơn trớn vành tai cô: “Đâm có thoải mái không?”

Cô gái nhỏ xấu hổ mím chặt môi, không đáp.

Người đàn ông cũng không vội, ngón tay chai sạn tìm đúng điểm nhạy cảm sâu nhất kích mạnh liên tục. Cô gái nhỏ bị kích thích rên rỉ ê a. Tưởng chừng như cô sắp chạm đến đỉnh dục vọng, anh đột ngột dừng lại, chậm rãi nghiền nát, mài mòn từng chút một.

Lát sau, người nào đó đã bị anh trêu đến mức không chịu nổi nữa, ngậm lấy ngón tay anh mà cắn mút, liếm láp đầy mê đắm, tiếng rên nỉ non đáng thương vang lên, “Cậu nhỏ… ưm…”

“Muốn rồi sao?” Anh dụ dỗ, giọng trầm thấp.

Cô gái nhỏ mất hồn: “Muốn…”

“Muốn gì?”

Anh hôn vào phần mềm mại sau tai cô: “Nói ra, anh cho em.”

Cảm giác tê dại, căng trướng dưới thân hành hạ cô dữ dội. Chỉ cần anh đâm mạnh vài cái vào đúng điểm nhạy cảm ấy, khoái cảm run rẩy mãnh liệt sẽ như cơn bão ngay lập tức cuốn qua thân thể cô.

Cô gái nhỏ quay đầu liếm xương quai xanh của anh, giọng mềm mại cầu xin, “Muốn… lên đỉnh… anh… cho em…”

Anh cười đầy ẩn ý, cúi đầu cắn mạnh vào vai cô. Người con gái nhăn mày vì đau, nhưng không kịp để cô chờ đợi, anh đã rút ngón tay ra, hai tay nâng eo cô lên, nhắm thẳng côn thịt sưng to, đẩy mạnh xuyên qua lớp thịt mềm ướt át, hướng thẳng đến tận cùng.

Mặt cô tái nhợt, mồ hôi mỏng túa ra trán, tiếng rên nỉ non tràn qua các kẽ răng. Anh siết chặt eo mềm mại của cô, từ dưới lên trên đâm rút liên hồi hơn chục cái mạnh mẽ. Tư thế nữ trên nhưng lại từ phía sau, cảm giác bị chiếm đoạt triệt để khiến cảm xúc dâng trào thẳng lên tận đỉnh đầu.

Chỉ vài phút sau, cô ngẩng đầu rên rỉ đầy quyến rũ, huyệt nhỏ co giật dữ dội như bão tố, dòng nước lớn tuôn theo đùi, nguồn nhiệt nóng bỏng lan tỏa khắp cơ thể, thoả mãn đến mức ngón chân cũng căng cứng thành một đường thẳng.

Cô ngả người lên vai anh, thở hổn hển yếu ớt, gần như kiệt sức.

Anh thuận tay vuốt ve nơi giao hợp lầy lội như đầm lầy, rồi cố ý giơ ngón tay ướt nhẹp trước mắt cô, cười khẽ, “Quần của anh bị em làm ướt hết rồi…”

Hiếm khi người nào đó còn chút sức lực để đấm nhẹ vai anh: “Không được nói…”

“Được, anh không nói.”

Chung Ý bế cô đứng dậy, cô gái nhỏ như treo trên người anh, đôi chân được mở rộng hết cỡ. Nếu nhìn từ phía trước, tư thế ấy xấu hổ đến mức không dám nhìn. Cửa hoa đỏ au hé mở như đóa mẫu đơn nở rộ trong sương sớm, lớp thịt mịn màng ướt át siết chặt lấy thân côn, quấn quýt như những dải lụa hồng quấn lấy kẻ xâm nhập, không cho phép thoát ra dù chỉ một nhịp thở. 

