Chương 25: Con đường dỗ vợ dài dằng dặc của chú…

Editor: An Devy


Điện thoại lại có cuộc gọi đến. Chuông reo kiên trì suốt một lúc lâu, tự động ngắt rồi lại gọi tới lần nữa, có vẻ như chưa gọi được thì nhất quyết không thôi. Thanh Dao cầm điện thoại lên, lúc này mới phát hiện người gọi đến là Triệu Miên Miên.

“Sao giờ cậu mới nghe máy vậy? Tớ gọi đến mỏi cả tay rồi!”

Bên kia điện thoại tiếng người nói chuyện xen lẫn ồn ào, còn có tiếng bánh xe vali hết đợt này tới đợt khác, chắc là đang ở sân bay. 

Trước đó Triệu Miên Miên từng nói với cô, bố cô ấy được mời tham dự lễ ký kết của một bộ phim, địa điểm ở Bắc Thành. Triệu Miên Miên ở nhà rảnh rỗi chán quá nên muốn đi cùng bố đến Bắc Thành chơi một chuyến, coi như du lịch. Lúc này chắc là đã đến nơi rồi.

Thanh Dao lấy lại tinh thần: “Lúc nãy tớ đang tắm nên không nghe thấy. Cậu đã đến Bắc Thành rồi à?”

Bên phía Triệu Miên Miên vẫn khá ồn ào, cô ấy phải nâng cao giọng.

“Tớ đang ở cửa hàng miễn thuế trong sân bay quốc tế Bắc Thành đây. Gọi cậu là để hỏi xem cậu có muốn mua gì không, đến lúc đó tớ tiện thể mang về cho.”

Cô gái nhỏ lơ đãng dùng ngón tay quấn lọn tóc, “Không có gì muốn mua…”

“Không phải chứ? Hermes, Birkin hay Kelly gì đó không muốn lấy một cái à?”

“Thôi, thật sự không có gì muốn mua đâu. Cậu cứ ở Bắc Thành chơi cho vui đi.”

Thanh Dao vốn không mấy hứng thú với những món đồ xa xỉ này, giọng nói cũng có phần uể oải.

“Sao thế, tâm trạng không tốt à? Thằng nhóc em lại chọc cậu tức giận sao?”

“Không phải em ấy, là chú Cố.”

“Chú cậu á?” Triệu Miên Miên đang đẩy vali thì dừng lại, tháo kính râm xuống, “Chú Cố của cậu thương cậu như vậy, rốt cuộc chú làm chuyện gì khiến cậu tức giận thế?”

Câu hỏi này của bạn khiến cô khựng lại.

Cô đang giận chuyện gì chứ? Là vì chú không đi xem phim với cô nên cô giận sao? Hình như… không phải. Lúc đầu khi chú nói không thể đi cùng cô, cô cũng không khó chịu như bây giờ. Cái cảm giác bực bội này của cô, dường như chỉ xuất hiện sau khi nhìn thấy chú tham dự buổi ra mắt bộ sưu tập mới của chị Ưu Ưu.

Cho đến khi cuộc gọi kết thúc, cô vẫn không thể trả lời được.


Màn đêm dần buông xuống, nơi chân trời là một màu lam sẫm đặc quánh.

Thanh Dao đi đến bên cửa sổ hóng gió, vừa hay nhìn thấy một chiếc Rolls-Royce màu đen chậm rãi lái vào biệt thự. Trong lòng cô khẽ “thình thịch” một tiếng. Sau đó cô mặt không cảm xúc đi đến cửa phòng ngủ, đóng cửa lại. Rồi cô trở về ngồi trước bàn học, mở sách ra nhưng tâm trí lại không để ở chỗ này.

Một lát sau, bên ngoài vang lên hai tiếng gõ cửa.

“Dao Dao.”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Thanh Dao khựng lại, nhưng không lên tiếng.

“Dao Dao, mở cửa cho chú.”

Cô gái nhỏ bực bội vò vò mái tóc, đáp lại: “Cháu… cháu chuẩn bị đi ngủ rồi, có chuyện gì mai hãy nói đi.”

Nói xong, cô tắt luôn đèn trong phòng ngủ. Căn phòng chìm vào bóng tối, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng trái tim đập bên tai. Qua một lúc lâu, ngoài cửa cũng không còn bất kỳ động tĩnh nào.

