Convertor: Vespertine – Editor: An Devy
Tiểu ma vương không nói một lời, lẳng lặng quay về căn hộ của mình, mọi cuộc gọi và tin nhắn đều không nhận, đơn phương tuyên bố bắt đầu chiến tranh lạnh.
Không chỉ vậy, cô còn bá đạo “bắt cóc” cả Tô Anh đi theo.
Tống Đĩnh Ngôn vô tội lại đáng thương, chẳng hiểu mô tê gì đã bị người ta cướp mất vợ. Cái ôm mềm mại ấm áp trong lòng hóa thành luồng không khí lạnh lẽo, anh bị liên lụy đến mức mấy đêm liền mất ngủ.
Cố cầm cự đến ngày thứ tư, thầy Tống nho nhã ôn hòa đích thân gọi điện cho Chung Ý, vừa mở miệng đã đi thẳng vào vấn đề.
“Chung Ý, cậu có nghe qua khái niệm ‘hiệu ứng cánh bướm’ chưa?”
Giọng đàn ông đầu bên kia trầm khàn, trong nụ cười chất chứa đầy cay đắng.
“Tôi có cách nào đâu chứ?”
Anh bất lực ngả người trên sofa, xoa xoa trán đang căng nhức, khiêm tốn thỉnh giáo, “Hay là… cậu dạy tôi cách dỗ người ta đi?”
Thầy Tống tỏ vẻ lực bất tòng tâm: “Cô bé nhà cậu lanh lợi ranh ma như thế, tôi cũng chẳng bày cho cậu được chiêu gì hay đâu.”
Nghĩ một chút, anh lại nói: “Hỏi Cố Khê Viễn đi, chuyện này cậu ta là số một.”
Chung Ý hừ lạnh: “Tên đó cao chạy xa bay rồi.”
Người ở đầu bên kia cong môi cười: “Kẻ đầu têu đấy à?”
“Ngoài tên đó ra thì còn ai.”
Nhắc đến chuyện này là Chung Ý lại bực. Cái tên kia cứ chọc ra rắc rối xong liền chuồn mất, quẳng lại cho anh một mớ hỗn độn phải tự dọn. Mà cô nhóc nhà anh một khi đã giận là mềm cứng đều không ăn. Trước kia còn nể anh vài phần, có ầm ĩ cũng biết chừng mực, giờ bị anh chiều đến không còn giới hạn, cô càng chẳng sợ gì nữa.
Cứ như đã nắm chắc anh trong lòng bàn tay.
Mà sự thật… cũng đúng là vậy.
Mấy ngày nay, dù đi đứng hay nằm ngồi, trong đầu anh toàn là hình bóng của cô. Thậm chí lúc tham gia họp cổ đông, thấy nữ trợ lý có lúm đồng tiền mỉm cười cũng khiến anh thất thần. Nếu không phải kịp tỉnh táo lại, anh thật sự lo mình sẽ trong cơn hoảng loạn mà lao tới.
Những ngày cô gái nhỏ không ở bên, người đàn ông ba mươi năm chưa từng vướng bận tình cảm cuối cùng cũng nếm trải được thế nào là nỗi nhớ cào xé đến đau thắt tim gan.
Cô không nghe máy, anh đành gõ từng chữ từng chữ nhắn tin, chữ nào chữ nấy chân thành, câu nào câu nấy dịu dàng, vậy mà vẫn không thoát được số phận đá chìm biển lặng. Người nào đó như đã hạ quyết tâm, nhất quyết không thèm để ý tới anh.
Hai luồng cảm xúc hoảng hốt bồn chồn và bất lực đan xen vào nhau khiến người xưa nay ngông cuồng tự phụ như anh cuối cùng cũng nếm trải được mùi vị thất bại thảm hại.
Ở chung cư.
Ngoài cửa sổ mưa phùn rả rích, trong nhà yên tĩnh lạ thường, thỉnh thoảng vang lên tiếng “rốp rốp” khe khẽ của khoai tây lát bị cắn vỡ.
Trên sofa có một bóng người nhỏ bé nằm đó, đôi chân trần trắng ngần vô tư gác lên bàn trà, một tay ôm hộp khoai tây chiên, cái miệng nhỏ ra sức nhai ngấu nghiến. Vị mặn thơm càng ăn càng cuốn, chẳng mấy chốc đã thấy đáy hộp.
Chiếc điện thoại trên bàn trà rung lên không ngừng, cô gái nhỏ bị tiếng rung làm cho phát bực, dứt khoát tắt rung rồi ném sang một bên.
Từ trong phòng bước ra một bóng dáng thon thả, chậm rãi đi đến trước sofa, cúi đầu quan sát cô.
Cô gái đang nằm có đôi mắt đẹp lấp lánh như sao, ngay cả khi đang giận dỗi cũng mang vẻ đẹp khó có thể diễn tả.
“Cậu được đó nha…”
Tô Anh cúi xuống chọc mạnh vào má cô: “Còn định làm mình làm mẩy tới bao giờ nữa.”
“Tớ làm thế bao giờ.”
Người nằm trên sofa thở phì phò, xong còn không quên liếm sạch các ngón tay, miệng chép chép liên hồi.
“Người ta đang giận mà, kiểu giận muốn bốc khói ấy, chín con trâu cũng kéo không lại được, hừ!”
Tô Anh mím môi cười, rút khăn giấy lau tay cho cô, sau đó đưa cốc nước cho cô.
“Nếu thật sự không muốn để ý tới cậu nhỏ thì tắt máy luôn cho rồi.”
Cô không nhịn được mà ‘bóc’ luôn tâm tư của ai đó, “Vừa không nỡ tắt máy, vừa ôm cục tức không thèm trả lời người ta, tớ thấy, kiểu này sớm muộn gì cậu cũng tự làm mình buồn bực đến phát bệnh thôi.”
Đậu Bao nghe xong gương mặt lập tức biến sắc: “Anh Đào thối, cậu rốt cuộc đứng về phía ai vậy?”
Tô Anh cười dịu dàng, kiên nhẫn khuyên nhủ: “Tất nhiên là tớ đứng về phía cậu. Nhưng lý lẽ cần nói tớ đã nói rõ hết rồi, cậu cũng hiểu mà. Cậu không sợ cứ giận dai thế này, cậu nhỏ của cậu hết chịu nổi rồi thay lòng à?”
Đậu Bao trợn tròn mắt, gằn từng chữ: “Anh ấy, không, như, thế.”
