Editor: An Devy
Cố Cẩn Thâm không phải kiểu người biết dỗ dành. Có thể nói, ở phương diện này anh hoàn toàn mù tịt. Đối mặt với những biến động khôn lường của thị trường chứng khoán, anh vẫn có thể bố trí chiến lược chuẩn xác, phân tích rõ ràng từng thời điểm then chốt. Nhưng khi đối diện với người nào đó đang giận dỗi, anh lại cảm thấy bó tay không biết phải làm sao. Cảm giác như anh đang bước vào một căn phòng tối đen. Không có ánh sáng, không biết cửa ở đâu, cứ va chạm khắp nơi mà vẫn không tìm được đường ra.
Mấy tối gần đây, Cố Cẩn Thâm đều cố gắng không để Phương Vĩ sắp xếp các buổi xã giao. Kết thúc công việc trong ngày là anh trở về Nam Loan từ sớm. Thế nhưng dù anh có về sớm, trên gương mặt cô gái nào đó vẫn chẳng có chút vui vẻ nào. Mấy ngày liền, cô gần như không nói chuyện với anh.
Không khí ban đêm nặng nề, ngột ngạt. Trận tuyết lớn kéo dài mấy ngày trước đã ngừng, lớp tuyết chất đống lặng lẽ tan dần, mặt đất ướt nhẹp.
Cố Cẩn Thâm mua một chiếc bánh kem đang rất hot dạo gần đây ở trên mạng. Khi anh về đến nhà, Thanh Dao đang ngồi trên sofa, trên đầu gối đặt một cuốn album ảnh, hào hứng giới thiệu cho dì Lý xem những tấm ảnh chụp trong trại hè của dàn nhạc năm ngoái.
“Lúc đó đông người lắm, nhiều trò phải xếp hàng rất lâu. Chỗ này là nơi có thể trượt cỏ, lúc đó cháu sợ nên không dám chơi.”
“Đi sang bên kia là ‘Công viên Cá sấu’, phía trên là cầu kính, bên dưới thật sự có cá sấu luôn, đáng sợ lắm…”
Dì Lý nhìn thấy người đàn ông bước vào liền đứng dậy khỏi sofa.
“Cậu Cố về rồi đấy à.”
Thanh Dao cũng dừng lời ngay lúc đó, nụ cười trên gương mặt cô dần dần tắt đi.
Cố Cẩn Thâm “ừ” một tiếng, bước tới.
“Đang xem gì vậy?”
Dì Lý cười nói: “Ảnh trại hè của cô chủ năm ngoái đấy, giờ mang ra xem lại cũng thú vị lắm.”
“Thú vị vậy sao.” Người đàn ông đặt hộp bánh lên bàn trà, tiện thể ngồi xuống bên cạnh cô gái nhỏ.
Thanh Dao vẫn lật album ảnh, không nói gì.
“Đây là gì?” Anh hỏi.
“Cầu kính.” Cô đáp ngắn gọn.
“Còn cái này?”
“Cáp treo trên cao.”
“Cái này nữa?”
“Chỗ ăn cơm.”
Cố Cẩn Thâm hỏi: “Không giới thiệu với chú một chút sao?”
Người con gái vẫn tiếp tục lật album ảnh, đầu cũng không ngẩng lên: “Có gì đâu mà giới thiệu, trong ảnh đều có hết rồi, nhìn là hiểu.”
“Cái đó… tôi vào bếp xem nồi canh đã xong chưa.” Dì Lý nhận ra bầu không khí giữa hai người có chút khác thường, liền thức thời rời đi.
Trong phòng khách yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng sột soạt rất khẽ khi lật album.
Cố Cẩn Thâm vừa định mở lời, Thanh Dao đã đặt cuốn album sang bên cạnh anh, nói thẳng:
“Cháu về phòng đây, chú tự xem đi.”
“Dao Dao.”
Cô dừng lại: “Chú còn chuyện gì sao?”
Anh khẽ hất cằm, ra hiệu về chiếc bánh trên bàn trà: “Chú mua cho cháu bánh dâu tây cháu thích, ăn thử chút xem?”
