Chương 19: Chú nhớ Dao Dao rồi

Editor: An Devy


Đêm qua cuối cùng trời cũng đổ mưa, đến sáng hôm sau vẫn chưa dứt. Mưa rơi lất phất kéo dài suốt mấy ngày liền. Chớp mắt đã sắp đến Tết, vậy mà mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngừng. Những giọt mưa tí tách rơi trên mặt kính cửa sổ, phát ra âm thanh khe khẽ.

Nhiệt độ ở Vân Thành cũng theo cơn mưa này mà giảm mạnh, tụt xuống dưới 0°C. Trời phương Nam vốn ẩm lạnh, lúc này người đi đường đều khoác áo phao dày, cầm ô vội vã bước qua làn mưa.

Vợ chồng Trương Mỹ Anh mở một quán ăn đêm, bán đồ nướng. Sau năm rưỡi chiều là bắt đầu buôn bán. Ăn tối xong từ sớm, hai người đã ra ngoài, trong nhà chỉ còn lại Thanh Dao và Lý Hân Hân.

Lý Hân Hân gần như không nói chuyện với Thanh Dao. Thanh Dao ở nhà cũng không có việc gì làm, lại ngại cứ ngồi không, nên rửa bát rồi tiện tay dọn dẹp luôn cả bếp. 

Ngẩn người một lúc, cô quyết định ra ngoài đi dạo.

Bên ngoài, mưa bụi nghiêng nghiêng rơi, lất phất mà dày đặc. Cô cầm ô, bước đi vô định.

Có hai người trẻ đến hỏi đường, trông họ chắc hẳn là  một cặp đôi.

“Xin chào, cho hỏi một chút, bọn tôi đi du lịch tới đây. Bọn tôi muốn lên tượng Quan Âm trên núi Vân Sơn thì đi lối nào gần nhất vậy? Tôi thấy ở đây có khá nhiều lối vào.”

Thanh Dao: “Xin lỗi nhé, tôi cũng mới tới đây, không rõ lắm.”

Cô gái lịch sự nói cảm ơn.

Chàng trai thì càu nhàu: “Lạnh chết đi được. Hay là mình đừng đi bái Quan Âm nữa, mấy cái này toàn mê tín thôi, với lại lên núi chắc còn lạnh hơn!”

Cô gái lập tức không vui: “Anh thì biết cái gì? Quan Âm ở Vân Sơn rất linh đấy! Năm nào cũng có rất nhiều người đến trả lễ. Anh biết thế nào gọi là cầu gì được nấy không?”

Cuối cùng, chàng trai vẫn miễn cưỡng đi theo cô gái.

Thanh Dao đứng dưới mưa, khẽ ngẩng đầu lên. Cô nhìn về phía núi Vân Sơn xa xa, nơi bức tượng Quan Âm đứng lặng trên đỉnh cao nhất. Hai người kia nói cầu gì được nấy sao?


Nhiệt độ ngoài trời rất thấp, Thanh Dao đi dạo bên ngoài một lúc rồi cũng quay về. Lúc bước vào nhà, cô nghe thấy trong phòng của Lý Hân Hân đang bật nhạc lớn. Còn có tiếng cô ta nói điện thoại.

“Con nói là con biết rồi mà, mẹ đừng lúc nào cũng lải nhải nữa được không!”

“Con có nói chuyện đàng hoàng với chị ta rồi, nhưng chị ta không thèm để ý con thì con biết làm sao? Người ta là người Hoài Thành mà, tầm nhìn cao lắm.”

“Mẹ không biết đâu, chị ta rửa mỗi cái bát mà tốn bao nhiêu nước! Thật đấy! Vòi nước cứ chảy ào ào mãi không tắt!”

“Còn nữa, mẹ biết buổi tối chị ta bật điều hòa bao nhiêu độ không? Hai mươi tám độ! Một đêm thế thì tốn bao nhiêu điện chứ!”

Thanh Dao khẽ sững lại, động tác khép cửa lại của cô phát ra một tiếng động rất nhỏ. Lý Hân Hân ở trong phòng thấy cô đã về, cũng không hề tỏ ra lúng túng vì bị bắt quả tang, trái lại còn ung dung đi tới, đóng cửa phòng mình lại.

“Rầm!”Âm thanh rõ ràng không lớn, nhưng vẫn khiến người đứng bên ngoài khẽ giật mình.


Phía bên kia, ở biệt thự Nam Loan.