Mỗi nhịp lên xuống lay động, rõ ràng nhìn thấy cây gậy tím đỏ hung tợn như rồng cuộn chìm sâu hết vào hang bí ẩn non nớt của cô, rút ra chỉ còn đầu nấm lấp ló trong lớp thịt hồng hào mọng nước như sương đọng trên cánh sen, rồi lại hung hãn đắm chìm vào đó, lấp đầy hoàn toàn lỗ nhỏ, khiến dòng nước ngọt như suối nguồn tuôn trào, cảnh tượng kích thích đến mức khiến tim gan rung động, hồn phách lạc lối.

Cô gái nhỏ gần như bị treo lơ lửng giữa không trung, sợ hãi ôm chặt cánh tay anh.

Anh cứ thế bế cô đi vài bước, theo mỗi bước chân của anh lại mang đến cho cô xúc cảm kích thích chưa từng có.

“Quá sâu… ưm ưm… căng quá…”

“Căng mới thích chứ…”

Người đàn ông hôn vành tai cô, giọng khàn đặc dỗ dành: “Tối nay em cố gắng phục vụ anh thế, cậu nhỏ sao nỡ để em thất vọng?”

Đậu Bao vừa định hé môi nói gì đó, anh đột ngột dừng bước chân. Cô gái nhỏ quay đầu nhìn lại, chỉ trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt đã nhắm nghiền chặt, hai má đỏ rực như lửa thiêu sắp nổ tung, giọng run rẩy đứt quãng, không thành lời.

“Cậu nhỏ… em… em sai rồi… anh đừng… đừng thế…”

“Sai ở đâu?”

Anh cười xấu xa, bước thêm một bước, cố ý dạng hai chân cô rộng hết cỡ. Trong gương thử đồ cách đó không xa phản chiếu hình ảnh hai cơ thể quấn quýt giao hoà vô cùng ái muội.

Thân côn thô ráp được bao phủ bởi lớp nước trong suốt óng ánh, chậm rãi chen sâu vào tiểu huyệt nhỏ hẹp, khiến lớp thịt hồng au mọng nước bị ép đến gần như tan biến, chỉ còn lại những đường cong dâm mỹ run rẩy. Hai bên vách thịt ướt át, dịch ái chảy róc rách, được cây gậy lấp đầy kín mít, không để một giọt tinh túy nào chảy ra ngoài. Khi đâm đến tận cùng, hai túi tinh căng tròn theo nhịp đâm mà đập mạnh vào mông thịt trắng nõn, tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập, chỉ vài cái đã in hằn những dấu đỏ nhạt mờ ảo, như những vết son khắc lên da thịt, vừa đau đớn vừa mê hoặc.

“A a… ô ô…”

Đậu Bao giận dỗi quay mặt đi, lần này thật sự xấu hổ đến chết mất. Sao lại… sao lại bắt nạt người ta thế này.

Đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông nhìn chăm chú hình ảnh người nào đó đang bị anh “bắt nạt” trong gương. Tư thế này kích thích đến mức anh chỉ muốn đòi hỏi đến chết. Cô bị anh nhấc bổng lên cao hết lần này đến lần khác, rồi lại thả rơi xuống, đón nhận từng cú đâm sâu đầy chiếm hữu. Cô đau đến phát khóc, nhưng khi đầu nấm lướt qua hạt nhỏ như đang an ủi như cũng đang trêu đùa, cảm giác tê ngứa lại khiến cô khao khát thêm. Cứ thế, sự đau đớn và niềm khoái cảm quấn quít dần dần đánh vỡ lý trí của cô.

“Thoải mái quá… cậu nhỏ nhanh hơn đi… ưm ưm…”

“A… chỗ đó tê quá…”

“Đến rồi… a a a… chịu không nổi nữa…”

Cô gái nhỏ bị dục vọng xâm chiếm lý trí, những lời dâm đãng xấu hổ tuôn ra khỏi miệng không kìm nén nổi. Cô liếm nhẹ đôi môi mọng, nghiêng đầu muốn hôn anh. Chung Ý cười khẽ, cúi xuống hôn sâu, anh quá thích bộ dáng cô chủ động cầu anh, vừa quyến rũ, vừa mê hoặc đến mức khiến trái tim anh vô cùng rung động.