“Cảm ơn chú, nhưng sắp ăn tối rồi, cháu không ăn đâu.”
Cô không quay đầu lại, đi thẳng lên tầng.
Trong phòng khách chỉ còn lại một mình Cố Cẩn Thâm ngồi trên sofa. Cùng với hộp bánh bị bỏ quên, lặng lẽ nằm đó.
Anh lật từng trang album. Trong ảnh, người con gái có làn da trắng trẻo, đội chiếc mũ chống nắng, mắt cười cong cong. Lật thêm vài trang nữa, là bức ảnh cô chụp chung với một con lạc đà alpaca lông xù. Thời tiết khi đó chắc hẳn rất nóng, trên má cô có hai vệt ửng hồng, giơ tay làm dấu chữ V, trông có chút ngây ngô đáng yêu.
Người đàn ông vừa ngắm ảnh vừa bật cười khẽ.
Sau bữa tối, như thường lệ Thanh Dao đến phòng đàn luyện tập. Cô mở hộp đàn màu đen, bên trong là cây cello của Lục Tinh. Cô nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng vẫn lấy cây đàn của mình ra.
Ngoài cửa sổ, tuyết đã ngừng rơi, nhưng không khí vẫn nặng nề, cả bầu trời xám xịt.
“Tạch!”
Bản nhạc mới kéo được nửa chừng thì chiếc đèn trên đầu cô bỗng tắt phụt. Ngay sau đó, cả căn biệt thự chìm vào bóng tối. Thanh Dao giật mình hoảng hốt, đứng sững trong bóng tối vài giây mới kịp phản ứng lại.
Mất điện sao?
Phòng đàn trống trải, xung quanh là một mảng đen mênh mông. Gió lùa qua cửa sổ, phát ra những âm thanh vù vù, nghe như tiếng ma khóc quỷ gào.
Cô hơi sợ hãi, bèn đặt cây cello xuống, lần mò trong bóng tối, vội vã chạy ra ngoài.
“Ông ơi…”
Chưa chạy được mấy bước, cô đã đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc, cô sợ hãi kêu lên.
“Dao Dao, đừng sợ.”
“Chú…?”
Cố Cẩn Thâm vòng tay ôm lấy vai cô, bàn tay nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc, dịu dàng dỗ dành. Thanh Dao vẫn chưa hoàn hồn, ngơ ngác dựa vào ngực anh, để mặc bàn tay ấm áp ấy khẽ vuốt ve.
Giọng nói dường như cũng mềm hơn, “Mất điện rồi sao?”
“Có thể cầu dao bị nhảy, đã cho người đi kiểm tra rồi, sẽ có điện lại ngay thôi.”
Khi anh nói chuyện, cô có thể cảm nhận được lồng ngực anh khẽ rung theo từng lời.
Bỗng nhiên cô tỉnh hẳn.
Cô khẽ đẩy anh ra, không để lộ cảm xúc, “Cháu biết rồi, cháu xuống dưới tìm ông.”
Trong bóng tối, người con gái vừa lần đường vừa đi về phía cửa. Vừa đến gần cửa, một bàn tay đã nhanh hơn cô một bước.
“Rầm!” Cánh cửa bị đóng sầm lại.
Âm thanh bất ngờ khiến cô khẽ run lên, theo phản xạ quay người lại. Giây tiếp theo, người phía sau đã bước tới gần, duỗi tay chặn trước mặt cô, ép cô đứng lại phía sau cánh cửa. Thanh Dao ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh.
Xung quanh yên tĩnh đến lạ, chỉ còn tiếng tim bỗng đập nhanh rõ rệt.
Hai người đứng đối diện nhau, ánh mắt chạm nhau, khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.
“Vì sao mấy ngày nay không để ý đến chú?”
Tai của người con gái đỏ ửng, nhưng vẫn im lặng không nói.
“Nói chuyện.”
“Cháu… cháu không có.”
“Nói dối.”
