Editor: An Devy
Buổi tối, Cố Cẩn Thâm có một cuộc hẹn ở Cẩm Viên. Trong số những lĩnh vực mà Tập đoàn Thịnh Thụy đang mở rộng, có cả bất động sản và phát triển khu vực. Trước đó không lâu, Cố Cẩn Thâm và Tần Việt đã cùng góp vốn vào dự án bất động sản Thục Sơn Viên. Tối nay, hai người hẹn gặp đối tác để bàn về việc triển khai dự án.
Lúc này, Hoài Thành vừa lên đèn. Ánh đèn rực rỡ, muôn màu đan xen, cả thành phố chìm trong ánh sáng lấp lánh. Trong phòng tiệc, ly chén giao nhau, nâng lên hạ xuống, câu chuyện rôm rả, bầu không khí vô cùng náo nhiệt. Việc bàn bạc dự án Thục Sơn Viên cũng diễn ra rất thuận lợi.
Cố Cẩn Thâm nâng ly đáp lại đối phương, uống cạn, rồi tranh thủ liếc nhìn điện thoại, mở WeChat. Không có tin nhắn mới từ cô gái nhỏ ở nhà. Sự im lặng này… lại khiến anh có chút không quen.
Trước đây, mỗi khi anh ra ngoài xã giao, cô đều sẽ nhắn tin cho anh. Hỏi anh ăn gì, khi nào về nhà. Có khi chỉ là gửi một biểu cảm đáng yêu. Nhưng hôm nay… Lại yên ắng đến lạ. Cũng không biết cô đã ăn tối chưa.
Lúc này, nhân viên phục vụ đang rót rượu vào ly của anh. Anh mở khung chat với cô, gõ vài chữ.
[Dao Dao, ăn cơm tối chưa.]
Đợi một lúc, vẫn không có hồi âm.
“Nếu dự án thuận lợi, lợi nhuận năm nay sẽ rất khả quan đấy, Tổng giám đốc Cố, tôi kính anh một ly.”
Người đàn ông thu lại ánh mắt khỏi màn hình, nâng ly, khẽ cười đáp lại. Nhưng giữa những lúc trò chuyện, anh vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn điện thoại.
Tần Việt ghé lại gần, hạ giọng hỏi: “Có chuyện gì à? Nhìn cậu cứ bồn chồn nãy giờ, có chuyện phiền lòng à.”
Cố Cẩn Thâm đặt điện thoại xuống, “Đúng là có chút… không yên lòng.”
Tần Việt nhún vai, không hỏi thêm, quay sang tiếp tục nói chuyện với đối tác.
Lúc Thanh Dao nhận được tin nhắn của anh, cô đang ngồi ăn gà rán rất ngon lành. Vì người nào đó đã liên tiếp hai ngày ra ngoài xã giao, trong lòng cô âm thầm khó chịu. Cô cố tình để điện thoại sang một bên, không trả lời. Cho đến khi ăn xong miếng gà trong tay, cô mới lau tay, lạnh nhạt đáp lại hai chữ.
[Chưa ăn.]
Tin nhắn gần như được trả lời ngay lập tức.
Cố Cẩn Thâm: [Sao không ăn?]
Thanh Dao: [Không có khẩu vị.]
Cố Cẩn Thâm: [Sao vậy?]
Thanh Dao nghĩ một lúc, rồi ấm ức gõ mấy chữ.
[Chú không ở đây, em cũng chẳng biết tự chăm sóc mình… chắc là bị ốm rồi, ăn gì cũng không thấy ngon.]
Tin nhắn vừa gửi đi, cô chờ vài giây vẫn không thấy anh trả lời. Đang bực bội định tắt máy thì điện thoại bỗng đổ chuông.
Cô vừa bắt máy, giọng của Cố Cẩn Thâm đã truyền tới, “Bị ốm à?”
Thanh Dao không ngờ anh lại gọi thẳng như vậy, tay vẫn còn cầm miếng gà rán chưa kịp đặt xuống. Cô vội điều chỉnh lại cảm xúc, khẽ “ừm” một tiếng, giọng yếu ớt.
“Tôi về ngay.”
Nói xong, anh cúp máy. Đúng lúc đó Tần Việt từ trong phòng riêng bước ra.
“Thâm ca, sao vậy, điện thoại công ty à?”
“Không phải.” Cố Cẩn Thâm đáp, “Là Dao Dao.”
“À, hóa ra là bảo bối Dao Dao của cậu gọi kiểm tra đấy à.” Anh ta cười trêu, “Thâm ca, cô cháu nhỏ quản cậu cũng chặt ghê nhỉ.”
Anh cất điện thoại đi, giữa hai hàng mày vô thức khẽ nhíu lại.
“Dao Dao bị ốm rồi.”