Những ngày cận Tết, công việc ở công ty cũng không nhiều, Cố Cẩn Thâm cũng có thể tạm nghỉ ngơi đôi chút. Buổi tối, anh trở về Nam Loan ăn cơm. Xe vừa chạy vào sân, anh xuống xe, còn tài xế thì lái xe vào gara đỗ. Lúc về đến nơi trời đã tối hẳn. Đêm nay vẫn không có sao, chỉ có từng cơn gió đêm hơi lành lạnh thỉnh thoảng thổi từ hồ Nam Loan sang.

Đứng ở đây, có thể nhìn thấy cửa sổ sát đất của phòng đàn trên tầng hai của biệt thự. Bình thường giờ này, cửa sổ ấy hẳn là đang sáng đèn. Cô gái nhỏ sẽ yên lặng ngồi trước cửa sổ luyện đàn, tiếng đàn du dương êm tai. Nhưng lúc này, giống như những vì sao bị màn đêm che giấu, đã không còn nữa. Không có người ấy, cũng không có tiếng đàn.

Cố Cẩn Thâm đứng dưới ánh đèn đường một lúc, rồi nhấc bước đi vào nhà.

Trong phòng ăn đã bày sẵn bữa tối, sau khi mọi người ngồi xuống liền bắt đầu dùng bữa. Cố Thiên Thành hỏi vài chuyện trong công ty, thỉnh thoảng lại nói đôi câu không hài lòng về Cố Liên Minh. Dường như chẳng có gì khác so với thường ngày.

Trong lúc dùng bữa, Cố Thiên Thành thuận miệng nhắc một câu, “Hôm nay ba đã gọi điện cho Thanh Dao rồi.”

Cố Cẩn Thâm hơi khựng lại, không nói gì.

“Con bé nói ở bên đó khá ổn, cũng không nhắc chuyện muốn quay về.”

Cố Cẩn Thâm vẫn không tiếp lời.

Cố Liên Minh nghe vậy liền chen vào: “Xem ra chị Thanh Dao ở bên đó sống khá vui vẻ nhỉ! Vậy chị ấy định ở lại Vân Thành luôn không về nữa ạ? Qua Tết cũng không quay lại sao?”

Ông cụ Cố không trả lời ý của cậu ta, chỉ tự nói: “Nói cho cùng thì đó vẫn là mẹ của con bé, Dao Dao ở lại Vân Thành cũng là chuyện hợp tình hợp lý.”

Cố Cẩn Thâm bỗng thấy lòng bực bội, chẳng còn khẩu vị thưởng thức món ăn. Giây tiếp theo, đôi đũa bị anh đặt xuống bàn, lực có hơi nặng. Hai người còn lại đều theo bản năng nhìn về phía anh.

Không khí yên lặng trong hai giây ngắn ngủi.

Sau đó Cố Cẩn Thâm đứng dậy, “Hai người ăn tiếp đi.”

Sau đó anh sải bước lên tầng.

Trong phòng làm việc có hơi tối. Đèn trần trong phòng không bật, chỉ có ánh sáng hắt ra từ chiếc đèn bàn kim loại. Nơi đó có một người đàn ông ngồi trên ghế sofa trước bàn, màn hình laptop tỏa ra ánh sáng mờ, hắt lên gương mặt anh. Trên cặp kính gọng vàng, ánh sáng nhàn nhạt khẽ lưu chuyển.

Anh lấy điện thoại ra, tra thời tiết ở Vân Thành. Dự báo thời tiết cho thấy mấy ngày nay Vân Thành có mưa, nhiệt độ rất thấp. Nhìn một lúc, anh lại tắt điện thoại.

Trong phòng yên tĩnh, tài liệu trên màn hình máy tính vẫn mở, con trỏ nhấp nháy, không có lấy một chữ. Cố Cẩn Thâm cứ thế nhìn vào trang tài liệu trống, bần thần thật lâu, cũng không biết anh đang nghĩ gì.


Vân Thành mưa liên tục, đến tận trước đêm Giao thừa một ngày vẫn chưa dứt.

Đêm tiểu Niên năm nay, vợ chồng Trương Mỹ Anh cũng nghỉ làm, không ra quán ăn đêm buôn bán nữa, chắc phải sau Tết mới mở lại.

Tiểu Niên

(小年):  Thường rơi vào 23 hoặc 24 tháng Chạp âm lịch (tùy vùng). Đây là ngày bắt đầu không khí chuẩn bị Tết, cúng Táo quân, dọn dẹp nhà cửa.