Cao trào kích thích ập đến dữ dội hơn bao giờ hết. Trước mắt cô lóe lên một vệt sáng trắng chói. Chung Ý dường như nhận ra lần này đạt đỉnh khác với bình thường, anh đột ngột rút ra một nửa, ngay lập tức một dòng nước trong suốt, trơn dính phun mạnh từ miệng huyệt mỏng manh, bắn tung tóe lên mặt gương sạch sẽ, để lại một vệt dài ướt át.

Đậu Bao từ cơn cao trào dần tỉnh lại, ngẩn ngơ nhìn vết nước đục ngầu do chất lỏng từ trong cơ thể mình làm bẩn tấm gương, tim thắt lại vì xấu hổ tột độ.

Cô… tiểu tiện rồi sao?

Môi cô mím chặt, lần này thật sự khóc òa, vừa xấu hổ vừa giận dữ, “Ô ô ô… cậu nhỏ… anh khốn nạn…”

“Em xấu hổ gì chứ?” Người đàn ông cười không che giấu, tiếng cười trầm thấp lướt qua tai cô đầy mê hoặc.

“Tịch nhi quên rồi sao? Ngày bé anh cũng từng giúp em ‘xử lý’ như thế này mà.”

Đậu Bao nào còn mặt mũi nghe tiếp, cao giọng cảnh cáo, “Cậu nhỏ!”

Anh hôn lên gương mặt giận dữ đang trợn phồng má của cô, bế cô trở về giường, lật người cô lại. Hai tay anh xé mạnh chiếc áo sơ mi rộng thùng thình làm nó rách đôi ngay lập tức. Làn da trắng như ngọc ngà lộ ra, phủ một lớp hồng phấn mê hoặc, quyến rũ đến nao lòng.

Đôi mắt anh tối sầm, cúi đầu ngậm lấy một bên nhũ hoa mềm mại, dẫn dắt đôi chân mảnh khảnh quấn quanh eo anh. Quy đầu sưng to như quả trứng vịt chạm vào cửa hang ướt át, đẩy mạnh một phát xuyên sâu vào trong. Cô gái nhỏ vừa rồi còn giận dỗi đã phải hứng chịu tiếp cơn sóng tình tiếp theo, mơ màng ôm chặt cổ anh, bị anh đâm rút mạnh mẽ, từng nhịp va chạm dữ dội vào nơi sâu nhất đầy ấm áp.

Người đàn ông như mất kiểm soát, ghì chặt lấy cổ cô mà hôn, để lại những vết hôn đậm nhạt chồng lên nhau, rồi lại quay về đôi môi nhỏ ấy, khẽ chạm vào hạt môi mềm mại, như mang theo cả sự kìm nén lẫn dịu dàng không nói thành lời.

Anh siết chặt eo cô đâm mạnh, tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang không ngừng, nghe mà dục tình dâng trào cuồn cuộn.

Cô gái nhỏ lắc đầu rên rỉ: “Cậu nhỏ… đừng… a a… sâu quá…”

Anh ngẩng đầu, ngón tay vuốt nhẹ tóc mai ướt át của cô: “Không làm em sướng đến ngất, sao xứng với việc em chuẩn bị…?”

Anh cố ý kéo dài âm cuối: “Phục… vụ… anh…”

Đậu Bao nhớ lại ý đồ xấu xa ban đầu, áy náy nhìn đi chỗ khác, cắn chặt răng, khẽ rên “ưm ưm”.

Anh ghì chặt đôi chân cô, mở rộng rồi lại điên cuồng xâm nhập, trong khoảnh khắc ấy, anh đột ngột hỏi, “Ai dạy em?”