Cổ họng cô khẽ động, ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng vào anh, nhưng vẫn cứng đầu đáp: “Cháu thật sự không có.”
“Vậy sao mấy ngày nay cháu không còn gần gũi với chú như trước nữa? Bánh chú mua cho cháu cũng không ăn.”
“Không muốn ăn.” Thanh Dao nhỏ giọng lẩm bẩm, “Chú quản nhiều thật đấy…”
Giọng người đàn ông trầm xuống, “Không ngoan.”
Thanh Dao cắn môi, hơi tức giận.
Rõ ràng là chú sai trước, vậy mà lại quay sang nói cô không ngoan? Ngoài miệng thì nói mình bận thế này thế kia, thật ra toàn là nói dối. Nếu đã bận như vậy, sao còn có thời gian đi dự buổi ra mắt sản phẩm mới của chị Ưu Ưu?
Cô gái nhỏ càng nghĩ càng bực, không chịu yếu thế mà cãi lại: “Chú cũng không ngoan.”
Cố Cẩn Thâm khựng lại hai giây rồi bật cười khẽ: “Tôi à?”
“Đúng vậy! Ở công ty bao nhiêu việc, chú cũng chẳng chịu làm cho tử tế, còn đi dự cái gì mà buổi ra mắt trang sức mới của ROYA. Chú rảnh lắm à???”
“Mấy hôm trước đúng là khá bận.”
“Ngày hôm đó còn phải từ chối một buổi xã giao khác mới kịp đến buổi ra mắt của ROYA.”
Thanh Dao cười lạnh: “Ồ, không ngờ chú lại hứng thú với trang sức như vậy.”
Người đàn ông khẽ cười, “Tôi không hứng thú với trang sức. Tôi hứng thú với cây cello của Lục Tinh hơn.”
“Ý chú là sao?” Cô ngẩng đầu.
“Cây cello tôi tặng cháu mấy hôm trước là của vợ ông Kim – tổng giám đốc ROYA. Hôm đó bà ấy cũng tham dự buổi ra mắt, nên tôi đến gặp để bàn chuyện mua đàn.”
“Còn trang sức thì tôi không có hứng thú.”
Thanh Dao chớp mắt, dường như chưa hiểu ra, một lúc lâu vẫn không nói gì.
Chú đi dự buổi ra mắt của ROYA… là để mua đàn cho cô?
Sau phút im lặng, cô ngơ ngác hỏi: “Vậy… vậy còn nhà thiết kế của ROYA thì sao? Chú cũng không hứng thú à…?”
“Hả?”
“Không… không có gì.” Thanh Dao đổi đề tài, “Vậy hôm mùng 10 chú không đi xem phim với cháu là vì đi mua cây cello của Lục Tinh cho cháu sao?”
“Không thì sao.”
Trong bóng tối lờ mờ, cô không nhìn rõ vẻ mặt anh, nhưng trong giọng nói khàn khàn dường như có chút ý cười.
“Chú…”
“Ừ?”
“Thật ra… thật ra…”
“Tạch!”
Đúng lúc đó, đèn trong biệt thự bỗng sáng bừng lên. Đèn trần trong phòng đàn cũng bật sáng, bóng tối lập tức tan đi, trước mắt trở nên sáng rõ. Gương mặt của chú Cố cũng hiện rõ trước mắt cô. Ánh mắt trầm sâu đang chăm chú nhìn cô.
Lồng ngực rộng của anh chắn mất một phần ánh sáng, còn cô thì đứng lọt thỏm trong khoảng bóng tối trước ngực anh. Chỉ cần hơi nghiêng mắt là có thể thấy đường nét cằm sắc sảo của anh.
Tư thế này… Giống như cô đang bị anh ôm trọn trong lòng vậy.
Gương mặt người con gái lập tức nóng bừng, hơi thở cũng theo đó trở nên gấp gáp.
Cố Cẩn Thâm cúi đầu, tiếp tục câu hỏi còn dang dở: “Thật ra cái gì?”
“Không có gì đâu ạ!”
