Chương 32: Ở trong lòng anh, là thiên nga nhỏ được anh cưng chiều nơi đầu tim mà nuôi lớn

Editor: An Devy


Anh vẫn nắm lấy cổ tay cô, khẽ kéo một cái, kéo cô xoay lại rồi ôm trọn vào lòng. Dưới lòng bàn tay là cảm giác trơn mịn mềm mại. Anh không ôm quá sát, chỉ hờ hững vòng tay quanh cô. Dù vậy, vẫn có thể cảm nhận rõ vòng eo mảnh khảnh của cô gái, thon gọn đến mức dường như chỉ cần một bàn tay là có thể ôm trọn. Đỉnh đầu mềm mại của cô vừa vặn tựa trước lồng ngực anh. Rõ ràng là… cô vẫn nhỏ bé như vậy.

“Dao Dao, ngoan một chút.”

Hương gỗ mát lạnh quen thuộc trên người anh lập tức bao phủ lấy cô. Thanh Dao bị vây trong vòng tay anh, phía trước là lồng ngực rắn chắc, phía sau là cánh tay anh khép lại. Lùi cũng không được, trốn cũng chẳng xong. Thế là cô giãy giụa một cái.

“Cháu không muốn ngoan nữa. Dù có ngoan thế nào… chú cũng đâu có thích cháu.”

Người đàn ông hơi giật mình, rồi bật cười khẽ.

“Chú khi nào nói không thích Dao Dao?”

“Thì…” Cô gái nhỏ nhất thời nghẹn lời. Cô dừng một chút, giọng nhỏ hơn, “Chính là… lúc nãy.”

“Lúc nãy làm sao?”

Cô lí nhí đáp, nói qua loa như sợ bị nghe rõ, “Lúc nãy chú nói cháu đánh son môi không đẹp…”

Sau một thoáng im lặng, cô không quên bổ sung thêm, “Còn nữa… bộ đồ kia cháu mặc chú cũng không khen đẹp.”

Đầu ngón tay hơi lạnh của anh khẽ vuốt qua khớp cổ tay cô.

“Chỉ vì chuyện này mà giận chú à?”

“Cháu không có.”

“Cháu còn nhỏ, màu son đó không hợp với cháu.”

“Bộ đồ kia cũng vậy.”

Nghe những lời ấy, Thanh Dao khẽ cụp mắt xuống, vẻ chán nản hiện rõ. Rõ ràng cô đã mặc chiếc váy hai dây gợi cảm nhất, tô màu son rực rỡ nhất, ấy vậy mà trong mắt chú, cô vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Chẳng lẽ… ở trước mặt chú, cô phải làm một đứa bé cả đời sao? Cô không muốn như vậy. Dao Dao đã rất cố gắng, rất cố gắng để lớn lên rồi mà. Rốt cuộc đến khi nào chú mới nhìn nhận cô không còn là một đứa trẻ nữa mà là một người phụ nữ. Một người phụ nữ… có thể thích chú.

“Chẳng lẽ trong mắt chú, cháu mãi mãi chỉ là một đứa trẻ không bao giờ lớn sao?”

Cánh tay đang ôm hờ quanh eo cô khẽ siết chặt thêm một chút. Một nụ hôn rất khẽ rơi xuống đỉnh đầu cô. 

Thanh Dao nghe thấy giọng trầm thấp của người đàn ông, những thanh âm dịu dàng vang lên xung quanh cô, “Dao Dao là con thiên nga được chú nâng niu trong lòng bàn tay từ nhỏ mà nuôi lớn.”

Người trong lòng thoáng chững lại.

“Thiên nga?”

“Ừ.” Môi anh vẫn còn dừng trên mái tóc cô.

“Dao Dao giống như thiên nga vậy, xinh đẹp, dịu dàng, thuần khiết… là sự trong trẻo thấu tận xương tủy.”