Người con gái cắn chặt ngón tay, cúi đầu im lặng.

“Không nói?”

Anh giữ cổ chân mảnh khảnh của cô, gập đôi chân lên trước ngực, khiến thân hình nhỏ bé co lại thành hình con tôm nhỏ xinh, động nhỏ ướt át sưng đỏ được nâng cao hết cỡ. Anh quỳ trên người cô, côn thịt nóng hổi chạm nhẹ vào cửa hang nơi những cánh hoa đang co rúm vì kích thích, góc đâm gần như thẳng đứng từ trên xuống, sẵn sàng xâm nhập sâu tận cùng.

Đậu Bao sợ hãi tột độ, đôi mắt long lanh phủ tầng sương mù nhìn anh, vẻ mặt bất lực và đáng thương đến nao lòng.

“Cậu nhỏ…”

Đôi mắt đen thẳm của anh nhìn cô chằm chằm: “Nói ra, anh sẽ tha cho em.”

Đầu nấm sưng đỏ khẽ đẩy, hơi chen vào đường đi mềm mại. Vách thịt nhạy cảm, ướt át lập tức từ bốn phía quấn chặt lấy, âu yếm không buông thứ vừa vào như chào mừng bạn cũ. Tư thế ấy quá sâu, anh bị công kích đến da đầu nóng ran, cắn răng rên một tiếng đầy kìm nén.

Cô gái nhỏ thấy anh đang vô cùng nghiêm túc, sợ đến mức giọng nói cũng run rẩy, cất tiếng nói hàm hồ.

“Là… là em tự…”

Anh đương nhiên không tin.

Nói cô học được vài chiêu mới để thêm chút tình thú thì anh còn tin, chứ cái trò trói buộc này, rõ ràng là “trêu xong chạy”, cố ý khiến anh nghẹn tức khó chịu. Đây chẳng phải đang hành hạ anh bằng mọi cách sao.

Cô bé của anh, anh còn lạ gì, có nhiệt tình thì có, nhưng gan lớn thì không. Nếu không có ai đó chỉ điểm vài câu, tuyệt đối cô sẽ không nảy ra cái ý đồ xấu xa này.

“Tịch nhi không ngoan…”

Hai tay anh xoa nắn đôi mông đàn hồi đầy sức sống, eo bụng đẩy mạnh một cái, chỉ trong khoảnh khắc hai người nói chuyện, côn thịt lớn đã chìm sâu trong hũ mật ngọt ngào.

Đậu Bao đau đến nhíu chặt lông mày, từng nếp gấp nhỏ bé trong hang nhỏ như bị xé toang rồi ép lại, xương cốt căng tức nhức nhối. Cô khóc nức nở, mắt mờ nước hỏi run run, “Em nói thì… anh chắc chắn sẽ tha cho em chứ?”

Mắt Chung Ý sáng lên: “Đương nhiên.”

Cô gái nhỏ im lặng vài giây, trong đầu đầy ắp sự áy náy sâu sắc với người nào đó.

Cố Khê Viễn từng nói qua điện thoại: “Trói cậu ta lại, để cậu ta thèm mà không ăn được, nghẹn đến chết.”

Cuối cùng còn dặn dò: “Không được nói tên chú ra.”

Đậu Bao vốn là người trọng chữ tín, giờ đây lại trở thành kẻ thất tín, nước mắt trên hàng mi dài khẽ run rẩy, buồn bã lộ rõ trên gương mặt.

Cô thở yếu ớt, giọng thì thầm,  “Chú… là chú Cố…”

“Vậy à…” Chung Ý híp mắt cười lạnh.

Cố Khê Viễn.

Anh nhớ kỹ cái tên này rồi.

Đậu Bao vừa làm chuyện xấu, tâm trạng càng thêm tồi tệ, hít mũi một cái, “Cậu nhỏ… anh… a ưm…”

Giọng cô gái nhỏ khẽ run, lời nói chợt tắt lịm.