Người đối diện cong khóe mắt, trêu đùa: “Tự tin thế cơ à?”
Cô gái nhỏ hừ nhẹ một tiếng, “Đương nhiên.”
Tô Anh nhặt điện thoại dưới gối ôm, giơ trước mặt cô, “Vậy thì nghe máy đi.”
Đậu Bao bị xoay đến chóng mặt, ngốc nghếch nhận lấy, nhưng giây tiếp theo lại lập tức tỉnh táo.
Cô không còn sức để mà gào lên nữa, “Anh Đào, cậu bị thầy Tống dạy cái hư rồi!”
Tô Anh cười quyến rũ: “Hư chỗ nào cơ?”
“Cậu xảo quyệt lắm nha, trước đây đâu có khéo mồm khéo miệng thế này, giờ nói chuyện cứ từng lớp từng lớp một.”
“Nghe cậu nói vậy…”
Sắc mặt Tô Anh chùng xuống, đôi mắt long lanh cũng mất đi ánh sáng, “Tớ lại nhớ anh ấy rồi.”
Cô ấy thì thầm: “Chỉ vì ở đây với cậu, mấy ngày nay tớ không được gặp anh ấy.”
Đậu Bao áy náy gãi gãi tay: “Anh Đào…”
Tô Anh như trút giận, bóp mạnh hai má phúng phính của cô, bóp đến mức Đậu Bao nhe răng trợn mắt tránh né.
“Vậy nên cậu mau làm hòa đi. Cứ thế này nữa, tớ sợ mình mắc bệnh tương tư mất”
Ai đó xoa xoa hai bên má đỏ bừng, tủi thân bĩu môi: “Tớ biết rồi…”
Cô gái nhỏ cúi đầu, giọng buồn buồn: “Tớ nghe lời cậu, mai tớ về nhà.”
Tô Anh mỉm cười hài lòng, đưa tay xoa xoa mái tóc rối như tổ chim của cô: “Bé cưng của tớ ngoan lắm.”
Chiều hôm ấy, Đậu Bao nằm mơ màng trong cơn gió mát và mưa phùn ngoài cửa sổ, ngủ một giấc trưa thật sảng khoái.
Cô dụi mắt ngáp dài đứng dậy, mở cửa phòng, thấy trên sofa có một mỹ nữ đang cuộn tròn đeo tai nghe, an tĩnh xem phim.
Đậu Bao không muốn làm phiền cô ấy, quay người đi vào bếp rót nước uống.
Màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên, cô cúi nhìn là một số lạ gọi đến.
Mã vùng từ nước Anh.
Người con gái chống cằm, suy nghĩ hồi lâu vẫn không nhớ ra là ai gọi. Cuối cùng trượt tay, nhận máy.
Cô lễ phép “Alo” một tiếng.
Vài giây sau, đầu bên kia vang lên giọng nam trầm ấm rõ ràng.
“Tiểu Tịch.”
Đậu Bao gần như buột miệng: “Chú Cố.”
Không phải vì cô quen thuộc gì với Cố Khê Viễn, mà là giọng nói của anh ta thực sự quá khó quên. Âm sắc trầm thấp, khi gọi tên ai đó thì đuôi âm hơi nhấc lên, từng chữ như lơ lửng giữa không trung vài giây rồi mới chậm rãi rơi xuống.
Trong giọng nói mang theo ý cười, nói gì cũng tựa như đang trêu đùa. Nghe qua thì nhàn nhạt, nhưng khi lọt vào lòng người lại có thể lập tức cuộn lên ngàn tầng sóng.
Cố Khê Viễn ngửa người nằm trên ghế phơi nắng, trên người chỉ mặc một chiếc quần bơi bó sát. Dáng người cao lớn rắn rỏi khiến mấy cô gái tóc vàng mắt xanh bên cạnh không khỏi khô cổ họng, cung kính quỳ bên cạnh, giúp anh ta thoa kem chống nắng một cách tỉ mỉ.
Người đàn ông ngậm xì gà, hít sâu một hơi, chậm rãi nhả khói trắng, “Cũng mấy hôm rồi, cháu còn chưa hết giận à.”
Đậu Bao cụp mắt, không biết trả lời thế nào, “Cháu…”
Cố Khê Viễn bật cười: “Cháu thì giận dỗi hăng hái thật đấy, còn chú Cố của cháu thì khổ không ai thấu. Bây giờ ngay cả nhà cũng chẳng dám về, lạc lõng nơi đất khách, cháu có biết khó khăn thế nào không…”
Giọng anh bỗng khựng lại, hít vào một hơi thật sâu.
Anh ta cúi xuống nhìn, quần bơi đã bị tụt xuống một nửa từ lúc nào, vật cứng tím đen bị người phụ nữ ngậm vào miệng, liếm, xoa, nhẹ nhàng vuốt lên xuống.
Đậu Bao nghi hoặc gọi: “Chú Cố?”
“À…” Cố Khê Viễn điều chỉnh lại nhịp thở, một tay ấn đầu người phụ nữ, hạ giọng, “Chú nói này, cháu giận cũng không phải không có lý. Cậu của cháu đúng là hơi quá đáng, đã sớm động lòng rồi thì đáng ra phải biết giữ chừng mực. Cho nên là cháu đừng vội tha cho cậu ấy, phải để cậu ấy nếm chút khổ sở mới được.”
“Nhưng cháu…”
“Hay như này, chú dạy cháu một chiêu này đảm bảo rất hiệu quả, một phát ăn luôn.”
Thật ra Đậu Bao đã sớm bị Anh Đào thuyết phục từ lâu, nhưng nghe anh nói vậy, cô gái nhỏ lại tò mò, “Chiêu gì ạ?”
Cố Khê Viễn đổi tư thế, ngồi thẳng, một tay giữ chặt đầu người ở dưới ấn mạnh để cái thứ to lớn ấy chạm đến cuống họng. Người phụ nữ bị nghẹn đến mức lắc đầu muốn tránh, nhưng lại bị anh ta bóp chặt hơn.
Anh ta nhẹ nhàng đẩy hông mấy cái, sau khi thỏa mãn mới hạ giọng nói một câu.
Chỉ mấy lời ngắn ngủi lọt vào tai, mặt Đậu Bao đã nóng bừng, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
“Cái… cách này… thật sự được không ạ?”
“Cứ tin chú.”
Anh ta cười tà mị, ánh mắt lóe sáng: “Chắc chắn vô cùng kích thích.”
Một tiếng đồng hồ sau.