Thanh Dao hơi ngẩn ra, trong đầu bỗng lóe lên vài mảnh ký ức đã nằm sâu nơi đáy lòng. Cô mơ hồ nhớ đến buổi chiều mùa thu năm ấy, ánh hoàng hôn dịu dàng trải khắp, khi đó chú vừa từ Mỹ trở về. Cô kéo một khúc cello cho chú nghe. Bản nhạc hôm ấy chính là “Thiên Nga” của Saint-Saëns.

Cố Cẩn Thâm khẽ nhắm mắt lại, bên môi là những sợi tóc mềm mại của cô.

“Nhưng con thiên nga nhỏ mà chú nuôi lớn này, rõ ràng còn chưa đủ lông đủ cánh, vậy mà cứ vỗ cánh liên hồi, lúc nào cũng muốn bay khỏi lòng bàn tay chú.”

Trong phòng chỉ còn một chiếc đèn đứng đang sáng. Chụp đèn đan rỗng khiến ánh sáng vỡ vụn thành những đốm li ti rồi rơi xuống tấm lưng của người đàn ông. Trong lòng anh, là thiên nga nhỏ được anh cưng chiều nơi đầu tim mà nuôi lớn.

“Chú chỉ mong thiên nga nhỏ lớn chậm một chút, ở bên cạnh chú lâu thêm một chút.”

Thanh Dao cứ ngẩn ra lắng nghe. Giọng nói trầm thấp ấy dường như mang theo một thứ mê hoặc mơ hồ, chậm rãi lướt tới bên tai c, như rút đi mọi giác quan của cô. Mọi thứ xung quanh dần nhạt nhòa, chỉ còn lại hơi thở của anh… và nhịp đập trái tim của anh.

Chú, chú có biết không?

Cho dù Dao Dao có lớn lên… vẫn muốn ở bên cạnh chú, mãi mãi.

Cô đưa tay ra, muốn nắm lấy đôi tay đang đặt nơi eo mình. Nhưng đúng lúc ấy, người đàn ông bỗng siết lấy eo cô, thuận theo tư thế ấy bế cô đặt xuống mép giường. Trong đầu cô trống rỗng không còn nghĩ thêm được gì nữa. Chú…động tình sao?!

Ngay khoảnh khắc cô đỏ mặt, tim đập thình thịch vì nghĩ rằng sắp có điều gì đó thật gần gũi xảy ra, thì người đàn ông đột nhiên buông tay cô ra.

“Mang giày vào đi.”

“…” 

Thì ra chỉ là lo cô lạnh. Vậy mà cô đã mơ mộng xa xôi, tưởng tượng biết bao điều ngọt ngào.

Cô khẽ cúi đầu, ánh mắt lướt qua đôi chân trần nhỏ nhắn của mình. Bất chợt, một ý nghĩ làm nũng dâng lên trong lòng cô. Cô khẽ đung đưa bàn chân, rồi cất giọng nũng nịu, “Chú mang giày giúp cháu được không ạ~~”

Cố Cẩn Thâm khẽ cúi mắt nhìn cô.

Một giây… Hai giây… Ba giây…

Thanh Dao bắt đầu thấy hơi run, có chút hối hận vì đã bạo dạn quá mức. Còn người đối diện vẫn im lặng nhìn cô, không có hành động gì. Cô vô thức nuốt nước bọt, sợ rằng giây tiếp theo, anh sẽ nói rằng “Cháu thật lẳng lơ!” Nếu anh nói vậy thật… cô chắc chắn sẽ chạy thẳng ra khỏi nhà, không dám nhìn mặt anh nữa. Chắc! Chắn! Là cô sẽ làm thế!

Sau một thoáng im lặng, người đàn ông khẽ ngồi xuống, nhẹ nhàng nắm lấy cổ chân cô. Những ngón chân nhỏ nhắn của cô còn được sơn lớp sơn móng đỏ.

Gương mặt của Thanh Dao nóng lên. Đó là thứ cô vừa cố ý tô để trông nữ tính hơn. Giờ nhìn lại… đúng là có hơi phô trương quá mức.

“Không đẹp, đi rửa đi.”