Cô không bật đèn, rón rén lần mò đến cửa, rồi mở ra… 

Đập vào mắt cô là lồng ngực vạm vỡ, vạt áo vest xám đậm thẳng thớm của người đối diện. Sau một thoáng ngẩn người, cô ngẩng đầu lên. Ngay giây tiếp theo, cô bất ngờ đối diện với ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông. Theo phản xạ, cô lập tức muốn đóng cửa.

Vừa vặn lúc ấy, người đàn ông đưa tay chống lên cánh cửa, ngăn lại động tác của cô.

“Không phải nói là ngủ rồi sao?”

Cô nghẹn một lúc lâu mới thốt ra hai chữ: “Mộng du.”

“Được, là mộng du.” Cố Cẩn Thâm khẽ cười, thuận theo lời cô, “Vậy bây giờ tỉnh chưa?”

“Chẳng phải tối nay chú có việc sao, sao lại rảnh rỗi quay về Nam Loan thế?”

Thanh Dao tỏ ra như chẳng bận tâm gì, nhưng trong lời nói rõ ràng mang theo chút mỉa mai khó giấu.

“Tôi đã nhờ trợ lý Phương đặt vé xem phim rồi, tối nay đưa cháu đi xem.”

“Không cần.” Thanh Dao lập tức từ chối, “Bây giờ cháu không muốn xem phim nữa.”

“Vẫn còn không vui sao?”

“Cháu đâu có không vui, tâm trạng cháu rất tốt.”

“Vậy sao hôm nay Dao Dao không luyện đàn?”

“Ai nói cháu không luyện chứ, chỉ là cháu quên thôi.” Người con gái vẫn cứng đầu nói tiếp, “Sắp khai giảng rồi, trên trường còn có bài kiểm tra nhạc lý, cháu bận ôn nên quên mất.”

Thanh Dao đẩy cửa, đi lên phòng đàn trên tầng hai, rồi cô mở cửa, bật đèn. Giữa phòng đàn đặt một chiếc hộp đàn cứng màu đen. Nhìn thấy vật trước mặt khiến cô thoáng ngẩn người.

Đó là một chiếc hộp đàn lạ.

Thanh Dao sững sờ bước tới, mở từng chiếc khóa trên hộp đàn. Đập vào mắt cô là một cây cello tinh xảo đến mức khiến người ta phải trầm trồ, trên thân đàn khắc hai chữ Lục Tinh”. Dưới ánh đèn, những nét khắc ánh lên một lớp sáng nhàn nhạt, như thể được khắc bằng sợi chỉ vàng.

“Đây là…”

“Quà cho Dao Dao.” Phía sau vang lên giọng nói trầm thấp, cùng với tiếng bước chân chậm rãi tiến lại gần.

“Đàn cello từng được Lục Tinh dùng, thứ mà Dao Dao vẫn luôn muốn có.”

Ngón tay cô gái nhỏ khẽ vuốt dọc theo thân đàn, trong lòng như có từng chùm pháo hoa nổ tung.

“Có thích không?”

Thanh Dao thu tay lại, giấu đi cảm xúc, mặt không đổi sắc phủ nhận, “Không thích.”

Cố Cẩn Thâm khẽ nhướng mày, vẫn kiên nhẫn hỏi: “Vậy Dao Dao thích loại thế nào?”

“Loại biết phát sáng ấy, nhìn một cái là biết đàn của tiên nữ dùng.”

“Vậy đặt riêng cho cháu một cây cello nạm đầy kim cương nhé.”

“……”

“Không cần, cấn tay.”

Người đàn ông lấy điện thoại ra: “Vậy để chú hỏi Tổng giám đốc Trần bên Công ty công nghệ Nguyên Tinh xem có thể đặt làm một cây cello biết phát sáng không.”

Thanh Dao vội chặn điện thoại của anh lại.

“Ôi chú!” Thanh Dao cau mày, “Cháu phải luyện đàn rồi, chú đứng đây cháu không thể tập trung được!”

Sau đó cô đẩy người đàn ông ra ngoài.

“Để cháu một mình luyện đàn một lúc. Nếu chú còn phải đến xem buổi ra mắt sản phẩm mới của ROYA thì cứ đi đi, đừng để lỡ thời gian.”

“Rầm!” Cửa phòng đàn đóng sập lại, không chút nể nang.

Sau khi Cố Cẩn Thâm rời đi, Thanh Dao bước đến bên cây cello của Lục Tinh, đưa tay ra rồi lại chợt rụt về. Rồi cô nhanh chóng đóng nắp hộp đàn, cài lại từng chiếc khóa. 