Cửa sổ phòng khách đóng chặt, bên ngoài đến một tia sáng cũng không lọt vào được, trong phòng tối mịt.
Trên bàn trà đặt một chiếc máy tính xách tay, chiếc sofa vốn không rộng giờ lại chen chúc hai người ngồi sát nhau.
Hình ảnh trên màn hình nóng bỏng khiêu khích, hai người vừa xem vừa nuốt nước bọt. Tô Anh nghiêng người, rõ ràng cảm nhận được cánh hoa dưới thân đang ướt át tuôn trào, lớp quần lót mỏng manh đẫm lệ, dính chặt vào da thịt, khó chịu vô cùng.
Đậu Bao hai tay ôm mặt, mắt không chớp nhìn chằm chằm màn hình.
Tô Anh nín thở, tháo tai nghe ra, không nhịn được phàn nàn: “Tình yêu bé nhỏ của tớ, cậu xem cái gì thế này?”
“Tớ đang nghiêm túc học hỏi mà…” Cô gái nhỏ ngẩng đầu, trả lời tỉnh bơ, “Học nhiều kiến thức về mảng này sẽ giúp giữ lửa trong tình yêu, khiến cho chuyện yêu đương lúc nào cũng mới mẻ. Huống chi bể học vô bờ, học hành là không ngừng, học…”
“Thôi thôi.” Tô Anh không kiên nhẫn cắt ngang lời cô, trêu chọc, “Đã bảo là bể học vô bờ mà sao mặt cậu đỏ thế kia?”
“Tớ không hề nha.”
Anh Đào không nói gì, nắm lấy bàn tay xinh đẹp của cô, áp lên mặt cô. Hơi nóng từ gương mặt truyền sang tay cô khiến cô giật mình kêu lên, “Nóng bỏng luôn này.”
Sau đó, cô ấy hất tay cô ra, khoanh tay trước ngực, khí thế nữ vương mười phần, lạnh giọng cảnh cáo, “Cậu thích giận ai thì giận, thích làm gì thì làm. Tớ không hùa theo cậu nữa, giờ tớ đi tìm thầy Tống đây.”
Cô ấy vừa đứng dậy đi được hai bước thì bắp chân thon thả đã bị người khác ôm chặt lấy. Cô nàng nào đó thuận thế ngồi bệt xuống thảm, ánh mắt long lanh nước, đáng thương nhìn cô ấy, chỉ thiếu nước lăn ra ăn vạ.
“Anh Đào… Anh Đào tốt bụng của tớ… cậu ở lại với tớ thêm một đêm thôi… chỉ một đêm thôi… cậu nhìn xem tớ ở một mình trong căn nhà này, cha không thương mẹ không yêu, đáng thương biết bao.”
Người nào đó gào lên một tiếng, giả vờ giả vịt nặn ra được vài giọt nước mắt.
Anh Đào nhìn dáng vẻ thê thảm ấy, mềm lòng, lẩm bẩm một câu, “Ai bảo cậu cho tớ xem mấy thứ đó chứ, xem xong tớ…”
Xem xong làm cô thật sự rất muốn…
Muốn đến phát điên phát cuồng luôn rồi…
Đậu Bao thấy cô ấy đã mềm lòng, lập tức giơ ba ngón tay thề thốt, “Vậy cậu nói muốn làm gì, tớ tuyệt đối phối hợp vô điều kiện.”
Tô Anh khẽ thở dài, ánh mắt vô thức liếc về phía tủ kính cách đó không xa, bên trong có hai chai rượu vang đỏ thượng hạng, là quà đính hôn năm xưa cô và Tống Đĩnh Ngôn nhận được.
“Uống cái đó đi.”
Cô ấy hất cằm lên rồi nói tiếp: “Say thì ngủ, sáng mai tỉnh dậy, cậu ngoan ngoãn về nhà cho tớ.”
Lúc này Đậu Bao nào dám phản đối, ngoan ngoãn: “Dạ, tiên nữ tỷ tỷ nói gì thì là cái đó.”
Hai người tửu lượng đều kém, mấy ngụm rượu xuống bụng, hai bên má đã đỏ ửng như thể sắp nhỏ ra máu.
Sofa tuy mềm, nhưng ngồi đất vẫn thoải mái hơn. Anh Đào vốn quen kỹ tính, cũng mượn ba phần men say để mặc Đậu Bao kéo mình ngồi bệt xuống sàn.
Cô gái nhỏ chống khuỷu tay mảnh khảnh lên sofa, lòng bàn tay đỡ đầu, trong miệng ợ một tiếng rất to.
Men rượu xông thẳng lên đầu làm rối loạn suy nghĩ của cô, cô ngốc nghếch cười, “Anh Đào… cậu uống rượu vào… trông giống… giống tiểu hồ ly…”
Người đối diện tựa vào bàn trà không chịu thua: “Còn cậu thì sao?”
Cô gái nhỏ lại hét to: “Tớ là tiểu Đậu Bao đáng yêu… Đậu Bao mềm mại thơm tho…”
Tô Anh nheo mắt, đáy mắt lóe lên tia tinh nghịch: “Mềm mại thơm tho, thảo nào cậu nhỏ cậu mê ăn đến thế…”
“Cậu nhỏ…”
Đậu Bao gục đầu lên sofa, bĩu môi, thì thầm, “Tớ nhớ… nhớ cậu nhỏ quá…”
Cô lại nói, “Nhưng… mỗi lần nghĩ đến anh ấy với người phụ nữ khác… tớ buồn lắm… buồn đến mức muốn chết cho xong…”
Anh Đào khó hiểu hỏi, “Đậu Bao, cậu lúc nào cũng đối xử khoan dung tốt bụng với tất cả mọi người, sao riêng với cậu nhỏ lại khắc nghiệt thế?”
Người con gái im lặng vài giây, mi mắt rũ xuống, hàng mi nơi khóe mắt khẽ lay động, cô nhẹ nhàng mở lời, “Vì tớ yêu anh ấy…”
Giọng cô bay bổng, như lời say, mà lại chẳng giống lời say.
“Thật ra tớ biết, những điều cậu nói đều đúng. Cậu nhỏ không phải thánh nhân, anh ấy là đàn ông bình thường, có nhu cầu sinh lý là lẽ đương nhiên. Huống chi giữa chúng tớ có cách biệt tuổi tác, là ranh giới không thể vượt qua.”