“Có chỗ nào không đẹp chứ… chú không thích à?” Cô gái nhỏ khẽ động đậy ngón chân, như có như không cọ nhẹ vào lòng bàn tay anh.

Ngay lúc ấy, đôi chân nghịch ngợm lập tức bị anh giữ lại. Ánh mắt của anh hơi trầm xuống, nhưng vẫn bình thản xỏ dép lê vào chân cho cô. Nhưng cô lại không muốn bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Cô lấy hết can đảm, dùng bàn chân đã xỏ dép chậm rãi cọ lên ống quần tây của anh. Từ bắp chân… từng chút từng chút một… trượt dần lên trên…

Không khí trong phòng dường như nóng lên trong khoảnh khắc.

Cố Cẩn Thâm giữ lấy bàn chân đang nghịch ngợm của cô, thuận thế ép người xuống. Thanh Dao ngã ra chiếc giường lớn phía sau, cánh tay anh chống bên tai cô. Chỉ là anh không thực sự áp xuống, giữa hai người vẫn còn một khoảng cách. Nhưng tư thế mập mờ ấy cũng đủ khiến trái tim người ở dưới đập thình thịch.

“Cháu định làm gì?”

Thanh Dao nhìn thẳng vào mắt anh, hồi lâu mới nghẹn ra được vài chữ.

“Làm… làm… làm…”

Mấy chữ “chuyện thân mật giữa hai người” còn mắc kẹt nơi cổ họng chưa kịp nói ra, điện thoại của anh đã vang lên, tuyệt nhiên đã phá vỡ bầu không khí mập mờ trong căn phòng. Cố Cẩn Thâm đứng dậy, đi tới ghế sofa ngồi xuống rồi nghe điện thoại.

“Có chuyện gì?”

“Thủ tục vay vốn bên Thiên Hoa không có vấn đề gì, bản tài liệu dự án đó tôi đã xem qua rồi.”

Thanh Dao chậm rãi ngồi dậy từ trên giường. Người đàn ông ngồi ở sofa nói chuyện điện thoại, từ đầu đến cuối cũng không liếc nhìn cô thêm lần nào. Cô ngồi bên mép giường một lúc, rồi chậm rãi nhích lại gần, cuối cùng cũng ngồi xuống cạnh anh trên ghế sofa.

Ngón tay của anh đặt trên đầu gối khẽ gõ nhịp. Chiếc đồng hồ kim loại càng làm nổi bật làn da trắng của tay anh. Bên dưới là những ngón tay thon dài, móng tay gọn gàng mang màu hồng nhạt tự nhiên.

Một ý nghĩ bỗng nảy ra trong đầu cô gái nhỏ. Ừm thì… tay chú đẹp thế này, nếu sơn móng tay chắc cũng sẽ rất đẹp nhỉ. 

Nghĩ là làm, cô lạch bạch chạy tới bàn, cầm lấy lọ sơn móng tay màu đỏ nhỏ xíu kia, rồi lại vội vã quay trở về ngồi cạnh anh, sau đó kéo tay anh lại.

Cố Cẩn Thâm thản nhiên liếc cô một cái, vẫn tiếp tục nói chuyện điện thoại. Cho đến khi đầu ngón tay truyền tới cảm giác mát lạnh, anh mới dời ánh mắt nhìn lại. Chỉ thấy trên móng tay mình đã bị quét lên một lớp màu đỏ tươi. Cô gái nhỏ còn cúi đầu, vẻ mặt hết sức chăm chú, tiếp tục sơn màu lên những ngón tay còn lại của anh.

Người nào đó khẽ nhíu mày, định rút tay lại.

Ai ngờ cô gái nhỏ bỗng lên tiếng, “Đừng nhúc nhích! Sơn lem ra ngoài rồi…”

Cô còn hơi bất mãn nhíu nhíu mày, ngược lại trông cứ như là anh làm sai vậy. Cố Cẩn Thâm cảm thấy bất lực,  đành dời sự chú ý trở lại cuộc gọi, mặc cho cô muốn làm gì thì làm trên tay mình.