“Bữa rượu này tôi xin phép đi trước, bên phía Tổng giám đốc Trương cậu giúp tôi tiếp đãi một chút.”
Tần Việt khẽ thở dài, “Bên đó cứ để tôi lo.”
“Nhưng nói thật nhé, đừng nói là Dao Dao bị ốm, chỉ cần con bé nhíu mày một cái thôi cũng đủ khiến cậu mềm lòng rồi. Tôi không cho cậu đi cũng không được.”
Cố Cẩn Thâm không nói thêm, quay lại phòng riêng nâng ly với Tổng giám đốc Trương, sau đó rời Cẩm Viên, lập tức trở về Bạc Cảng Công Quán.
Chuyện bị ốm chỉ là Thanh Dao tiện miệng bịa ra. Lúc nói ra, cô cũng không nghĩ anh lại lập tức quay về. Khi nghe anh không do dự nói sẽ về ngay, trong lòng cô chợt thấy như có dòng suối ngọt ngào chảy qua. Thực ra ngoài việc không có những nụ hôn thân mật, thì người đó vẫn rất quan tâm cô.
Nhưng đang vui, cô lại chợt nghĩ đến một vấn đề vô cùng nghiêm trọng. Cô… đâu có bị ốm. Chẳng lẽ để chú vừa về đã thấy cô tay trái cầm đùi gà, tay phải cầm coca ăn uống ngon lành sao?
Thanh Dao cắn răng, tiếc đứt ruột đổ phần gà rán chưa ăn hết vào thùng rác. Sau đó ngoan ngoãn leo lên giường, bắt đầu “diễn” vai bệnh nhân yếu ớt.
Một lát sau, tiếng mở khóa cửa khẽ vang lên, tiếp đó là tiếng bước chân có phần vội vã. Người con gái nghe thấy tiếng động liền chui tọt vào trong chăn, vỗ vỗ mấy cái lên má, khiến cho gương mặt ửng lên như đang sốt, rồi cô nhắm mắt lại.
Không lâu sau cửa phòng ngủ bị đẩy ra. Khi anh tiến lại gần, mùi gỗ tuyết tùng thanh mát hòa lẫn hương rượu nhàn nhạt khẽ bao phủ lấy cô. Ngay sau đó, một bàn tay ấm áp đặt lên trán cô với lực rất nhẹ.
Cô khẽ mở mắt, giọng yếu ớt, “Chú…”
Bàn tay ấy lại rất nhẹ nhàng trượt từ trán xuống một bên má của cô.
Cố Cẩn Thâm nhìn cô, giọng nói cũng dịu dàng như động tác của anh, “Dao Dao, chú đưa cháu đến bệnh viện.”
“Không cần…” Cô lắc đầu, “Chỉ hơi sốt nhẹ thôi, ngủ một giấc là sẽ ổn thôi…”
“Đi bệnh viện.” Cố Cẩn Thâm kiên quyết, “Tôi mới yên tâm.”
“Em không muốn đi.”
“Không được.”
Thanh Dao đưa tay ra khỏi chăn, nắm lấy bàn tay đang đặt trên má mình.
“Thật sự không sao mà… chỉ sốt nhẹ thôi… em không thích bệnh viện, em không muốn đi…”
Cô dùng đầu ngón tay khẽ gãi nhẹ lên mu bàn tay anh.
“Chú ở lại với em một lát là được rồi…”
Ngón tay mềm mại nắm lấy tay anh, khẽ lay lay.
Cố Cẩn Thâm thừa nhận, anh đã hơi mềm lòng. Cuối cùng, anh khẽ thở dài, ngồi xuống mép giường.
“Được, tôi ở lại với cháu.”
Ánh mắt của cô gái nhỏ khẽ sáng lên, cô từ trong chăn chầm chậm dịch người qua, chui vào lòng anh, tựa đầu lên ngực anh. Người đàn ông hơi dang tay, ôm lấy cô. Một tay vòng qua người cô, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài. Khoảnh khắc này khiến anh chợt nhớ về những ký ức cũ, như quay lại khi cô mới tám tuổi. Khi ấy cô bị ốm, cũng ngoan ngoãn dựa vào lòng anh như thế.
Hai người ôm nhau một lúc, Thanh Dao bắt đầu khe khẽ cựa quậy trong lòng anh, giọng nũng nịu, “Sao suốt ngày chú đều bận thế… ngày nào cũng làm mãi không xong, lại còn phải đi xã giao suốt, tan làm rồi cũng chẳng được nghỉ ngơi…”
Anh khẽ cười, giọng điệu như đang dỗ trẻ con, “Vì phải kiếm tiền… mua đồ ăn ngon cho Dao Dao.”
“Lúc nào chú cũng coi em là trẻ con vậy…” Thanh Dao bĩu môi, có chút bất mãn.