“Nhưng cậu biết không Anh Đào, có lúc tớ nghĩ, nếu… nếu ngày đó tớ dũng cảm hơn, khi nhận ra mình yêu anh ấy thì bất chấp tất cả tỏ tình, cậu nói xem, liệu anh ấy có hoàn toàn thuộc về mình tớ không?”
“Hiện tại cậu nhỏ đã hoàn toàn thuộc về cậu, vậy còn chưa đủ sao?”
“Hình như đủ… mà cũng hình như chưa đủ.”
Cô gái nhỏ nói nhỏ: “Anh Đào, tớ đã yêu anh ấy rất lâu, rất lâu rồi…”
Đậu Bao nghiêng đầu nhìn người bên cạnh. Ánh nhìn đã sớm mờ nhòe, chỉ còn lờ mờ thấy được đường nét tinh xảo của đối phương.
“Từ nhỏ tớ đã rất nghịch ngợm, gây chuyện khắp nơi. Mẹ muốn tớ trở thành một đại tiểu thư đoan trang đoan chính, nên năm 10 tuổi, dù ông ngoại phản đối thế nào, bà vẫn kiên quyết gửi tớ sang trường nữ sinh ở nước ngoài.”
“Mẹ tớ cố chấp lắm, lúc đó tớ cũng nghĩ mình không thoát được. Nhưng trước hôm phải đi một ngày, cậu nhỏ đột ngột trở về. Cậu ấy rất giận, ở phòng khách mắng mẹ một trận rất to. Mẹ bảo cậu ấy nuông chiều tớ thế này, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.”
Nói đến đây, trong đôi mắt cô gái nhỏ ánh lên lấp lánh ánh sáng dịu dàng: “Cậu nhỏ nói, chỉ cần tớ vui, tớ muốn quậy thế nào cũng được. Cậu ấy sẵn sàng chiều tớ, chiều chuộng cả đời cũng được.”
“Tớ… lúc đó mới 10 tuổi… nhưng tớ biết rõ trái tim mình muốn gì. Trái tim bảo tớ rằng, người đàn ông này, tớ muốn ở bên anh ấy mãi mãi.”
Đậu Bao nói rất chậm, còn Anh Đào thì nghe vô cùng chăm chú. Sau một hồi bộc bạch chân tình, lòng cô ấy mềm xuống. Cô ấy đưa tay gạt mấy sợi tóc rối trước trán bạn mình, để lộ khuôn mặt hơi say.
“Cậu chôn chặt những điều này trong lòng suốt thời gian dài như vậy, chắc là rất khổ sở phải không?”
Đậu Bao gật đầu, rồi lại lắc đầu, kiêu ngạo nói, “Nhưng tớ thành công rồi, nên chẳng khổ chút nào.”
Anh Đào mỉm cười, nâng ly về phía cô. Đậu Bao thuận tay cụng một cái, hai người ăn ý uống cạn rượu trong ly.
Qua vài vòng rượu, Đậu Bao đã say mềm như mèo con, ngoan ngoãn cuộn tròn trên sofa ngủ say. Anh Đào người mềm nhũn, dựa vào chút tỉnh táo cuối cùng, lấy điện thoại gọi cho Tống Đĩnh Ngôn.
Giọng say ngọt ngào run rẩy: “Chồng ơi, em nhớ anh quá…”
Người ở đầu bên kia bị trêu đến nóng ran cả người, nghiến răng thấp giọng nói, “Em uống rượu à?”
“Ừm…”
“Anh đến đón em nhé?”
Cô gái dịu giọng đáp, giọng nũng nịu: “Được… đón em về nhà…”
Tống Đĩnh Ngôn trên đường đi liền vượt liền năm đèn đỏ, chân ga gần như bị anh đạp nát, quãng đường đáng nhẽ phải mất ba mươi phút thì anh chỉ cần vỏn vẹn mười phút.
Chuông cửa vang lên mấy lần, Anh Đào miễn cưỡng chống người đứng dậy đi ra mở cửa. Cửa vừa mở, cô còn chưa kịp nhìn rõ người trước mặt đã bị kéo mạnh vào lòng, cửa đóng sập lại, cô bị ép sát sau cánh cửa.
Nụ hôn của anh dữ dội và gấp gáp, há miệng ngậm lấy môi cô, hay chiếc lưỡi ướt nóng quấn quýt, đầu lưỡi cắn mút, nếm trọn mùi rượu nồng đậm nơi khoang miệng cô.
“Ưm ưm…” Cô gái đưa tay khẽ đẩy ngực anh, hai má đỏ tím lên vì thiếu hơi.
Người đàn ông kìm nén thở mạnh một tiếng, lùi lại một khoảng nhỏ, đầu lưỡi chậm rãi liếm qua đôi môi mềm ướt, đỏ mọng của cô.
“Anh Đào, anh nhớ em đến phát điên rồi.”
Tô Anh ngước mắt, mọi thứ trước mặt đều mơ hồ, chỉ thấy rõ đôi mắt ánh lên sắc cam đỏ của anh.
Cô vòng tay ôm eo anh, má cọ vào ngực anh, ngước lên nhìn, đôi mắt lấp lánh như ánh sao: “Em sai rồi, về nhà để em bù cho anh nhé.”
Tống Đĩnh Ngôn cười, hôn lên phần má ửng hồng quyến rũ của cô: “Bù thế nào?”
Cô kiễng chân, thì thầm bên tai anh: “Em học được trò mới, muốn thử với thầy.”
Máu nóng trong người anh dâng trào, hơi thở rối loạn, ôm cô định bước ra ngoài. Lúc này, Tô Anh ngoảnh đầu nhắc anh, “Đậu Bao… Đậu Bao…”
Tống Đĩnh Ngôn theo ánh mắt cô nhìn sang. Trên sofa là một cục nhỏ ngủ say. Anh dừng bước, lấy điện thoại gọi cho Chung Ý.
Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh. Anh không nói nhiều lời thừa, “Người của tôi, tôi mang đi trước. Người của cậu, cậu tự qua chăm.”
Chung Ý sốt ruột: “Cô ấy sao thế?”
Thầy Tống ôm mỹ nữ trong lòng, vội vã đi ra ngoài, chỉ để lại vài chữ, “Say rượu.”
Khi Chung Ý hớt hải chạy tới căn hộ, dùng chìa khóa dự phòng mở cửa, bóng dáng nhỏ trên sofa đã không còn. Anh cúi mắt nhìn xuống, thấy cô gái nhỏ đang ôm chặt gối ôm, nằm nghiêng trên tấm thảm mềm, hơi thở đều đặn, ngủ rất say.