“Được, làm xong báo cáo tính khả thi của dự án đó rồi gửi cho tôi.”

Cúp điện thoại, người đàn ông nắm lấy bàn tay đang nghịch ngợm của cô.

“Chơi đủ chưa?”

Thanh Dao lẩm bẩm, “Chưa mà… còn tay kia chưa… sơn nữa…”

Anh liếc nhìn bàn tay trái với năm ngón tay đỏ rực của mình, chân mày khẽ giật. Anh dùng sức chà thử. Hay thật, vậy mà… còn không lau ra được.

“Lau đi.”

Người con gái che miệng cười trộm, “Nhìn cũng đẹp mà, lau đi thì tiếc lắm.”

“Dao Dao.” Giọng anh trầm xuống vài phần.

“Cháu không làm.”

Ai bảo lúc nãy chú nói cháu không đẹp chứ.

Cô cười đắc ý, vừa cười vừa lùi ra khỏi bên cạnh anh. Nhưng còn chưa đi được mấy bước đã bị túm cổ áo kéo trở lại, ấn xuống ghế sofa. Như thể một con gà yếu ớt bị giữ chặt.

Thanh Dao giãy giụa một hồi, rồi vội vàng xin tha, “Cháu lau! Cháu lau! Cháu lau cho chú là được chứ gì!”

Lúc ấy, Cố Cẩn Thâm mới buông tay, chậm rãi chỉnh lại cổ áo. 

Cô gái nhỏ liếc anh một cái, thầm lẩm bẩm trong lòng. Đúng là mặt người dạ thú mà!

Bị khuất phục dưới “uy quyền” của người nào đó, cô đành phải đi lấy nước tẩy sơn móng và bông tẩy, miễn cưỡng giúp anh lau sạch lớp sơn đỏ trên móng tay.

Người con gái rũ mắt, hàng mi rủ xuống tạo thành một mảng tối nhỏ dưới mắt, trông vừa yên lặng lại vừa ngoan ngoãn. 

Những ngón tay mềm mại nắm lấy tay anh, thỉnh thoảng lướt qua lòng bàn tay anh, mang theo một luồng hơi ấm mơ hồ. Anh cố nén ý muốn siết chặt lấy đôi tay ấy, ánh mắt dời ra ngoài cửa sổ.

Cơn mưa bên ngoài đã nhỏ hơn đôi chút, nhưng vẫn rơi dày hạt. 

Một thứ cảm xúc nào đó vẫn luôn bị anh chôn sâu nơi đáy lòng cũng theo cơn mưa xuân này mà âm thầm sinh sôi, dâng trào không thể kiểm soát. Như rặng dây leo không ngừng vươn dài, cho đến khi quấn chặt lấy toàn thân anh.


“Âm”  được ghi hình chính thức tại Nhà hát lớn Tuân Tinh, nhà hát lớn nhất Bắc Thành. Quá trình ghi hình chương trình diễn ra rất suôn sẻ. Phần độc tấu “Tổ khúc cello độc tấu (Bach)” do Thanh Dao biểu diễn còn nhận được không ít lời tán thưởng từ các nghệ sĩ cello danh tiếng có mặt tại hiện trường.

Khi buổi ghi hình kết thúc, cũng vừa đúng năm giờ chiều. Thanh Dao không kìm được muốn chia sẻ niềm vui hôm nay với Cố Cẩn Thâm. Tin nhắn cô vừa gửi đi chưa bao lâu, điện thoại của anh đã gọi tới.

“Chú ơi…”

“Ghi hình xong rồi à?”

“Dạ.” Cô vừa nói vừa quấn nhẹ lọn tóc nơi đầu ngón tay, “Hôm nay cháu gặp được rất nhiều nghệ sĩ cello mà cháu thích, còn nói chuyện với họ nữa, vui lắm luôn.”

Người ở đầu bên kia dường như khẽ cười.

“Nhà hát lớn Tuân Tinh phải không, tôi tới đón cháu.”

“Bên chú cũng xong việc rồi ạ?”

“Xong rồi.”

