Editor: An Devy
Ngoài cửa sổ, mưa lớn trút xuống như thác. Trong không khí trộn lẫn hơi ẩm nặng nề của mưa và mùi hương ngọt ngào từ máy khuếch tán tinh dầu.
Khoảnh khắc Thanh Dao chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm ấy, nhịp tim cô bỗng hụt mất một nhịp. Cô đứng sững tại chỗ, thậm chí còn quên cả việc thu lại dáng điệu quyến rũ vừa tạo ra.
Một giây, hai giây, ba giây…
Thời gian dường như ngừng trôi trong khoảnh khắc ấy.
Đột nhiên, một tia chớp xé ngang bầu trời, kéo theo tiếng sấm vang rền, khiến Thanh Dao lập tức tỉnh táo lại. Cô lúng túng thu lại động tác, đứng thẳng người, hai ngón tay vô thức xoắn vào nhau, giọng nói cũng run run.
“Ch… chú…”
Lúc này trên người cô chỉ mặc một chiếc váy hai dây mỏng manh. Hai sợi dây nhỏ đến mức chỉ cần kéo nhẹ một cái là có thể đứt ra. Xương quai xanh lộ ra trong không khí, phía dưới là mảng da trắng mịn. Dưới cổ áo chữ V xẻ sâu, đường cong tròn đầy thấp thoáng ẩn hiện.
Ánh mắt người đàn ông lướt qua đuôi mày của cô, rồi đến bờ môi, xương quai xanh, cuối cùng dừng lại nơi cổ áo chữ V… Chỉ dừng lại trong thoáng chốc một giây, anh liền dời ánh mắt đi. Anh cởi áo vest trên người, choàng lên vai cô, che đi vẻ kiều diễm ấy.
“Có lạnh không?”
Đối phương cúi đầu, lúng túng lắc đầu.
Tuy rằng cô muốn trước mặt chú thể hiện một chút nữ tính, nhưng bây giờ cô hoàn toàn chưa chuẩn bị sẵn sàng. Sự xuất hiện đột ngột của chú càng khiến cô trở tay không kịp. Rõ ràng chỉ là diễn tập thôi mà, sao tự nhiên lại biến thành… thực chiến rồi?! Cô cũng không biết những lời mình nói ngoài cửa lúc nãy chú có nghe thấy hay không, bây giờ càng không dám chủ động nhắc tới chuyện đó.
Thanh Dao khẽ kéo chặt chiếc áo khoác hơn, “Chú… tối nay không phải có tiệc rượu sao…”
“Ừ, tôi về sớm.”
Tiệc rượu mới đi được nửa chừng thì bên ngoài bắt đầu mưa lớn kèm sấm chớp. Anh sợ cô gái nhỏ ở một mình trong khách sạn bị sợ, nên rời tiệc sớm quay về.
Khi trở về khách sạn, trong phòng khá tối, chỉ có ánh đèn từ phòng tắm hắt ra. Anh bước lại gần, mơ hồ nghe thấy tiếng cô gái nhỏ đang khe khẽ ngân nga trong đó. Có vẻ tâm trạng cô không tệ, cũng không sợ hãi như anh tưởng. Cố Cẩn Thâm cảm thấy hơi bất lực, có lẽ anh đã quá không yên tâm về cô.
Thế là anh quay về phòng ngủ, xử lý một ít công việc. Ngồi chưa được bao lâu, ngoài cửa đã vang lên giọng nói của cô, vừa mềm mại, vừa ngọt ngào.
Động tác gõ bàn phím của anh chợt dừng lại. Anh chậm rãi ngẩng mắt nhìn về phía cánh cửa. Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, vẻ kinh ngạc sững sờ trên gương mặt cô đều lọt hết vào mắt anh. Khi nhìn thấy chiếc váy hai dây trên người cô, ánh mắt anh dần trầm xuống.
“V… vậy cháu về phòng trước đây…”
Thanh Dao cúi đầu, vội vã quay người bước đi. Trên nền gạch trơn có vương chút nước, khi đi ngang qua vũng nước đó, cô bất cẩn trượt chân. Trong khoảnh khắc…Cả người cô ngả nghiêng sang một bên.
Người đàn ông ngay lập tức đỡ lấy cô. Cánh tay vòng qua eo cô, siết chặt ôm lấy. Chiếc áo vest khoác trên vai cô trượt xuống, lặng lẽ rơi xuống sàn. Một khoảng da trắng lại lần nữa lộ ra trong không khí.
Mưa ngoài trời càng lúc càng dày. Mùi hương ngọt ngào từ máy khuếch tán vẫn chưa tan, khiến không khí dường như trở nên nóng bức hơn.
Thanh Dao cảm nhận được cánh tay đang ôm lấy eo mình rắn chắc, mạnh mẽ. Lúc này, cánh tay ấy chỉ ôm lấy mình cô. Trong ánh chớp chập chờn sáng tối, người con gái ngẩng đầu khỏi vòng tay anh, gò má ửng đỏ, đôi mắt cô hơi mơ màng.