Chỉ một cây cello mà muốn mua chuộc cô sao, cô đâu có dễ bị lừa như vậy.

Cô lạnh lùng xoay người, cầm cây đàn của mình lên bắt đầu kéo. Dù tay vẫn kéo đàn, nhưng ánh mắt cô lại thỉnh thoảng liếc về phía chiếc hộp đàn màu đen kia. Kéo được một lúc trong trạng thái lơ đãng, cô dừng cung, đặt cây đàn sang một bên, rồi bước đến bên chiếc hộp đàn đen.

Trên hộp đàn có tổng cộng sáu chiếc khóa, mỗi chiếc đều tinh xảo vô cùng. Thanh Dao cố gắng kìm nén niềm vui đang dâng lên trong lòng, chậm rãi mở từng chiếc khóa ra.

Chiếc hộp đàn được mở.

Cô ngẩn ngơ nhìn hồi lâu, rồi mới cẩn thận nhấc cây đàn ra. Ngón tay cô hết lần này đến lần khác vuốt ve thân đàn. Người con gái ôm cây đàn, vui đến mức xoay một vòng tại chỗ. Sau đó, cô liếc nhìn cánh cửa đang đóng kín, bên ngoài không có động tĩnh gì.

Chú… chắc là đã đi rồi.

Thanh Dao lấy cây vĩ từ rãnh trong hộp đàn ra, bôi nhựa thông, chuẩn bị xong xuôi rồi mới nghiêm túc, trang trọng kéo lên nốt nhạc đầu tiên trên dây đàn.

Xa xa, mặt hồ Nam Loan trong veo khẽ lay động, từng gợn sóng lan ra tầng tầng lớp lớp.

Tâm sự của thiếu nữ cũng giống như tiếng đàn được lặng lẽ cất giấu – dè dặt, cẩn trọng, lại âm thầm nảy nở. Chỉ sợ… bị người khác vô tình nhìn thấu.


Hành lang phủ ánh đèn vàng nhạt, Cố Cẩn Thâm tựa vào tường, hai tay khoanh thấp trước ngực, khẽ nhắm mắt.

Sau Tết, công việc chất đống như núi. Những ngày làm việc với cường độ cao liên tục khiến anh không khỏi có chút mệt mỏi. Nghe tiếng đàn quen thuộc vang lên, trong đầu anh bất giác hiện ra rất nhiều hình ảnh. Phần lớn đều là những ký ức về cô khi còn nhỏ.

Lần đầu tiên cô đến nhà họ Cố, ngẩng đầu ngoan ngoãn gọi anh một tiếng: “Chú Cố.”

Lần đầu tiên học cello, cầm cây vĩ cẩn thận kéo lên dây đàn nốt nhạc đầu tiên.

Lần đầu tiên học đi xe đạp, ngã trầy cả đầu gối, mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố nhịn không khóc.

Lần đầu tiên nắm lấy ngón tay anh, cười tươi nói rằng mình thích chú nhất.

Hình ảnh cuối cùng dừng lại ở lúc cô biết anh sắp phải sang Mỹ, gương mặt nhỏ nhắn khi ấy phồng lên vì giận dỗi. 

Đêm hôm đó, khi thấy cô gái nhỏ đẩy cửa bước vào phòng, anh hơi bất ngờ. Mấy năm nay cô đã lớn hơn rồi, cũng đã rất lâu không còn ôm gối chạy vào phòng anh như hồi bé nữa.

Anh khẽ khựng lại, rồi mỉm cười, “Dao Dao.”

Cô gái nhỏ đứng ở cửa, không nói một lời. Anh bước tới, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc cho cô.

“Muốn ngồi nói chuyện với chú một lúc không?”

Cô vẫn cúi đầu, im lặng.

“À đúng rồi, mấy hôm trước chú có mua cho cháu một chiếc kẹp tóc, đang định đưa cho cháu.”

Anh khẽ cười, vừa nói vừa bước vào trong. Nhưng bước chân bỗng chậm lại, ánh mắt anh hạ xuống. Một đôi tay nhỏ bé đang nắm lấy vạt áo sơ mi của anh. Đầu cô cúi rất thấp, thấp đến mức không nhìn thấy biểu cảm. Chỉ có bàn tay đang nắm lấy vạt áo anh, vì dùng sức mà các khớp ngón tay hơi trắng bệch.