Thanh Dao nghe thấy bên phía anh có chút tiếng người ồn ào, còn có cả tiếng giày da bước trên nền đá cẩm thạch. Xem ra bên anh cũng vừa kết thúc buổi họp chiều.

“Ngoan ngoãn đợi chú tới.”

“Vâng!”

Cúp điện thoại, cô đứng trước cửa nhà hát chờ anh đến đón. Trong lúc đấy, cô cúi đầu xem điện thoại. Chờ được một lúc, trong tầm mắt bỗng xuất hiện một đôi giày cao gót nhỏ, lấp lánh ánh kim.

“Chung Thanh Dao?”

Thanh Dao chậm rãi ngẩng đầu lên. Khi nhìn rõ người trước mặt, cô không khỏi kinh ngạc, “Tiêu Na?? Sao cậu lại ở đây?”

Tiêu Na mặc một bộ lễ phục dài, tóc được búi gọn gàng phía sau, rõ ràng là dáng vẻ chuẩn bị lên sân khấu biểu diễn.

“Sao nào? Chỉ mình cậu được đến Nhà hát lớn Tuân Tinh biểu diễn, còn tôi thì không được à?”

Cô ta vẫn là bộ dạng vênh váo tự đắc như trước, trong mắt còn mang theo chút đắc ý.

Thanh Dao im lặng một lúc. Cô chợt nhớ ra, tối nay ở Nhà hát lớn Tuân Tinh có một vở ballet mang tên Giselle.

“Cậu đến đệm nhạc trực tiếp cho Giselle à?”

Cô ta kiêu ngạo hừ một tiếng, “Sao? Không được à?”

Vở ballet này có quy mô không quá lớn nên không mời cả một dàn nhạc giao hưởng đồ sộ đến đệm nhạc, nhưng cũng không muốn chỉ phát nhạc thu sẵn. Vì vậy họ mời một số nhạc công đến biểu diễn trực tiếp, coi như góp thêm sắc màu cho vở diễn. 

Không ít sinh viên của Nhạc viện Hoài Âm ngoài thời gian tập luyện cùng dàn nhạc, thỉnh thoảng cũng nhận thêm vài buổi biểu diễn bên ngoài. Kiếm tiền chỉ là thứ yếu, chủ yếu là để tạo danh tiếng, có thêm cơ hội được các dàn nhạc giao hưởng chuyên nghiệp chú ý. Ở Hoài Âm, những sinh viên xuất sắc khi lên năm ba đã có cơ hội theo các dàn nhạc giao hưởng chuyên nghiệp thực tập biểu diễn.

Thanh Dao không muốn dây dưa với cô ta thêm, nên nói: “Được được được, vậy chúc Tiêu Na tối nay biểu diễn thuận lợi.”

Đang đắc ý, Tiêu Na bỗng nhớ ra Chung Thanh Dao đến đây để ghi hình chương trình Âm, hơn nữa còn là do phía chương trình chủ động mời. Còn bản thân cô ta… Ngay cả cơ hội đệm nhạc cho Giselle cũng là nhờ bố cô ta phải vận dụng rất nhiều mối quan hệ mới có được. Sự khác biệt giữa hai người… không cần nói cũng rõ. Niềm đắc ý tràn đầy của Tiêu Na bỗng như quả bóng căng phồng bị chọc thủng một lỗ, lập tức xẹp xuống, rồi biến mất sạch sẽ.

Cô ta nghi ngờ hỏi: “Thực sự cậu  được chương trình ‘Âm’ chủ động mời à?”

“Không thì sao?”

Thanh Dao hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ cậu không phải được Giselle chủ động mời sao?”

Bị hỏi như vậy, Tiêu Na lập tức có chút chột dạ, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, “Đ..đúng vậy! Đương nhiên là người ta chủ động mời tôi rồi!”

Cô ta siết chặt dây đeo của hộp nhạc cụ trên vai, “Không nói với cậu nữa! Tôi phải vào trong rồi!”