Thanh Dao đẩy anh ra, bước chân không dừng lại một giây nào, vội vã đi xuống tầng, gần như chạy trốn khỏi phòng đàn. Vành tai cô nóng bừng.
Trên chiếc bàn trà ở phòng khách tầng một, hộp bánh kem dâu tây bị bỏ quên vẫn còn đặt ở đó. Cô mở hộp bánh ra, chiếc bánh bên trong được trang trí mang đậm chất thiếu nữ, ngay cả những quả dâu tây cũng được xếp thành hình trái tim. Cô không nhịn được mà bật cười, gu của chú đúng là… cũng thiếu nữ ghê.
Khi Cố Cẩn Thâm đi xuống, người con gái đang nhàn nhã ngồi trên sofa ăn bánh.
Cô lập tức lên tiếng trước anh: “Ban đầu cháu không định ăn đâu, nhưng bây giờ cháu đói rồi. Chú đừng hiểu lầm.”
Người đàn ông không nói gì, chỉ ngồi xuống sofa đối diện cô, hai chân bắt chéo, ngả người ra sau, rồi lặng lẽ nhìn cô ăn từng miếng bánh nhỏ.
“Chú.”
Cô ngẩng đầu, đột nhiên nói, “Cháu muốn đi xem phim.”
Anh hơi khựng lại, sau đó dịu giọng cười, “Được.”
Đến rạp chiếu phim, nhìn thấy khắp nơi treo đầy những món trang trí hình trái tim và hoa hồng, Thanh Dao lúc này mới chậm chạp phản ứng lại… Hôm nay là ngày 14 tháng 2, lễ Tình nhân.
Không ít cặp đôi tay trong tay đến rạp xem phim. Dù bây giờ đã là mười giờ tối, trong rạp vẫn còn rất đông người. Mấy bộ phim Tết mới ra rạp gần đây đều rất ăn khách, hôm nay lại đúng dịp Valentine, nên lúc này vé gần như đã bán hết. Suất chiếu gần nhất cũng không còn chỗ nào có tầm nhìn đẹp nữa nhưng nếu đợi đến suất sau thì lại quá muộn.
Cô lén liếc nhìn người đứng bên cạnh. Cặp kính gọng vàng khiến gương mặt anh trông nghiêm nghị, xa cách, giống như đang nói: Chọn nhanh đi. Chọn xem cho xong. Thời gian xem phim với cháu, chú kiếm được cả trăm tỷ rồi.
Do dự mãi, cuối cùng Thanh Dao vẫn quyết định chọn suất chiếu gần nhất, cô chọn hai chỗ ở góc cuối hàng. Thị lực của cô rất tốt, cũng không lo nhìn không rõ. Còn chú thì… Chắc cũng sẽ không để ý. Cô mua một phần bắp rang và một cốc ca cao nóng. Thấy phim sắp bắt đầu chiếu, cô kéo Cố Cẩn Thâm vội vã đi về phía phòng chiếu.
Trên nền gạch đá cẩm thạch của rạp không biết ai làm đổ coca ra, cô không để ý, vừa bước lên liền trượt chân. Ngay lập tức, cổ chân truyền đến một cơn đau nhói. Cô bất ngờ ngã nghiêng sang một bên, cốc ca cao nóng trên tay cũng đổ lên chân, đau chồng thêm đau.
May mà Cố Cẩn Thâm kịp thời đỡ lấy cô, “Không sao chứ?”
“Nóng nóng nóng… đau đau đau…”
Thanh Dao tập tễnh ngồi xuống ghế ở sảnh ngoài rạp. Người đàn ông nhẹ nhàng nâng một chân của cô lên kiểm tra vết thương.
“Bị trẹo rồi à?”
Cô gái nhỏ nhíu mày gật đầu.
Đúng lúc này điện thoại của cô rung lên, hiển thị cuộc gọi đến từ Triệu Miên Miên.