Người đàn ông hung hăng bóp chặt eo cô, một phát đâm thẳng đến tận cùng. Côn thịt nghiền nát thành thịt nóng ẩm chặt khít, lên xuống điên cuồng với lực mạnh mẽ, đâm đến mật ngọt trong huyệt nhỏ tràn đầy nước ra ngoài.

Đậu Bao bị va chạm mạnh đến mức lời nói tan nát, âm thanh đứt quãng, vẫn cố gắng lớn tiếng trách móc, “Anh… a a… đã nói rồi… ưm ưm… tha em mà…”

Chung Ý bị vách thịt bên trong cô trơn trượt siết đến tê dại cả người, sau khi giải tỏa cơn thèm một lúc mới dần chậm lại, anh cúi đầu liếm tầng mồ hôi mỏng trên chóp mũi cô.

“Có vài chuyện, chỉ trên giường cậu nhỏ mới dạy em được.”

Cô gái nhỏ ngẩn ngơ, giọng mũi cất tiếng, “Hở?”

“Lời đàn ông nói trên giường, đừng bao giờ tin.”

Người con gái sững người, lúc này cô mới nhận ra mình bị lừa, Cô tức giận muốn vùng ra, thân thể mềm trắng giãy giụa như cá mắc cạn, nhưng người đàn ông mạnh mẽ khống chế lại: “Đừng nhúc nhích.”

Cô ngẩng cổ lên, giận dữ trách móc: “Anh bắt nạt em, già đầu thế rồi còn đi bắt nạt trẻ con.”

Huyệt nhỏ vốn đang được côn thịt âu yếm giờ đột ngột trống rỗng, cảm giác thiếu vắng khủng khiếp ập đến, cô khó chịu rên khẽ.

Người đàn ông cầm côn thịt thô dài cong mắt cười với cô: “Ai già?”

Cô gái nhỏ: “…”

Xong rồi, lỡ lời rồi.

“Cậu nhỏ… em…”

“Không cần nói, anh hiểu.”

Anh dịu dàng bế người nào đó đã đơ cả người ra vào phòng tắm, đóng sầm cửa. Vài giây sau, từ trong vang lên tiếng khóc lóc cầu xin thảm thiết của cô.

“Đừng từ sau… ưm ưm… cầu xin anh…”

Anh bế eo cô đẩy ngược vào thành bồn tắm, để đôi tay nhỏ bấu chặt cạnh bồn. Lồng ngực nóng bỏng dán sát tấm lưng mát lạnh của cô, bờ môi không ngừng hôn lên từng tấc da thịt mịn màng. Dưới thân hung ác xỏ xuyên hết lần này đến lần khác.

“Già thế nào, hử?”

“Không thỏa mãn thì nói cậu nhỏ, dù già anh cũng phải cho em no trước đã…”

Đậu Bao khóc nức nở: “Em sai rồi…”

“Gọi một tiếng nghe êm tai thì anh cân nhắc tha thứ cho em.”

Cô kiên quyết không mắc lừa lần hai: “Anh nói… ưm…lời nói trên giường đều là giả…”

“Đây không phải trên giường.”

Đôi mắt người con gái tan rã, khẽ cắn môi dưới, do dự hồi lâu không lên tiếng.

Anh hôn nhẹ lên cổ cô, giọng trầm ấm dụ dỗ, “Ngoan… gọi đi…”

Đậu Bao hé mở hàm răng: “Cậu nhỏ?”

Người đàn ông lắc đầu: “Không phải tên này.”

“Ưm ưm… ba… baba?”

Sắc mặt anh như phủ một tầng mây u ám, giọng trầm xuống, “Tối nay em đừng hòng xuống giường.”