Thanh Dao thậm chí còn không buồn ngẩng mắt lên, “Đi thong thả, không tiễn.”

Mười lăm phút sau, Cố Cẩn Thâm xuất hiện trước cửa Nhà hát lớn Tuân Tinh. Thanh Dao thấy anh thì liền vui vẻ chạy tới.

Người đàn ông khẽ cười, vén lọn tóc rơi trước mặt cô ra sau tai, dịu giọng hỏi: “Có lạnh không?”

“Không lạnh, không lạnh!”

“Về khách sạn thôi.”

Tiêu Na vừa từ bên trong đi ra, liền nhìn thấy cách đó không xa, Chung Thanh Dao thân mật ôm lấy cánh tay của một người đàn ông rồi cùng anh bước lên xe. Cử chỉ của hai người rất gần gũi, hoàn toàn không giống bạn bè bình thường. Người đàn ông ăn mặc sang trọng, ngay cả chiếc xe anh ngồi cũng là loại siêu xe đắt đỏ.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Tiêu Na. Cô ta vội vàng gọi một chiếc taxi, bảo tài xế bám theo chiếc xe sang phía trước. Mãi cho đến khi cô ta thấy chiếc xe ấy dừng lại trước sảnh đón khách của khách sạn InterContinental, hai người trong xe cùng nhau bước vào trong.

Tiêu Na khẽ cười lạnh.

Chủ động mời sao? Thì ra… cái gọi là “chủ động mời” là như thế này.


Sau khi Diễn đàn tài chính số kết thúc, Thanh Dao cùng Cố Cẩn Thâm trở về Hoài Thành.

Thời tiết dần ấm lên, trên cành cây bắt đầu nhú những chồi non xanh biếc. Tháng tư ở Hoài Thành, hơi thở mùa xuân đang ngập tràn.

Tháng tư cũng là thời điểm công ty con của Tập đoàn Thịnh Thụy – Thịnh Thụy Trí Khoa – lần đầu phát hành cổ phiếu ra công chúng. Khoảng thời gian này, Cố Cẩn Thâm bận rộn với dự án IPO của Trí Khoa, làm việc gần như suốt hai mươi bốn giờ không ngừng nghỉ đã là chuyện thường tình. Đã rất lâu rồi anh chưa trở về Nam Loan.

Tháng này, ngoài việc IPO của Trí Khoa, còn có một chuyện quan trọng khác.

Cuối tháng tư… là sinh nhật của chú. Chú bận rộn như vậy trong tháng này, e rằng đã sớm quên mất chuyện sinh nhật của mình. Nhưng Thanh Dao thì không quên. Cô đã cẩn thận chọn lựa rất lâu, cuối cùng đặt riêng cho chú một chiếc sơ mi may đo cao cấp của CHIOEA. Mấy ngày nữa chắc sẽ được giao tới.

Khi nhận được điện thoại của Tần Việt, Thanh Dao đang luyện đàn trong phòng nhạc. Cô hơi ngạc nhiên tự hỏi vì sao chú Tần lại gọi điện cho cô?

Vừa bắt máy, đã nghe thấy giọng Tần Việt cố ý hạ thấp, nói gấp gáp, “Chú cháu sắp chết rồi! Cháu mau qua đây cứu chú ấy đi! Nhanh lên, nhanh lên!”

Trong lòng Thanh Dao “thình thịch” một tiếng. Cô còn chưa kịp hỏi rõ thì Tần Việt đã cúp máy.

Cô vội vàng chạy tới trụ sở chính của Thịnh Thụy, cũng không hề thong dong mà lập tức đi thẳng thang máy riêng lên tầng cao nhất – văn phòng Tổng giám đốc, đến cả thở cũng chưa kịp thở ra một hơi. Vừa mở cửa văn phòng, cô đã nhìn thấy Cố Cẩn Thâm mặc vest chỉnh tề, đang bận rộn trước bàn làm việc. Khi nhìn thấy cô, đối phương dường như cũng rất bất ngờ..

“Dao Dao?” Anh đặt bút máy xuống, “Sao cháu lại tới đây?”