Thanh Dao ngồi trong phòng ngủ đọc sách. Qua cánh cửa, cô có thể nghe thấy tiếng tivi ngoài phòng khách.

Lý Hân Hân đang nói: “Bố ơi, quả óc chó này chưa nứt vỏ, bố giúp con tách ra với.”

“Chưa nứt thì thôi, đổi quả khác đi, ở đây còn nhiều mà.”

“Con cứ muốn quả này, bố giúp con tách đi mà!”

“Ôi, con tự làm đi.”

Ngay sau đó là giọng làm nũng của Lý Hân Hân: “Mẹ! Mẹ xem kìa, bố lại bắt nạt con rồi!”

Thanh Dao nhìn chằm chằm vào trang sách rất lâu mà không lật sang trang, cũng chẳng biết cô đã nhìn bao lâu. Cho đến khi cửa phòng bị gõ hai cái, suy nghĩ của cô mới dần quay về.

Trương Mỹ Anh đứng ở cửa: “Dao Dao, ra ngoài xem tivi một lát không?”

Cô gật đầu.

Tivi vẫn tiếp tục phát, hình ảnh từng khung hình chuyển động không ngừng.

Bầu không khí trong phòng khách, sau khi Thanh Dao ngồi xuống bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.

Trong tivi, nữ chính và nam chính đang cãi nhau, bố Trương đang đặt những hạt óc chó đã bóc vỏ lên tờ khăn giấy trước mặt Lý Hân Hân. 

Trương Mỹ Anh cũng nhét mấy hạt óc chó vào tay Thanh Dao.

“Dao Dao, ăn chút óc chó đi.”

Cô nói cảm ơn, cầm trong tay, nhưng không ăn.

Không khí trong phòng khách im ắng, giống như vì sự xuất hiện của cô đã làm xáo trộn bầu không khí gia đình vui vẻ, khiến cô cảm thấy lúng túng, không yên. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình tivi, nhưng lại chẳng biết đang phát cái gì. Cô cũng không biết mình đã ngồi trong phòng khách bao lâu, có lẽ rất lâu, mà cũng có lẽ chỉ một lúc.

Sau đó, Thanh Dao nói với Trương Mỹ Anh rằng mình buồn ngủ, nên về phòng ngủ trước. Đối phương gật đầu, dặn cô tối nhớ đắp chăn cẩn thận.

Cô bước vào phòng, đóng cửa lại. 

Lúc ấy, tiếng nói chuyện trong phòng khách mới dần dần vang lên trở lại.


Đêm nay, Thanh Dao bị mất ngủ, mãi đến một giờ sáng vẫn chưa thấy buồn ngủ. Cô không bật đèn, định ra bếp rót một cốc nước ấm.

Cửa gỗ của khu chung cư cũ cách âm rất kém, khi đi ngang qua phòng ngủ của vợ chồng Trương Mỹ Anh, cô nghe thấy tiếng họ nói chuyện bên trong.

“Cô con gái từ Hoài Thành của bà bao giờ mới đi? Chẳng lẽ định ở mãi nhà mình à?”

“Con bé là con gái của tôi… đâu có lý nào lại đuổi nó đi, chờ nó tự quyết định ở lại đây hay quay về Hoài Thành thôi.”

“Nhưng nó ở đây hơn một tuần rồi mà vẫn chưa nghĩ xong sao? Chắc chắn nó coi thường nhà mình thôi, ở Hoài Thành thoải mái biết bao, nhà giàu có, còn có người hầu kẻ hạ.”

“Ông đừng nói vậy, dù sao nó cũng là con gái tôi…”

“Còn con gái cái gì nữa! Thôi đi! Lâu vậy rồi nó đã gọi một tiếng ba mẹ chưa, suốt ngày chỉ bày ra cái mặt như người chết, chẳng biết cho ai xem nữa. Hân Hân nói bình thường nói chuyện với nó nó cũng chẳng thèm đáp, kiêu căng lắm!”

Người phụ nữ không nói gì.

Chú Lý tiếp tục nói: “Bà không nhận ra à, từ khi nó tới nhà mình, nhà mình chưa có ngày nào vui vẻ. Hân Hân bao nhiêu ngày rồi không cười, cái Tết này tôi thấy chắc chẳng vui vẻ gì đâu.”