Rất lâu sau, cô mới khẽ lên tiếng, “Có thể…”

“Có thể… đừng đi Mỹ được không?”

Anh im lặng rất lâu, “Không được.”

Giọng nói rất nhẹ, rất dịu dàng. Nhưng trong đó lại mang theo sự kiên quyết không cho phép phản bác.

Bàn tay đang nắm vạt áo anh dần dần buông ra.

Cô bỗng ngẩng đầu lên, vành mắt hơi đỏ, nói rất mạnh mẽ, “Cháu sẽ không bao giờ nói chuyện với chú nữa!”

Nói xong câu đó, cô quay người chạy ra ngoài.

Anh đứng tại chỗ, nhìn vạt áo sơ mi bị vò nhăn trong tay mình, sững sờ rất lâu, rất lâu.

Đây không phải lần đầu tiên cô giận dỗi anh. Trước kia cũng từng có mấy lần như vậy, mấy ngày liền không chịu nói chuyện với anh, thậm chí ngồi cũng ngồi thật xa, nhưng chưa bao giờ kéo dài quá lâu. Vì vậy lần này, anh cũng nghĩ rằng cô chỉ đang giận dỗi như trước, vài ngày là sẽ ổn. 

Nhưng vài ngày trôi qua, cô vẫn không nói chuyện với anh.

Một tháng trôi qua, cô vẫn không nói chuyện với anh.

Bất kể anh mua quà gì, dỗ dành thế nào, cô cũng nhất quyết không nói với anh một lời.

Cho đến ngày anh lên đường sang Mỹ, giữa đám đông đến tiễn, duy chỉ không thấy cô. 

Anh khẽ gõ cửa phòng cô: “Dao Dao, chú phải đi rồi. Không ra tiễn chú sao?”

Cửa phòng khóa chặt, người bên trong không nói một lời.

“Dao Dao, đợi chú xử lý xong công việc bên đó, chú sẽ quay về.”

“Chú hứa với cháu.”

Anh đứng trước cửa phòng cô rất lâu. 

Bên dưới tầng truyền đến tiếng giục giã của Cố Thiên Thành, anh mới cất bước xuống dưới. Cho đến khi rời khỏi Nam Loan, anh vẫn không nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé ấy.

Chỉ là, anh không hề biết. Cô gái ấy vẫn luôn trốn sau tấm rèm cửa, lặng lẽ nhìn xuống dưới tầng. Nhìn người đàn ông tuấn tú, nghiêm túc ấy cúi người bước vào xe, cho đến khi chiếc xe chậm rãi rời khỏi biệt thự, đi xa dần, cuối cùng chỉ còn lại một chấm nhỏ mờ nhạt.

Trong khoảnh khắc ấy, nước mắt cô “lộp bộp” rơi xuống, làm sao cũng không ngừng lại được. 

Cô ném chiếc kẹp tóc nhung mà người đó tặng xuống đất, “Cháu ghét chú nhất, ghét chú nhất! Cháu sẽ không bao giờ nói chuyện với chú nữa!”

Sau khi Cố Cẩn Thâm tiếp quản mớ hỗn độn của chi nhánh công ty ở Mỹ, chuyện làm việc liên tục suốt hai mươi bốn tiếng là điều quá đỗi bình thường. Trong lúc nghỉ giữa công việc, anh thỉnh thoảng sẽ dành chút thời gian gọi điện về nhà. Đôi khi ông cụ Cố bảo cô đến nói chuyện với anh vài câu, nhưng Thanh Dao đều từ chối, đóng cửa phòng lại, không nghe cuộc trò chuyện của họ.

“Dao Dao dạo này thế nào rồi?”

Cố Thiên Thành đáp: “Cũng ngoan, chưa từng khiến ba phải lo lắng. Trước đó không lâu con bé còn tham gia một cuộc thi cello, giành được giải nhất.”

“Chỉ là vẫn còn đang giận, nói thế nào cũng không chịu nghe điện thoại.”

Cố Cẩn Thâm nói: “Không sao.”

Điều anh không ngờ là, trong chuyện này cô lại bướng bỉnh đến mức cực điểm, thật sự đem câu “Không nói chuyện với chú nữa” thực hiện đến cùng. 

Sau đó, anh ngày càng bận rộn, những cuộc điện thoại gọi về nhà cũng dần ít đi. Mở mắt ra, nhắm mắt lại đều là số liệu chứng khoán và đủ loại báo cáo, bận đến mức ngay cả một chút thời gian để thở cũng không có.