Anh bước rất khẽ, sợ đánh thức cô. Đến trước mặt cô, anh nửa quỳ xuống, đầu ngón tay run rẩy khẽ chạm lên gò má nóng rực của cô. Trong không khí lan tỏa mùi rượu nồng nàn, thơm đậm, vừa hít vào mũi, anh như thể cũng bị ép uống một vò rượu ngon, cam tâm tình nguyện chìm đắm trong cơn say ấy.
Nỗi nhớ hành hạ con người đến nhường nào, mấy ngày nay, Chung Ý cuối cùng cũng đã nếm trải được hết.
Hễ cô gái của anh nổi giận là đóng cửa không ra ngoài, đến cả cơ hội lén nhìn cô một cái anh cũng không có. Uất ức dồn nén không chỗ trút, ban đêm chỉ biết trừng mắt nhìn trần nhà, hết đêm này sang đêm khác không sao chợp mắt.
Cuối cùng, anh dứt khoát kéo cả đám quản lý ở lại tăng ca đến khuya. Ai nấy đều than trời trách đất, nhưng vẫn không dám trái ý, đành cúi đầu khuất phục trước quyền uy của anh.
Bao nhiêu năm qua, Chung Ý luôn nắm chắc mọi chuyện trong cuộc sống lẫn công việc, chưa từng để xảy ra dù chỉ một sơ suất.
Chỉ riêng với người này, anh hoàn toàn bó tay, chẳng có lấy một cách nào.
Anh thương cô đến mức nào, hẳn là trong lòng cô biết rõ như gương soi. Hễ gây ra chuyện lớn gì, chưa kịp để anh nổi giận, cô đã mềm giọng cầu xin, cúi đầu ngoan ngoãn như cô vợ nhỏ, khiến anh đến một câu nặng lời cũng không nỡ nói ra, đành cam chịu thay cô thu dọn hết cái rắc rối này đến cái rắc rối khác.
Đầu ngón tay bỗng siết lại, Chung Ý cúi xuống nhìn, thấy cô đã buông gối ôm, bàn tay nhỏ lần lên tìm tay anh kéo vào lòng mình, gò má thuận thế áp vào cánh tay anh, hơi thở ấm nóng khẽ phả ra, thấm vào làn da nhạy cảm, vừa tê vừa ngứa, khiến lòng người không khỏi xao động.
“Tịch nhi.” Anh thử khẽ gọi một tiếng.
Thân hình nhỏ khẽ động, hai tay siết chặt hơn, giữ anh không buông.
Cô rất ỷ lại vào anh.
Dù đã say rượu, cô vẫn có thể rất nhanh tìm thấy hơi thở thuộc về anh, nắm chặt trong lòng bàn tay, như thể khóa sâu nơi đáy tim.
Anh dùng một tay đỡ lấy vai cô, dìu cô đứng dậy. Người con gái lơi lỏng sức một chút, anh liền thuận thế rút tay ra, tay còn lại vòng qua đôi chân cô, bế ngang người lên.
Đầu cô vùi sâu trong lồng ngực anh, như ngửi thấy mùi thuốc lá quen thuộc, nơi cổ họng tràn ra tiếng gọi mềm mại, non nớt, “Cậu nhỏ…”
Hơi thở của anh càng thêm nặng nề, cuối cùng vẫn kìm nén lại dục niệm cuộn trào như sóng dữ, nhẹ nhàng đặt người con gái xuống giường.
Hai bàn tay nhỏ bấu chặt áo sơ mi anh không chịu buông. Chung Ý bất đắc dĩ đành nằm xuống theo, cực kỳ kiềm chế hôn nhẹ lên trán cô.
Chỉ thoáng chạm đã khiến đàn ông thỏa mãn đến lạ. Khoảng trống lớn trong lồng ngực được lấp đầy.
Cô đang ở trong lòng anh.
Cô không rời xa anh.
Tư thế ngủ của cô vốn không ngoan, chỉ một lát sau đã hoàn toàn biến thành “gấu koala”, tay chân cùng lúc quấn chặt lấy người anh.
Mùi sữa tắm thanh ngọt trên người cô hòa lẫn trong hương rượu say nồng, trở thành thứ thuốc kích tình mãnh liệt nhất.
Mấy ngày không chạm vào cô, đã sớm chạm tới giới hạn chịu đựng của anh.
Người đàn ông cúi đầu tìm đến đôi môi nhỏ hồng hào kia, muốn nuốt trọn vào lòng, nhưng ngay khoảnh khắc môi sắp chạm môi, anh lại dừng động tác, không dám tiếp tục đòi hỏi sâu thêm.
Nếu bây giờ lột sạch cô ra từng chút một rồi ăn tươi nuốt sống, sáng mai tỉnh dậy, liệu cô có gán thêm một tội danh cho anh không?
Nghĩ đến đây, anh không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Một lúc lâu, anh thở hổn hển ngẩng đầu, tự giễu cười cười, nụ cười bất lực đến tột cùng.
Ngần ấy năm qua, mọi do dự lưỡng lự của anh đều chỉ liên quan đến cô. Lý trí cùng sự chần chừ như bị xẻ đôi hoàn hảo, ngay cả Cố Khê Viễn cũng từng nói, hễ dính đến chuyện của cô là anh lại rơi vào cái vòng luẩn quẩn “IQ thường xuyên không online”, khó lòng tự thoát ra.
Vì tác dụng của rượu, thân thể nhỏ nhắn mềm mại kia tỏa ra hơi ấm khắp người, như một mặt trời tí hon ấm áp. Anh ôm cô trong lòng, nghe tiếng hô hấp khe khẽ yếu ớt của cô, không hiểu sao lại buồn ngủ.
Anh đã mấy ngày không ngủ một giấc tử tế. Lúc này nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ sâu.
Sáng sớm, tiếng mưa ngoài cửa sổ dần lớn, lộp bộp gõ lên mặt kính.
Người trong lòng khẽ động. Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, anh khó nhọc mở mắt, cúi xuống, đúng lúc chạm phải ánh mắt ngơ ngác của cô.
Hai người nhất thời không nói gì. Dù sao cũng đang trong trạng thái giận dỗi nhau, Chung Ý vẫn chưa nắm rõ thái độ của cô, tự nhiên cũng không dám mở lời trước.
Thế là một nam một nữ cứ thế trừng mắt nhìn nhau, không khí có chút ngượng ngùng, im lặng hồi lâu.
Người con gái nhíu mày, lên tiếng trước, “Cậu nhỏ, anh siết em đau.”