Thanh Dao vẫn còn thở gấp, nói một câu mà đứt quãng.

“Chú… chú Tần nói… nói chú… sắp chết rồi.”

Nghe vậy, Cố Cẩn Thâm quay đầu nhìn sang kẻ đầu têu. Lúc này Thanh Dao mới phát hiện, Tần Việt đang ngồi trên ghế sofa bên cạnh.

Tần Việt đứng dậy, “hì hì” cười hai tiếng, “Chẳng phải là sắp chết rồi còn gì. Sốt mấy ngày liền rồi, bảo nghỉ ngơi cũng không chịu. Công việc thì làm sao mà làm hết được, cứ tiếp tục thế này thì sớm muộn gì cũng lăn ra chết thôi.”

“Sốt á?”

Nghe được Tần Việt nói vậy, Thanh Dao mới để ý thấy mặt người nào đó quả nhiên hơi ửng đỏ, trông không được bình thường lắm, cả gương mặt anh cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Tần Việt bước lại gần, “Chú  nói thế nào cũng không nghe, chắc chỉ có lời cháu mới có tác dụng. Cháu khuyên chú cháu đi.”

Thanh Dao bước tới, đưa tay lên sờ trán anh. 

Cố Cẩn Thâm nắm lấy cổ tay cô, kéo tay cô ra, “Chú không sao.”

“Không sao cái gì chứ?! Nóng thế này rồi!”

Người đàn ông vẫn không hề dao động.

Thanh Dao bày ra vẻ mặt bi thương, “Chú à, chú còn tưởng mình là trai trẻ hai mươi mấy tuổi nữa sao?”

Cố Cẩn Thâm tháo kính xuống,“Ý cháu là gì.”

“Đàn ông có tuổi rồi mà không chịu chú ý giữ gìn sức khỏe thì sẽ hói đầu, nổi mụn, rối loạn nội tiết, bụng bia, rồi sớm bước vào thời kỳ mãn kinh nữa đó!!”

Cố Cẩn Thâm: “?”


Cuối cùng, Cố Cẩn Thâm cũng đồng ý quay về Bạc Cảng Công Quán nghỉ ngơi một ngày. Sau khi uống thuốc, anh nằm xuống giường rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Hoàng hôn dần buông, đèn neon lần lượt sáng lên, phía xa là những đám mây xám nặng trĩu.

Thanh Dao nấu một ít cháo trắng thanh đạm, lúc này vẫn đang ủ trong nồi điện.

Chú đã ngủ cả một buổi chiều rồi, không biết đã tỉnh chưa.

Cô nhẹ tay mở cửa phòng ngủ. Bên trong khá tối, chỉ có ánh đèn neon yếu ớt từ ngoài cửa sổ hắt vào. Người đàn ông vẫn còn đang ngủ. Có lẽ dạo này anh thật sự quá mệt mỏi, chắc đã lâu lắm rồi chưa được ngủ một giấc đàng hoàng.

Đứng ở cửa một lúc, cô gái nhỏ rón rén bước vào, cúi đầu nhìn anh. Hàng mi anh khép lại, dường như ngủ rất sâu.

Cô thầm cảm thán giường của chú thật lớn. Một mình ngủ trên chiếc giường lớn như vậy đúng là hơi lãng phí. Sau này… trong chăn của chú… liệu có thêm một người là cô không nhỉ… Biết đâu chú còn ôm cô ngủ, sáng sớm lại hôn cô tỉnh dậy…

Sau đó, cô vội đưa tay che mặt, cô đang nghĩ linh tinh gì thế này.

Rồi ánh mắt cô chậm rãi hạ xuống, dừng lại nơi yết hầu nhô lên của anh. Cô bất giác đưa tay ra, muốn chạm thử một cái. Dù sao người đó cũng ngủ say như vậy, chỉ khẽ chạm một chút thôi, chắc sẽ không bị phát hiện đâu.

Bàn tay cô càng lúc càng gần…

Ngay khi sắp chạm tới, người đang nằm bỗng chậm rãi mở mắt.