Có lẽ vì áp lực tinh thần do cường độ công việc quá lớn, anh thường xuyên mất ngủ. Trong vô số đêm nơi đất khách bên kia đại dương, anh sẽ rót cho mình một ly whisky, rồi mở điện thoại. Trong điện thoại lưu lại những bản cello do cô kéo. Đôi khi, anh đeo tai nghe bluetooth, cứ thế nghe suốt cả một đêm.


Tối hôm sau, sau khi rời công ty, Cố Cẩn Thâm liền trở về Nam Loan. Khi bước vào phòng khách, anh thấy cô gái nhỏ đang cầm một cốc sữa đi lên tầng, hai người vừa hay gặp nhau ngay giữa cầu thang.

“Dao Dao.”

Thanh Dao đáp một tiếng: “Chú ạ.”

Sau đó mặt không cảm xúc đi thẳng lên tầng.

Cố Cẩn Thâm đứng yên tại chỗ hai giây, khẽ kéo lỏng nút cà vạt, trong lòng dâng lên chút bực bội khó tả.

Lúc này trời đã gần tối, nhưng bữa tối vẫn chưa được dọn.

Anh ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, xem bản lịch trình Phương Vĩ vừa gửi tới.

“Dì Lý ơi.”

“Dì có thấy quyển ‘Tôi là mèo’ của cháu không? Cháu tìm mãi mà không thấy…”

Người đàn ông ngẩng mắt khỏi màn hình, nhìn thấy người con gái đi dép lê chạy từ trên cầu thang xuống.

Dì Lý từ trong bếp bước ra, “Không tìm thấy sách à? Hôm nay lúc dọn dẹp dì không thấy quyển đó, có phải cháu để ở đâu rồi quên mất không?”

Thanh Dao hơi sốt ruột, “Chiều nay cháu còn đọc mà, sao lại không thấy đâu nhỉ…”

Cố Cẩn Thâm khẽ rũ mắt. Anh nhìn thấy dưới chiếc gối tựa trên sofa có một quyển sách bị đè lên, để lộ ra một góc bìa. Thế là anh lặng lẽ kéo chiếc gối tựa lại, che khuất quyển sách.

Còn người nào đó vẫn đang miệt mài sờ chỗ này, ngó chỗ kia để tìm.

Dì Lý nói: “Hay là hỏi cậu Cố xem sao, biết đâu cậu ấy từng nhìn thấy?”

Động tác của cô gái nhỏ đơ ra giữa không trung, một lúc sau cô mới quay đầu nhìn về phía người đàn ông.

Lúc này, Cố Cẩn Thâm đang thong thả tựa lưng vào sofa, tháo kính xuống, chậm rãi lau tròng kính, chờ cô lên tiếng hỏi anh.

Không khí lặng đi vài giây.

Tiếng bước chân vang lên, càng lúc càng gần.

Khóe môi người đàn ông khẽ cong lên, gần như không thể nhận ra. Trong tầm mắt anh xuất hiện một đôi dép lê màu trắng. Anh cong môi, ngẩng đầu định nói gì đó, nhưng Thanh Dao lại lướt ngang qua anh.

“Haizz, rốt cuộc quyển sách đâu mất rồi…”

Cô vừa lẩm bẩm vừa đi lên tầng, từ đầu đến cuối thậm chí còn không nhìn anh lấy một lần.

Cố Cẩn Thâm sững lại, chân mày bỗng giật giật.


Trong bữa tối, Cố Thiên Thành và Cố Cẩn Thâm nói chuyện với nhau vài câu về công việc. Còn Thanh Dao vẫn luôn cúi đầu ăn cơm, từ đầu đến cuối không nói với Cố Cẩn Thâm một lời.

Cố Thiên Thành hỏi: “Mấy hôm nữa Thanh Dao cũng khai giảng rồi phải không?”

Cô gái nhỏ gật đầu.

“Cũng chẳng còn mấy ngày nữa.” Cố Thiên Thành nói, “Mấy hôm này nếu con muốn đi đâu chơi thì bảo chú con lúc rảnh đưa con đi. Chứ khai giảng rồi sẽ không còn nhiều thời gian để đi chơi nữa.”

Cố Cẩn Thâm gắp cho cô một miếng sườn bỏ vào bát.

“Không phải trước đây Dao Dao nói muốn đi xem phim sao? Chú đưa cháu đi.”