Người đàn ông vội vàng buông tay. Cô gái nhỏ nhanh nhẹn bật dậy khỏi giường, lúc xuống giường, sắc mặt tuy không đến mức khó coi, nhưng tuyệt đối cũng chẳng thể gọi là đẹp.
Bóng dáng nhỏ nhanh chóng biến mất trong phòng tắm. Ngay khoảnh khắc cánh cửa khép lại, người đàn ông trên giường bực bội vò mạnh mái tóc.
Vẫn chưa hết giận sao?
Tính tình của cô bé này đúng là khó dỗ thật.
Haizz, anh lại không kìm được thở dài.
Nuông chiều cô 18 năm, quả báo do chính mình gieo, cũng chỉ có thể tự mình chậm rãi nếm trải.
Bên này người đàn ông vừa hối hận vừa thấp thỏm bất an, thì trong phòng tắm, người nào đó lại vui như mở hội.
Sáng sớm nhân lúc anh còn chưa tỉnh, cô không kiềm được mà lén hôn anh mấy cái. Lớp râu lún phún nơi cằm hơi châm chích môi cô, nhưng trong lòng cô lại ngọt hơn cả ăn trọn một hũ mật ong.
Đêm qua trong mơ thấy anh đã đủ khiến cô phấn khích đến chẳng biết trời đất là gì, nào ngờ vừa mở mắt ra, phát hiện mình thật sự đang được anh ôm trong lòng.
Trên người anh thoang thoảng mùi oải hương nhàn nhạt, đó là mùi nước giặt mà Đậu Bao thích nhất.
Lồng ngực cô nóng ran, như có dòng chất lỏng ấm áp chảy qua.
Thật ra theo tính cách của cô, vừa thấy anh là phải nhào tới ngay, nhưng ai đó chợt nhớ tới lời chú Cố nói, đôi mắt liền đảo một vòng.
Không vội, không vội.
Thành quả cố gắng xem phim học hỏi bấy lâu, tuyệt đối không thể lãng phí dễ dàng được.
Cửa phòng tắm mở ra, Đậu Bao vừa bước ra một bước, đã bị người đàn ông đứng chờ ngoài cửa dọa cho giật mình.
“Cậu nhỏ, anh…”
Chung Ý mang vẻ mặt vừa rối rắm vừa phức tạp, bàn tay to cẩn thận kéo lấy bàn tay nhỏ của cô, ánh mắt dao động, giọng hơi khàn, “Tịch nhi…”
Đậu Bao trợn tròn mắt, kinh ngạc như nhìn thấy kỳ tích.
Đây vẫn là cậu nhỏ của cô sao?
Chẳng lẽ cô vẫn còn đang trong mơ, chưa tỉnh hẳn?
Người đàn ông trước mặt mang gương mặt tuấn tú với đường nét rõ ràng, giữa hàng mày lại mềm mại đến lạ, giọng cố ý hạ thấp vài phần, khiến cô còn nghe ra cả chút ý vị làm nũng cầu hòa.
Vai cô run lên, gần như phải dùng hết sức toàn thân mới nhịn được không bật cười thành tiếng.
Vài giây sau, người nào đó giả vờ thản nhiên nói: “Cậu nhỏ muốn đánh răng rửa mặt không? Để em đi lấy đồ mới cho anh.”
Vừa nói cô vừa định rút tay ra, ai ngờ người đàn ông bỗng siết chặt lực tay khiến bàn tay đang được bao bọc không nhúc nhích nổi.
Ánh mắt anh sâu thẳm nhìn cô chằm chằm, đôi môi mỏng mấp máy, nhưng lại không thốt ra được một chữ nào.
“Em đói rồi.”
Đậu Bao cong môi, nụ cười dịu dàng.
“Muốn ăn cơm cậu nhỏ làm, được không?”
Cuối cùng thì…
Trái tim lơ lửng giữa không trung của anh lặng lẽ được hạ xuống.
Anh nhìn cô, không kìm được mím môi cười, nụ cười vừa ngây ngô lại vừa ngốc nghếch. Nhưng đó là niềm vui phát ra từ tận đáy lòng.
Trên đường về nhà, cô gái nhỏ ngồi ghế phụ nhìn thẳng phía trước, không ồn ào, không giận dỗi, trông ngoan ngoãn lạ thường.
Chung Ý mấy lần lấy hết can đảm muốn giải thích chuyện “ăn một nửa” với cô, nhưng Đậu Bao luôn khéo léo né tránh đề tài này, rõ ràng là không muốn tiếp tục nói chuyện.
Thực ra về chuyện này, Chung Ý đã suy nghĩ rất nghiêm túc mấy ngày nay, nhưng vẫn không nghĩ ra cách giải thích thế nào cho hợp lý.
Anh vốn không phải người nặng dục vọng, ngưỡng chịu đựng ở phương diện này rất cao. Thời hai mươi mấy tuổi, khí huyết đang thịnh, sau khi say rượu anh từng có thử vài lần, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức “ăn một nửa” để giải tỏa. Nói thật, anh hoàn toàn không có hứng thú với chuyện lên giường cùng người phụ nữ mình không thích.
Ai ngờ sau khi Cố Khê Viễn biết chuyện lại cứ bám lấy không buông, thỉnh thoảng đem ra chọc ghẹo, trong ngoài bóng gió cười anh chức năng sinh lý có vấn đề. Chung Ý chỉ coi anh ta là đồ ngốc, cũng lười tranh luận.
Về sau, khi anh nhận ra tình cảm của mình dành cho người nào đó đã vượt xa lẽ thường, từ đó anh không thể chịu đựng được việc bất kỳ người phụ nữ nào khác chạm vào cơ thể mình nữa.
Thật ra thì, chuyện vốn dĩ rất đơn giản, nhưng dường như cho dù anh giải thích thế nào cũng rất dễ rơi vào thế bị hiểu rằng biện minh, không có lý.
Sếp Chung xưa nay luôn nắm quyền chủ động trong mọi cuộc đàm phán trên thương trường, lúc này lại hiếm khi ghét bỏ chính cái miệng vụng về của mình. Những vụ làm ăn hàng trăm triệu anh còn có thể nói chuyện tỉnh bơ, vậy mà dỗ dành một cô bé lại khó đến thế sao?
Bữa trưa anh làm vô cùng có tâm, toàn là những món Đậu Bao thích ăn.
Người nào đó được ăn tươi cười rạng rỡ, tâm trạng tốt hơn hẳn. Anh thử hôn má cô, cô không né còn để anh hôn mấy cái.