Trương Mỹ Anh không đồng tình: “Thế ông muốn tôi làm sao! Chẳng lẽ còn chưa qua Tết đã đuổi nó đi à!”

Thanh Dao không nghe tiếp nữa. Cô quay người vào phòng, ngăn cách những âm thanh kia ở bên ngoài. Trong căn phòng tối, cô ngồi trên giường, ôm đầu gối, vùi đầu vào khuỷu tay.

Vân Thành thật lạnh. Phải là rất lạnh, rất lạnh mới đúng.

Cô ngồi ngây ra rất lâu, cũng không biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Lúc tỉnh dậy, Trương Mỹ Anh đang ở trong bếp băm nhân bánh chẻo, phát ra tiếng “cộp cộp cộp”, mấy nhà hàng xóm đã sớm đốt pháo, “lốp bốp” rộn ràng không ngớt. 

Hôm nay là đêm Giao thừa, ngày cả gia đình đoàn tụ.

Thanh Dao vệ sinh cá nhân xong, định ra ngoài phụ giúp một chút, nhưng Trương Mỹ Anh không để cô làm việc, chỉ bảo cô ra phòng khách xem tivi là được. Cô không kiên trì nữa, ngồi trên sofa phòng khách ngẩn người.

Tiếng băm nhân bánh chẻo trong bếp vẫn tiếp tục. Một lúc sau, từ bếp vang lên giọng của người phụ nữ: “Hân Hân à, mau dậy đi! Lại đây giúp mẹ tìm xem lọ muối ở đâu!”

Cửa phòng của Lý Hân Hân vẫn đóng chặt.

Thanh Dao bước tới giúp, “Để con tìm giúp.”

Trương Mỹ Anh lịch sự cảm ơn, vừa tìm đề tài bắt chuyện với cô: “Năm nay trận mưa này cũng không biết đã mấy ngày rồi mà vẫn chưa dứt, cũng không biết còn mưa đến bao giờ nữa. Mấy hôm nữa còn phải đi thăm họ hàng, bất tiện thật.”

Thanh Dao gật đầu, không biết nói gì.

Đối phương lại hỏi: “Dự báo thời tiết trên điện thoại nói sao? Bao giờ mới tạnh?”

“Để con xem thử.”

Thanh Dao lấy điện thoại ra xem thời tiết.

Đột nhiên, cùng với một tiếng đóng cửa mạnh, Lý Hân Hân từ phòng ngủ đi ra. Cô ta sải bước tới, cũng không biết là cố ý hay vô tình, khuỷu tay va vào người Thanh Dao. Điện thoại vì không cầm chắc mà rơi vào bồn nước trong bếp.

Trương Mỹ Anh vội vàng vớt lên, “Mau xem thử, chắc không sao chứ, còn mở được không?”

Rồi bà ta lại nói với Lý Hân Hân: “Còn không mau xin lỗi chị con đi!”

“Chuyện này đâu phải lỗi của con, ai bảo chị ta thích thể hiện như vậy. Mẹ gọi con giúp mà, đâu phải chị ta, chị ta cứ thích chen vào.”

Trương Mỹ Anh: “Con nói chuyện kiểu gì thế hả!”

Điện thoại vẫn dùng được, Thanh Dao nói một câu “không sao”, rồi quay người vào phòng, không ra ngoài nữa.

Cô ngẩn người nhìn chậu xương bồ nhỏ trong màn mưa, cứ giữ nguyên tư thế đó cho tới chiều tối. Cho đến khi một tiếng chuông điện thoại xé toạc sự yên tĩnh trong nhà.

Cô bắt máy: “Chú… ạ?”

“Dao Dao.”

Bên tai vang lên tiếng gọi “Dao Dao” quen thuộc, khiến mắt cô bỗng hơi cay.

Cô điều chỉnh lại cảm xúc, giọng khẽ thấp xuống, “Vâng, chú…có chuyện gì ạ?”

Hôm nay Cố Cẩn Thâm tham gia một bữa tiệc, uống khá nhiều rượu, có lẽ đã hơi say. Im lặng một lát, anh hỏi: “Dao Dao, cháu có muốn cây cello từng được Lục Tinh dùng không?”

Chiều nay, anh có hẹn với mấy đối tác dự án. Bữa tiệc được tổ chức tại sơn trang riêng của Tổng giám đốc Từ. Ông Từ đã gần năm mươi tuổi, là người rất chú trọng chất lượng cuộc sống và đời sống tinh thần.