Thanh Dao liếc nhìn miếng sườn, “Cảm ơn chú, nhưng bây giờ cháu không muốn xem phim nữa.”

Nói xong cô lại cúi đầu ăn tiếp, suốt bữa không nói thêm câu nào. Chẳng bao lâu sau, bát cơm đã ăn hết. Thanh Dao vốn ăn không nhiều, lúc này đã thấy no rồi.

“Ông ơi, cháu ăn xong rồi, cháu lên phòng đàn luyện đàn ạ.”

Bóng dáng mảnh mai nhanh chóng khuất sau khúc rẽ của cầu thang gỗ, Cố Cẩn Thâm thu lại ánh nhìn, ánh mắt dừng trên bát của cô. Bát đã ăn sạch sẽ, chỉ có miếng sườn anh gắp cho cô vẫn còn nguyên nằm trong bát.

Cố Thiên Thành dường như nhận ra điều gì đó, hỏi: “Sao vậy? Con cãi nhau với Dao Dao à?”

“Không ạ.” Người đàn ông tháo chiếc kính gọng vàng xuống, đưa tay day nhẹ giữa hai đầu mày đang căng lên.


Trụ sở chính của tập đoàn Thịnh Thụy.

Trước khung cửa kính sát đất rộng lớn, Cố Cẩn Thâm cầm trong tay một ly cà phê Americano, lặng lẽ nhìn xuống những ánh đèn neon nhấp nháy bên dưới, trong lòng chất chứa muộn phiền. Anh cứ đứng như vậy, cho đến khi ly cà phê dần nguội lạnh, vẫn chưa uống một ngụm nào.

Chiếc điện thoại trên bàn làm việc khẽ vang lên một tiếng.

Anh đặt ly cà phê xuống, cầm điện thoại lên. Chỉ là một thông báo rác từ ứng dụng. Thế nhưng tiêu đề của thông báo đó lại khiến anh nhìn chằm chằm hồi lâu.

Con trẻ hay giận dỗi thì phải làm sao? Vài mẹo nhỏ giúp bạn giải quyết dễ dàng!

Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, Cố Cẩn Thâm lại bấm vào. Xem được vài phút, anh cười nhạt một tiếng, chẳng hiểu đang nói cái gì!

Đúng lúc này, Tần Việt gửi tới một tin nhắn, rủ anh cuối tuần đi chơi golf. Anh chợt nhớ ra Tần Việt rất rành chuyện dỗ cậu cháu trai nhỏ của mình. Một lúc sau, anh gõ một dòng tin nhắn gửi đi.

Cố Cẩn Thâm: [Làm thế nào để dỗ trẻ con.]

Tần Việt: [?]

Tần Việt: [Cậu nghiêm túc đấy à?]

Cố Cẩn Thâm: [Bớt nói nhảm.]

Tần Việt: [Hỏi cái này làm gì? Cháu gái cành vàng lá ngọc của cậu lại giận dỗi à?]

Cố Cẩn Thâm: [Hình như vậy.]

Tần Việt: [“Hình như” là sao? Cụ thể con bé biểu hiện thế nào?]

Cố Cẩn Thâm khẽ nhíu mày, gửi sang một đoạn tin nhắn thoại.

“Hơi khác với bình thường. Tối qua lúc ăn cơm tôi gắp cho con bé một miếng sườn, con bé không động vào luôn.”

Một lúc sau, tin nhắn thoại của Tần Việt gửi tới.

Cố Cẩn Thâm mở ra.

Bên trong là tiếng cười phóng khoáng vang dội, “Ha ha ha ha ha ha…”

Lại có thêm vài tin nhắn thoại nữa.

“Ha ha ha, Thâm ca, cậu ổn không đấy?”

“Bình thường mấy hợp đồng vài trăm triệu cậu còn chẳng nhíu mày, thế mà chỉ vì cháu gái không ăn miếng sườn cậu gắp mà cậu trăn trở đến tận bây giờ á???”

Đối phương cười đến không dừng lại được. Sau đó anh ta lại gửi thêm vài tin nhắn thoại nữa, nhưng tất cả đều hiện thông báo gửi thất bại.

Bên dưới tin nhắn hiện một dòng chữ nhỏ màu xám: Bạn chưa phải là bạn của người này. Hãy gửi yêu cầu kết bạn, sau khi đối phương chấp nhận mới có thể trò chuyện.

Tần Việt: ????


Leave a Reply