Ngoại truyện: Những mẩu chuyện nhỏ ấm áp

Convertor: Vespertine – Editor: An Devy


<Chuyện bị ốm>

Chung Ý đi công tác mấy ngày.

Ở trong nước, Đậu Bao chơi bời thả ga, vô tình bị cảm nặng.

Người đàn ông vốn luôn quản chặt chuyện cô bệnh tật, không một lời nào đã về nước sớm hơn dự kiến, ngay lập tức “giam lỏng” cô ở nhà.

Bị hạn chế tự do, Đậu Bao bực bội vô cùng, chạy lên chạy xuống, làm ầm ĩ như sắp lật tung cả nhà lên.

Một hôm, nhận được cuộc gọi “tố cáo” của vệ sĩ, Chung Ý bỏ mặc cả phòng đầy cổ đông, vội vàng chạy về nhà.

Vừa về đến nơi, anh chẳng nói chẳng rằng, cởi áo khoác ra, trực tiếp đè cô nhóc đang quậy phá xuống.

Anh hiếm khi trầm giọng: “Em quậy cái gì?”

Hai má Đậu Bao đỏ ửng bất thường, giọng khàn khàn như cát sạn: “Một mình bị ốm… chán lắm…”

Chung Ý hỏi: “Vậy em muốn sao?”

Đậu Bao nảy ra ý xấu, chu đôi môi khô khốc lên: “Em không cần biết, anh phải ở cùng em.”

Chung Ý im lặng vài giây, sau đó cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn sâu đầy bá đạo. Tiện tay, anh “lột sạch” người nào đó rồi ép vào trong chăn, định dùng một cách vừa nhanh vừa thực tế để giúp cô hạ nhiệt, ra mồ hôi.

Ngày hôm sau.

Trong phòng, tiếng ho vang lên không ngừng. Đậu Bao bưng bát thuốc Đông y đắng uống từng ngụm nhỏ, ánh mắt cô dán chặt vào người đàn ông trước bàn làm việc, người nào đó dù đang sốt cao nhưng vẫn cố chấp xử lý công việc.

Cô cong cong khóe mắt cười.

Ánh nhìn nhàn nhạt quét qua, giọng anh khàn khàn: “Hài lòng chưa?”

Người nào đó gật đầu lia lịa.

Có người ở bên, dĩ nhiên là tốt.

Huống chi người đó… còn là người đàn ông cô yêu nhất đời này.

Nghĩ vậy rồi, bát thuốc vốn khó nuốt kia dường như cũng bớt đắng.

Cô gái nhỏ dứt khoát uống cạn một hơi.

Ngọt thật đấy…

Miệng thì vẫn đắng, nhưng trong tim lại ngọt như mật ong


<Chuyện tranh sủng>

Một ngày nọ, Đậu Bao nhàm chán mở một trang tiểu thuyết, bất ngờ thấy tên mình nằm chễm chệ ở bảng xếp hạng nhân khí. Cô dành cả buổi chiều đọc kỹ từng bình luận của fan nhỏ, phấn khích đến phát điên, lao vào ôm chặt người đàn ông bên cạnh.

“Cậu nhỏ, cậu nhỏ, có rất nhiều người nói thích em đó!”

Chung Ý liếc qua một cái, thản nhiên nói: “Sao anh nhìn thì toàn thấy khen anh đẹp trai, nhiều tiền, si tình dịu dàng, ưu tú mọi mặt thế này?”

Đậu Bao gãi đầu:  “Thế còn em?”

Môi mỏng anh khẽ mở, nhả ra hai chữ: “Đáng yêu.”

Người nào đó quay đầu hừ lạnh: “Đồ tự luyến. Của anh thì đủ thứ lời khen, của em thì hai chữ cho xong.”

“Anh có xuất sắc đến đâu, cũng chỉ thuộc về một mình em. Như vậy chẳng tốt sao?”

Đậu Bao kiêu kỳ nhướng mày: “Phiên phiến thì cũng tạm chấp nhận được.”

Chung Ý cúi đầu hôn lên đôi môi mềm như cánh hoa của cô, nhẹ giọng nói, “Chúng ta phải luôn hạnh phúc, như vậy mới không phụ sự yêu thích và ủng hộ của họ.”

Người con gái ngoan ngoãn gật đầu: “Ừ, vậy đóng dấu bằng tay để hứa nhé.”

Một lớn một nhỏ, hai ngón út nhẹ nhàng móc vào nhau, run run đóng dấu rồi buông ra.

Ừm.

Cùng trải qua một đời bình dị mà ấm áp.

Đậu Bao & Cậu nhỏ: Các bạn cũng nhất định phải hạnh phúc nhé~

-HẾT-


Chương trướcMỤC LỤC

Leave a Reply