“Chú…”
“Cháu không còn là trẻ con nữa…”
Giọng nói mềm mại như gợn sóng vừa lan ra mặt nước, khẽ khàng chạm vào trái tim của người đàn ông. Đôi môi đỏ ấy khẽ khép mở, như một lời mời gọi, khiến cổ họng anh cảm thấy hơi khô rát, bàn tay đặt phía sau lưng cô vô thức siết chặt.
“Dao Dao đánh son à.”
Gương mặt cô gái nhỏ ửng đỏ, cô cúi đầu ngượng ngùng, “Vâng…”
“Chú… có đẹp không?”
“Màu này không hợp với cháu.”
Thanh Dao khựng lại. Khi ngẩng đầu lên lần nữa, thứ cô nhìn thấy chỉ là sự bình lặng trong đáy mắt anh. Đôi mắt ấy không hề gợn một chút sóng.
Nỗi hụt hẫng ập xuống như thủy triều, nhấn chìm cô. Dường như từ đầu đến cuối, chỉ có mình cô là dốc lòng vào đó. Chỉ có mình cô xấu hổ, hồi hộp, rung động, tim đập loạn nhịp. Còn tất cả những cảm xúc ấy… chú đều không có. Cô bỗng cảm thấy mình giống như một kẻ hề.
Giây tiếp theo, cô đã dùng sức đẩy anh ra, lớn tiếng nói: “Không hợp thì không hợp! Dù sao cũng đâu phải đánh cho chú xem!”
Cô loạng choạng chạy về phòng ngủ, cánh cửa bị cô đóng sầm lại, vang lên một tiếng thật lớn. Trở vào phòng, cô ngồi trước bàn trang điểm, rút mấy tờ giấy ướt ra, mạnh tay lau sạch lớp son trên môi. Sau đó cởi chiếc váy hai dây trên người, ném thẳng vào thùng rác.
Chú đúng là… tệ hết chỗ nói!!
Trong phòng khách, người đàn ông vẫn đứng nguyên tại chỗ. Cảm giác mềm mại còn vương lại trong lòng bàn tay anh dường như vẫn chưa tan đi. Những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay cho thấy vừa rồi anh đã phải kiềm chế đến mức nào.
Anh bực bội kéo lỏng nút cà vạt. Trong khoảnh khắc cúi mắt xuống, anh nhìn thấy trên ngực áo sơ mi trắng còn vương một vệt son. Chắc là vừa rồi vô tình cọ phải. Màu đỏ tươi, thực chói mắt, là thứ hormone đang âm thầm gào thét, là lời dụ dỗ như thiêu thân lao vào lửa.
Rất lâu sau, anh bước đến trước cửa phòng ngủ của cô gái nhỏ, khẽ gõ cửa.
“Dao Dao.”
Thanh Dao nhìn chính mình trong gương, bực bội đáp lại, “Chú đừng nói chuyện với cháu nữa, cháu ghét chú nhất!”
Cánh cửa bị đẩy ra, người đàn ông đứng ở ngoài cửa.
“Ghét chú à?”
Thanh Dao quên khóa cửa, không ngờ chú lại trực tiếp bước vào. Cô lén liếc qua gương một cái. Khóe môi của người đàn đó mím chặt, ánh mắt sau cặp kính gọng mảnh sắc lạnh, khiến cô trong thoáng chốc có chút chột dạ.
Nhưng cơn giận đã nổi lên được một nửa, cô làm sao có thể hạ mình trước chú. Thế là cô vẫn cứng đầu nói, “Cháu ghét chú đấy, chú có thể ra ngoài không?”
Cố Cẩn Thâm trực tiếp bước vào trong, “Cháu nói gì?”
Cổ họng cô khẽ chuyển động, giọng dần nhỏ đi, “Mắt kém thì thôi… tai còn thính quá. Nếu chú không ra ngoài thì… cháu ra ngoài vậy…”
Ngay sau đó, cô đứng dậy, tức tối đi thẳng ra cửa. Khi đi ngang qua bên cạnh anh, cổ tay cô bị giữ lại.
“Đi đâu?”
“Không cần chú quản.”
Thanh Dao cố gắng gỡ từng ngón tay của anh ra. Nhưng sức lực giữa hai người chênh lệch quá lớn. Chút sức của cô trong mắt anh chẳng khác nào mèo con cào nhẹ.
“Tôi không quản cháu thì ai quản?”
“Đau!”
Lực siết nơi cổ tay cuối cùng cũng buông lỏng.
Cô xoay người định bỏ đi. Nhưng ngay giây tiếp theo, lưng cô đã áp vào một lồng ngực rắn chắc. Anh giữ lấy tay cô, khóa cô lại trong vòng tay từ phía sau, giam cô trước ngực mình.
Người con gái bị hành động của anh làm cho ngẩn ra.
“Dao Dao.” Anh bỗng lên tiếng.
“Ngoan một chút.”
Bảo người ta ngoan thì phải nhanh chóng cho người đọc cái đám cưới 🥹
Ảnh bảo ảnh không biết dỗ vợ, mà ảnh cũng biết ngon ngọt ấy chứ
Sắp rồi sắp rồi 🥹🥹🥹🥹🥹
ôi lâu lắm mới thấy cô đoá~
Hehe, tui nằm dưới gầm giường đợi hai chú cháu tới được chương “quánh ghen” 👀
Còn tui đợi mãi chương thấy đoạn iu nhauuu