Hai bát cơm sạch trơn, sau khi uống một cốc nước cam lớn, cô xoa xoa bụng nhỏ rồi chạy ra sofa xem TV.
Người đàn ông nhanh gọn hoàn thành nốt việc dọn dẹp, vốn định ngồi lại trò chuyện với cô một lúc, nhưng vừa ngồi xuống thì điện thoại trên bàn trà đã reo lên.
Anh không muốn nghe máy, bởi lúc này toàn bộ tâm trí đều đang nghĩ xem phải dỗ dành người trong lòng thế nào.
Nhưng điện thoại cứ dai dẳng reo, anh liếc mắt nhìn xuống, là cuộc gọi của thư ký. Anh khẽ nhíu mày, cuối cùng vẫn bắt máy.
Đầu dây bên kia, thư ký lo lắng nói rằng một đối tác hợp tác bên Đức yêu cầu lập tức gọi video với anh, nói là có vấn đề về sản phẩm cần báo cáo.
Cúp máy, người đàn ông vươn tay kéo người bên cạnh vào lòng, một tay nâng cằm cô lên, buộc cô nhìn thẳng vào mình.
“Anh phải mở một cuộc họp video. Em ngoan ngoãn ở đây, lát nữa cậu nhỏ xong việc sẽ quay lại chơi với em, được không?”
Người con gái đầu tiên hơi sững ra, sau đó ngoan ngoãn gật đầu cười, đôi lúm đồng tiền nhỏ ngọt như muốn khắc vào tim người nhìn.
Chung Ý nhìn mà thấy nóng mắt, không kìm được hôn nhẹ lên môi cô, men theo đường cong mềm mại của đôi môi khẽ khàng lướt qua. Anh không dám đi quá sâu, dịu dàng phác hoạ rồi dừng lại, lập tức đứng dậy đi vào phòng.
Cửa phòng không khóa, chỉ khép hờ.
Đậu Bao lén liếc một cái, rồi nhảy chân sáo chạy vào phòng tắm. Sau khi tắm rửa thơm tho, cô trần trụi khoác thẳng một chiếc sơ mi đen của người đàn ông. Vạt áo rất dài, che được phần lớn đôi chân vừa thon dài vừa trắng trẻo.
Ba cúc áo trước ngực bị cô cởi ra, lộ ra nửa phần bồng đào trắng nõn.
Đứng trước gương, cô vô cùng hài lòng với cách ăn mặc của mình. Người phụ nữ Âu Mỹ trong đoạn video hôm qua cũng mặc một chiếc sơ mi nam như thế.
Cô cảm thán, hóa ra nửa kín nửa hở mới là cảnh giới cao nhất của sự quyến rũ.
Người nào đó rón rén đi đến trước cửa, áp tai nhỏ vào khe cửa nghe lén.
Bên trong phòng, tiếng Đức mang đậm hơi thở cấm dục được người đàn ông nói ra trầm thấp, mê hoặc, gợi cảm đến chết người.
Cánh cửa bị kéo ra một khe nhỏ, người con gái nhanh nhẹn lách người vào. Người đàn ông vốn đang dán mắt vào màn hình nghe tiếng liền ngẩng đầu, chỉ trong một giây, ánh mắt anh thay đổi, đến cả hơi thở cũng bị gián đoạn.
Gò má cô ửng hồng, khẽ cắn lấy môi, trên người cô khoác chiếc sơ mi đen của anh. Rõ ràng đã che đi phần lớn da thịt, nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ đôi chân thon trắng của cô, cùng hai trái đào mọng ngọt trước ngực lúc ẩn lúc hiện.
Đôi mắt trong veo của người đó nhìn chằm chằm anh, đôi chân từng bước tiến lại gần.
Bên kia video thấy Chung Ý mãi không phản ứng, liên tục gọi mấy tiếng.
Anh ngây người nhìn cô bước lại gần. Đến khi người nào đó lớn mật áp sát lên trước, Chung Ý mới hoàn hồn, hướng về phía video bên kia nói lời xin lỗi, rồi trực tiếp rút dây nguồn.
“A!”
Đi kèm tiếng kêu thảng thốt của người con gái, cô bị người đàn ông nắm lấy cổ tay, kéo gọn vào trong lòng, động tác đơn giản mà thô bạo. Bàn tay to lớn của anh bá đạo luồn vào trong áo, nâng lên bầu ngực nhỏ trắng mềm, hung hăng xoa nắn mấy cái, sau đó cách áo ngậm lấy đầu nhũ rồi dùng răng cắn, dùng lưỡi liếm và mút mạnh. Người trong lòng khó chịu vặn vẹo cơ thể, Chung Ý không để cô quậy, bóp mông cô ấn mạnh vào lòng mình.
Cảm giác trong lòng bàn tay có gì đó khác lạ. Anh nhíu mày, vén áo luồn tay vào.
Lòng bàn tay anh như mang theo lửa tình. Bờ mông nhỏ bị anh nắm trọn, cả người cô bất giác nóng ran.
“Cậu… cậu nhỏ…”
Nụ hôn của người đàn ông từ ngực cô lan dần lên trên, cắn nhẹ xương quai xanh, hôn lên cổ cô, cuối cùng mới dừng lại ở vành tai nhỏ xinh.
“Bé khônh mặc gì bên trong?”
Giọng anh khàn khàn, mang theo vài phần nguy hiểm: “Cố ý câu dẫn anh à?”
Đậu Bao nhỏ giọng phản bác: “Em mặc áo mà…”
Anh khẽ bật cười khẽ, phần thịt mông mềm mịn trơn trượt tràn ra giữa kẽ ngón tay anh biến dạng thành đủ kiểu, “Thế này gọi là mặc áo, hửm?”
Người con gái bị kỹ thuật âu yếm điêu luyện của anh khiến cô suýt lạc lối trong tình dục. Cô cắn chặt môi dưới, đẩy vai anh, hắng giọng, cố làm ra vẻ lạnh nhạt, “Em… em vẫn còn giận đấy nhé…”
Âm cuối cao vút, giọng kéo dài, đầy ẩn ý.
Chung Ý là ai chứ, trò vặt này anh gặp nhiều rồi, nhưng vẫn tiếp lời theo ý cô.
“Muốn anh làm gì?”
Đôi mắt cô sáng rực: “Gì cũng được phải không anh?”
Anh cười: “Em vui là được.”
Cô gái nhỏ hưng phấn quàng cổ anh, cười bí ẩn: “Vậy… anh không được hối hận đấy nhé…”
Mười phút sau.