Trong sơn trang có một phòng trưng bày sưu tập riêng của ông. Phòng trưng bày được trang hoàng theo phong cách cổ điển, rèm nhung đỏ sẫm buông xuống, hoa văn chạm khắc màu vàng sậm, tủ kính lớn và các kệ trưng bày xếp kín. Trang sức, cổ vật, thư họa… đủ loại, bộ sưu tập vô cùng phong phú.

Trong vô số thứ xa hoa như vậy, Cố Cẩn Thâm lại bị một cây cello thu hút ánh nhìn.

Tổng giám đốc Từ giới thiệu: “Đây là cây đàn từng được nghệ sĩ bè trưởng cello của Dàn nhạc Giao hưởng London (Anh) sử dụng, người đó cũng đã dùng cây đàn này tổ chức nhiều buổi hòa nhạc cá nhân. Trên thân đàn còn khắc tên cô ấy, khá có giá trị sưu tầm.”

Người đàn ông nhìn qua.

Lục Tinh.

Một cái tên rất quen.

Anh suy nghĩ một lát mới nhớ ra, cách đây không lâu, Dao Dao từng nói với anh, Lục Tinh là thần tượng của cô. Lúc đó anh còn trêu cô, sao không phải là Ultraman.

Nghĩ đến đây, Cố Cẩn Thâm khẽ bật cười.

Tổng giám đốc Từ thấy anh bỗng nhiên cười thì hỏi: “Tổng giám đốc Cố, sao vậy?”

Người đàn ông thu lại ý cười, chỉ hỏi: “Tổng giám đốc Từ, cây đàn này có thể chuyển nhượng lại cho tôi không? Giá cả không thành vấn đề.”

Tổng giám đốc Từ nói: “Tổng giám đốc Cố, nếu cây đàn này là của tôi thì tôi tặng anh ngay còn được. Chỉ là cây đàn này do vợ của một người bạn tôi gửi ở đây, tôi cũng không tiện quyết định…”

Cố Cẩn Thâm hỏi tiếp: “Người bạn đó của Tổng giám đốc Từ là?”

“Tổng giám đốc Cố biết ROYA Jewelry chứ? Cây đàn này là bộ sưu tập của vợ ông Kim bên đó, bình thường bà ấy rất thích thưởng thức nhạc cổ điển.”

ROYA Jewelry là thương hiệu trang sức xa xỉ top đầu, nhờ ý tưởng thiết kế độc đáo và phong cách mới mẻ mà trở thành dòng trang sức cao cấp hàng đầu trong nước. Nhưng mức giá cực kỳ đắt đỏ của nó cũng đủ khiến phần lớn mọi người chỉ có thể đứng nhìn từ xa.

Đối phương nói tiếp: “Ngày 10 tháng sau ROYA có buổi ra mắt bộ sưu tập trang sức mới, vợ ông Kim cũng sẽ tham dự. Nếu Tổng giám đốc Cố có hứng thú thì có thể tới xem, tôi sẽ sắp xếp cho anh, tiện thể bàn luôn chuyện mua cây đàn.”

Cố Cẩn Thâm mỉm cười nhạt: “Vậy thì làm phiền Tổng giám đốc Từ rồi.”

Anh nhìn cây đàn phía sau tủ kính, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh cô gái nhỏ ôm đàn vui vẻ, mái tóc dài như thác, đẹp như thiên nga trên mặt hồ.

Dòng suy nghĩ được kéo trở lại hiện tại.

Cố Cẩn Thâm tháo kính, xoa nhẹ giữa hai chân mày. Có lẽ anh thật sự đã say, hơn nữa còn say không nhẹ.

“Chú… chú vẫn còn đó chứ?” Giọng nói mềm mại ấm áp từ đầu dây bên kia truyền tới.

“Còn.” Anh hỏi, “Cháu vừa nói gì?”

“Cháu nói, cho dù cháu có muốn, cây cello đó của Lục Tinh chắc cũng không mua được đâu.”

Người đàn ông không nói gì, đầu dây bên kia im lặng một lúc.

Anh bỗng hỏi: “Dao Dao, có muốn quay về Hoài Thành không?”

Lần này, đến lượt Thanh Dao im lặng.

Ánh mắt của người đàn ông nhìn về phía ánh đèn xa xa, giọng trầm thấp, “Nếu ở bên đó không vui, thì quay về.”

“Chú đón cháu về nhà.”


Leave a Reply