Cô vừa nhấc máy đã nghe thấy giọng kích động của cô ấy: “Tin tốt! Tin tốt! Tớ vừa mới nghe được tin mới nhất từ chỗ ba tớ…”
Thanh Dao đau đến khẽ hít vào một hơi, giọng nói cũng đứt quãng, “Tin… tin tốt gì vậy?”
Cố Cẩn Thâm đặt cổ chân cô trong lòng bàn tay. Đôi giày thể thao trắng nhỏ đã dính đầy ca cao nóng, ướt sũng.
Anh nói: “Ướt quá rồi, chú giúp cháu cởi ra nhé.”
“Vâng.” Cô gái nhỏ gật đầu.
Dù động tác của anh đã rất nhẹ, nhưng lúc cởi giày vẫn chạm vào cổ chân bị trẹo, cô đau đến mức không nhịn được khẽ ưm một tiếng.
“Làm cháu đau à?”
Cô gật đầu.
“Chú nhẹ hơn một chút.”
Thanh Dao chợt nhớ ra mình vẫn đang gọi điện với Triệu Miên Miên, nhưng đầu bên kia bỗng nhiên không còn tiếng động.
“Alô?”
“Miên Miên? Sao không nói gì vậy?”
Cô nghi hoặc nhìn điện thoại một cái, thời gian cuộc gọi vẫn đang tiếp tục.
“Ờ… cái đó…” Trong điện thoại truyền đến giọng nói không tự nhiên của bạn cô, “Cái đó… có phải tớ gọi không đúng lúc không? À… tớ không làm phiền hai người nữa, hai người cứ tiếp tục đi ha, lát nữa tớ gọi lại.”
Nói xong liền cúp máy.
Thanh Dao ngơ ngác.
Cái đó là cái gì vậy?
Thế là cô gọi lại: “Cậu đang nói cái gì thế?”
Triệu Miên Miên nhỏ giọng hỏi: “Hôm nay Valentine, cậu có người yêu từ khi nào vậy? Còn tiến triển tới bước đó rồi à?”
Mặt Thanh Dao nóng bừng: “Cậu nói linh tinh cái gì vậy? Ai tiến triển tới bước đó chứ!”
Vừa nói xong, cô mới chợt nhớ ra chú vẫn đang ở đây. Quả nhiên, đúng lúc này người đàn ông cũng ngẩng mắt nhìn cô.
Đầu bên kia nói tiếp: “Thế vừa nãy tớ nghe cái gì ‘Cháu uớt quá rồi’, còn ‘Làm cháu đau à’, cậu lại còn vừa thở phì phò nữa…”
“Triệu Miên Miên!!”
Gương mặt cô càng đỏ hơn, “Tớ đang ở rạp chiếu phim với chú tớ! Chỉ là tớ bị trẹo chân, giày lại bị ướt thôi, cậu nghĩ cái gì vậy!”
“Ồ ồ ồ…” Cô bạn cười gượng mấy tiếng, “Tớ hiểu lầm rồi, ha ha.”
“Lúc nãy cậu nói có tin tốt gì muốn nói với tớ?”
“À đúng rồi.” Triệu Miên Miên nói, “Mấy hôm trước tớ bảo đi Bắc Thành với ba tớ tham dự lễ ký kết của một bộ phim đó, nhớ không? Tớ nghe nói trong danh sách khách mời dự kiến của chương trình ‘Âm’ có tên cậu đó!”
“Tớ á??”
“Đúng vậy. Trước đó bản song tấu của cậu với Đổng Tư Lương nổi như vậy, mời cậu cũng không lạ. Nhưng tớ cũng không chắc lắm, nếu là thật thì sau khi khai giảng, chủ nhiệm khoa chắc sẽ liên lạc với cậu.”
“Âm” là một chương trình âm nhạc hiện đang rất nổi tiếng. Mỗi tập đều có một chủ đề âm nhạc khác nhau, đồng thời mời những khách mời khác nhau tham gia, phần lớn đều là các nhạc sĩ có tên tuổi. Đến khi cúp máy, Thanh Dao vẫn còn mơ mơ màng màng, không dám tin rằng trong danh sách khách mời dự kiến của chương trình lại có cả tên mình.