Cô gái nhỏ mặt mếu máo, bị anh bóp vai xoay người lại, rồi ôm lên bế đẩy sát vào tường. Trong tư thế mặt đối mặt, cô vòng tay ôm chặt cổ anh, bông cất giọng mềm mại như bông gọi, “Anh Chung Ý…”

Thân người đàn ông khẽ run lên, sững sờ đứng đờ ra, giọng khàn đi, “Gọi thêm một tiếng nữa.”

Đậu Bao chớp đôi mắt long lanh, lúm đồng tiền khẽ lõm xuống, ngoan ngoãn gọi anh, “Anh Chung Ý…”

Anh nhắm hờ mắt, như đang nhấm nháp dư âm ngọt ngào vương bên tai, nhẹ véo má cô, anh thở dài, “Sao em lại ngoan như thế?”

Đầu óc người nào đó xoay chuyển nhanh, thuận theo lời anh mà đáp, “Đều là cậu nhỏ dạy tốt đó thôi.”

Anh gật đầu, không phủ nhận.

Rồi…

Đậu Bao ngây thơ tưởng anh sẽ thật sự buông tha, nào ngờ anh giữ đúng “lời hứa”, ăn sạch cô từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài. Hộp bao cao su đã dùng gần hết nửa. Khi anh bế cô vào rửa người, miệng cô vẫn còn mơ màng lẩm bẩm xưng hô mà anh bắt gọi suốt đêm.

“Anh Chung Ý…”

“Anh đây…”

Người đàn ông cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ còn hé mở của cô, lòng mềm ra như nước, “Anh ở đây.”

Giữa cơn mơ màng nửa tỉnh nửa say, Đậu Bao lờ mờ nghe thấy anh hỏi, “Vài hôm nữa là ngày giỗ ba anh, em đi cùng anh nhé?”

Cô gái nhỏ mắt nhắm mắt mở, hơi thở mỏng manh, tựa lên vai anh, khẽ đáp, “Ừm… được.”

Cô gắng mở mắt, nhỏ giọng hỏi lại, “Mỗi năm em chẳng đều đi cùng sao?”

Người đàn ông cười nhẹ: “Lần này… thân phận không giống nữa.”

“Hả?”

Anh dịu dàng thì thầm: “Trước kia là cháu gái anh…”

“Lần này…”

Anh cúi xuống nhìn cô, hôn nhẹ lên mí mắt của cô.

“Là vợ tương lai của anh.”

Cô gái nhỏ xấu hổ đỏ bừng mặt, hờn dỗi nói, “Ai đồng ý gả cho anh?”

Ánh mắt Chung Ý nóng rực lên, anh lật người đè người nào đó xuống dưới, trói chặt tay chân cô lại.

“Nếu em không đồng ý, anh chỉ còn cách dùng phương pháp đơn giản nhất…”

Đậu Bao tò mò: “Cách gì cơ?”

“Làm thêm vài lần nữa. Có bao nhiêu tinh hoa anh sẽ giữ lại cho ‘miệng nhỏ’ của em, không sót một giọt nào, cho đến khi em mang thai con của anh.”

Anh thân mật chọc chọc chóp mũi cô, hừ nhẹ một tiếng rất trẻ con, “Đến lúc đó xem em còn chạy đi đâu được.”

Đôi mắt đen trắng của cô đảo một vòng, cười tươi rói, “Được thôi, dù sao cũng có một chuyện em tò mò từ lâu rồi.”

Người đàn ông nhướng mày.

Cô ghé sát tai anh, hạ giọng đầy thần bí, “Anh nói xem, sau này con của em nên gọi anh là gì?”

Khóe môi cô cong lên: “Ông cậu à?”

Chung Ý: “…”

Ông chủ Chung lập tức “hắc hóa”, cười lạnh tuyên bố.

Đêm nay đừng hòng ngủ.

Những đêm sau này… cũng đừng mong ngủ yên nữa.


Chương trướcMỤC LỤCChương sau

Leave a Reply