Thanh Dao giật mình, vội rụt tay lại, “Chú… chú tỉnh rồi à?”

Cố Cẩn Thâm khẽ “ừ” một tiếng. Vì còn hơi nghẹt mũi nên giọng anh nghe trầm hơn bình thường, lại càng thêm quyến rũ.

“À… cháu nấu cháo xong rồi, cháu múc cho chú một bát nhé?” Cô lúng túng nói một câu, rồi vội vàng quay người rời khỏi phòng ngủ.

Trong bếp, cháo trong nồi điện vẫn còn bốc hơi nghi ngút, Thanh Dao cầm chiếc muỗng, chậm rãi khuấy từng vòng, từng vòng. Điện thoại bỗng reo lên, là cuộc gọi của Lý Húc Tiêu. Cô lau tay, rồi bắt máy.

“Hôm nay em có rảnh không? Bên đường Thông Sầm mới mở một quán đồ Nhật, nghe nói hương vị cũng khá lắm. Tối nay đi ăn cùng nhau nhé? Tôi mời.”

Trước đó Lý Húc Tiêu đã gọi cho cô vài lần, nói muốn mời cô một bữa cơm. Nhưng Thanh Dao cảm thấy lần trước anh ta đã mời cô ăn bữa cơm Pháp để cảm ơn rồi, không cần phải khách sáo thêm nữa, nên vẫn luôn khéo léo từ chối. Lần này cũng vậy, cô nhẹ nhàng từ chối anh ta. Anh ta lại hỏi ngày mai nhưng cô vẫn lắc đầu. Cuối cùng anh ta không ép nữa, chỉ nói khi nào cô rảnh thì lại cùng nhau đi ăn.

Thanh Dao vừa cúp điện thoại, điện thoại liền hiện lên một tin nhắn mới từ CHIOEA. Tin nhắn nhắc rằng chiếc áo sơ mi may đo cao cấp cô đặt trước đó đã được giao tới. Đó là món quà sinh nhật cô chuẩn bị cho chú. Nghĩ đến dáng vẻ của chú khi mặc chiếc sơ mi ấy…Cô gáo nhỏ bất giác cong môi, nụ cười ngọt ngào khẽ nở nơi khóe môi.

“Đang nói chuyện điện thoại với ai vậy?” Một giọng nói trầm thấp bỗng vang lên.

Cô quay đầu lại.

Cố Cẩn Thâm đang đứng ở cửa bếp, ánh mắt lặng lẽ nhìn cô.

Thanh Dao cất điện thoại đi, thuận miệng đáp, “Là Lý Húc Tiêu, cái anh ở tầng 23 ấy ạ. Lần trước còn cùng nhau đi ăn món Pháp đó.”

Người đàn ông bước từng bước tới, gương mặt gần như không lộ ra cảm xúc.

“Cậu ta nói gì với cháu.”

“Cũng không nói gì… anh ấy nói muốn mời cháu đi ăn… nhưng cháu từ chối rồi.”

Trong lúc cô đang nói, Cố Cẩn Thâm đã đứng ngay trước mặt cô.

“Vừa rồi Dao Dao cười với cậu ta làm gì.”

“Cháu đâu có cười với anh ấy.”

“Có.”

“Không có.”

“Có.”

Thanh Dao bất lực, đưa tay lên sờ thử trán anh, “Chú… không phải chú sốt đến hồ đồ rồi chứ?”

Ngay giây tiếp theo, người đàn ông đã nắm lấy tay cô. Anh bỗng áp sát lại, một tay chống lên cánh cửa tủ lạnh phía sau cô, cả người chậm rãi cúi xuống. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức… dường như chỉ cần khẽ nghiêng đầu là có thể chạm vào nhau. Vì đang sốt, hơi thở của anh nóng hơn bình thường vài phần. 

Bên tai cô vang lên giọng nói trầm thấp, gần như thì thầm, “Dao Dao, sau này không được như vậy nữa.”

“Nghe rõ chưa.”


Leave a Reply