Hai tay anh bị thắt lưng trói chặt, lại bị kéo ngược ra sau lưng ghế, trong chớp mắt hoàn toàn không thể cử động.
“Tịch nhi?” Người đàn ông bị trói hai tay khẽ run lên trong lòng, nghi hoặc gọi khẽ một tiếng.
Đậu Bao bận rộn loay hoay một lúc lâu, rồi từ phía sau lưng ghế thò người ra, không hề do dự, hai chân dạng ra, trực tiếp ngồi lên người anh.
Cơ thể mềm mại áp sát, nụ hoa đã bung tỏa hết cỡ cách lớp áo mỏng cọ vào ngực anh, từng cái một, chậm rãi mà có nhịp điệu.
Hai tay cô ôm lấy mặt anh, khẽ ngậm lấy môi anh. Đầu lưỡi non nớt chạm vào răng anh, khi chiếc lưỡi ướt mềm của anh tiến vào khoang miệng cô, cô liền cắn chặt lấy, không chút kiêng dè mút mát, cắn đến mức cuống lưỡi anh đau nhói, nơi cổ họng bật ra tiếng thở trầm khàn bị kìm nén.
Người nào đó “đại phát từ bi” buông anh ra, lại cười cười hôn lên chóp mũi anh. Người đàn ông mở to mắt nhìn cô, cô như được tiếp sức mạnh, cảm giác kích thích bùng nổ đến cực điểm, càng ra sức hôn xuống cằm anh, rồi tới yết hầu nơi cổ họng. Nghe tiếng cổ họng anh khẽ trượt lên xuống phát ra âm thanh nuốt nước bọt, mê hoặc đến lạ.
Dưới thân căng cứng đến khó chịu, từng tế bào trong anh đang gào thét điên cuồng. Giọng anh thấp đến mức gần như van xin.
“Tịch nhi ngoan, thả anh ra được không?”
Cô gái nhỏ nở nụ cười quyến rũ, dáng vẻ muốn ăn mà không ăn được của anh đã hoàn toàn thỏa mãn tâm lý hiếu kỳ săn mồi của cô.
Cô không đáp, hai tay nhanh nhẹn cởi cúc áo anh. Cô trượt xuống, nửa quỳ giữa hai chân anh. Tư thế của cô nếu từ trên nhìn xuống, hai bầu ngực ẩn dưới áo lộ ra hoàn toàn.
Người đàn ông hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy mình sắp bị trêu đến phát điên. Nếu không phải hai tay đang bị trói chặt, anh chắc chắn sẽ mất kiểm soát, khiến người đang châm lửa trên người anh không thể xuống khỏi giường.
Áo anh mở rộng, những đường cơ bắp căng rắn hiện ra trước mắt khiến đối phương nhìn đến mê mẩn, đôi mắt lấp lánh như có ánh sao. Cô nghiêng người áp sát, đôi môi nhỏ vừa hôn vừa khẽ cắn, dịu dàng dùng đầu lưỡi lướt qua từng đường nét rắn chắc đang phập phồng dưới làn da anh.
Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại nơi hai chấm hồng nhạt trước ngực người đàn ông.
Đầu óc nóng bừng, đôi môi mềm mại liền phủ xuống, ngậm lấy “hạt đậu” kia, cuốn vào khoang miệng ướt mềm mà chậm rãi liếm mút.
Cô thực sự tò mò. Ngực cô không lớn, nhưng nụ hoa nhỏ xinh ấy lại khiến anh yêu thích đến không nỡ buông tay, lần nào cũng đủ làm cô mềm nhũn, ướt át.
Trước ngực dâng lên cảm giác ẩm nóng, tê dại lẫn ngứa ngáy, kỳ lạ thay khiến da đầu anh râm ran khoái cảm.
Người con gái ngẩng đầu, đôi mắt trong veo hỏi: “Thế này có thoải mái không anh?”
“Hừm…” Anh hít mạnh một hơi.
Cô bắt chước theo động tác anh thường làm với cô, hai ngón tay kẹp lấy đầu hoa, chậm rãi xoa nắn, thỉnh thoảng đầu ngón tay lướt qua chóp nhạy cảm, khiến đến cả đầu ngón chân anh cũng không kìm được run rẩy.
Ánh mắt Chung Ý sẫm đỏ gần như hóa đen, anh nghiến chặt quai hàm, cô gái nhỏ của anh với mấy trò kiểu này học nhanh thật, lại còn làm y như đúc.
Cô trêu đùa ở ngực anh một lúc, ánh mắt cô cuối cùng cũng dịch chuyển xuống dưới, ngắm nhìn vật đang cương cứng sưng to.
Đầu tiên cô vuốt ve qua lớp quần, cảm nhận được nó run rẩy dữ dội, người nào đó cười thích thú, “Cậu nhỏ nhạy cảm ghê…”
Giọng anh khàn đục: “Tịch nhi đừng đùa nữa, thả anh ra. Sau này anh nghe em hết.”
Cô gái nhỏ đắc ý liếc anh một cái. Giây tiếp theo, cô thẳng tay cởi cúc quần, kéo khóa, bàn tay nhỏ khéo léo luồn vào quần lót, giải phóng con thú đã bị giam cầm quá lâu.
Mặt cô áp sát cực gần, gần đến mức ngửi thấy mùi hơi tanh từ bên dưới tỏa ra.
Cây gậy đỏ sẫm, dài thẳng, to đến mức bàn tay cô không ôm trọn, trên thân hằn đầy gân xanh dữ tợn như những con rồng quấn quanh, nhìn mà rợn người.
Đậu Bao tò mò đưa tay nắm lấy phần thân, chậm rãi vuốt lên xuống.
Vật cứng trong lòng bàn tay cô nhảy nhót điên cuồng, như to thêm vài phần.
Cô vừa vuốt vừa cảm thán: “Sao nó có thể to đến thế này?”
Cô nhìn chằm chằm thứ to lớn trước mặt, khao khát liếm môi.
“Em muốn nếm thử cơ…”
Người con gái ngẩng đầu, đôi mắt long lanh ướt nước, dập dềnh như sóng xuân, chất giọng mềm mại khẽ cất lời, “Cậu nhỏ, được không?”
Lúc này người đàn ông đã hoàn toàn mất hết lý trí, trong lòng bật thẳng lên một câu chửi thề.
Mẹ kiếp.
Sao có thể vừa ngây thơ vừa dâm đãng như vậy.