Trong phòng ngủ ấm áp, Cố Cẩn Thâm vân vê lọn tóc của cô, ôm cô một lúc lâu. Nhưng cuối cùng vẫn không yên tâm về tình trạng của cô, anh vỗ nhẹ lưng cô, “Được rồi, để tôi đi lấy nhiệt kế đo cho cháu.”
Trong nháy mắt, người nào đó sững người.
Đo nhiệt độ… chẳng phải sẽ lộ tẩy chuyện cô giả bệnh sao?
Khi anh vừa bước đi, cô vội gọi với theo, “Chú tiện thể lấy giúp em một cốc nước ấm nhé, em nghe nói sốt thì phải uống nhiều nước…”
“Ừ.”
Một lát sau, Cố Cẩn Thâm cầm nhiệt kế và một cốc nước ấm quay lại.
Cô nhận lấy nhiệt kế, kẹp dưới nách, giọng yếu ớt: “Chú có thể lấy thêm giúp em ít thuốc cảm được không… em muốn uống một viên…”
Thanh Dao nhìn theo bóng lưng anh rời đi. Cánh cửa vừa khép lại, cô lập tức bật dậy khỏi giường, vội vàng nhúng nhiệt kế vào cốc nước nóng.
Ngay giây tiếp theo…
“Dao Dao.”
Cả người cô như bị điểm huyệt dừng lại. Cô chậm rãi quay đầu, người đàn ông đang đứng ở cửa nhìn cô. Ánh mắt anh lướt qua chiếc nhiệt kế đang ngâm trong nước nóng, rồi dừng lại trên người cô.
“…”
Người con gái từ từ rút tay về, cổ họng nuốt khan một cái.
“Chú…”
“Em… em có thể giải thích…”
Cố Cẩn Thâm tựa lưng vào sofa, Thanh Dao cúi đầu đứng trước mặt anh.
“Giải thích đi.”
Thanh Dao siết chặt ngón tay, “Em… vẫn chưa nghĩ ra…”
Hiển nhiên anh không có kiên nhẫn chờ cô nghĩ tiếp, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, “Vì sao giả bệnh.”
“Em đâu có…”
Người đàn ông xoay xoay chiếc nhiệt kế trong tay, nhìn cô với nụ cười như có như không, “Không có à?”
Bị vạch trần, Thanh Dao cũng lười nghĩ mấy cái lý do vụng về để chống chế nữa.
“Em giả bệnh thì sao?” Cô nhỏ giọng cãi lại, “Còn chú nữa, chẳng phải cũng là loại đàn ông chơi đùa tình cảm người khác à, còn quá đáng hơn em!”
“Chơi đùa tình cảm?”
“Thì đúng rồi còn gì…” Cô nói lí nhí, “Chú chính là kiểu người như vậy… đối xử với em lạnh nhạt như thế… đã hôn rồi còn không chịu nhận…”
Bầu không khí cứ thế im lặng vài giây.
“Lại đây.” Cố Cẩn Thâm trầm giọng.
Vừa mới tố cáo xong “tội trạng” của anh, cô gái nhỏ có hơi chột dạ, bước từng bước nhỏ tiến lại gần.
“Làm gì… chú làm còn không chịu nhận…”
Câu còn chưa dứt, cổ tay cô đã bị kéo lại, cả người không kịp phòng bị mà ngã vào lòng anh. Anh vòng tay ôm eo cô, khẽ dùng lực, thoáng chốc cô đã bị kéo ngồi lên đùi anh.
“Cả ngày nghĩ linh tinh cái gì vậy?”
Một tay anh khẽ gõ nhẹ lên đầu cô một cái. Tay còn lại vòng qua eo cô, siết nhẹ, giữ cô trong lòng. Thanh Dao chỉ mặc một chiếc váy ngủ dài đến gối, vì ngồi trên đùi anh nên cô có thể cảm nhận rõ lớp vải quần tây mát lạnh.
Ánh đèn mờ của phòng ngủ càng khiến không khí càng trở nên ám muội.
Thanh Dao cúi đầu, hai má ửng đỏ.
“Ngẩng đầu.” Anh nói, “Nhìn tôi.”
Cô nghe lời ngẩng đầu, đôi mắt xinh đẹp hơi lơ đãng.
“Tôi có khi nào không nhận sao?” Anh hỏi.
“Chú tự nghĩ đi…” Giọng cô nhỏ đến mức gần như thì thầm.
Bàn tay của anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, động tác khẽ khàng như đang nâng niu một món đồ dễ vỡ.
“Tôi không nghĩ ra.”
“Không nghĩ ra thì chính là đồ tồi… tim em cũng nát thành từng mảnh rồi.”
Cố Cẩn Thâm cúi đầu, hôn nhẹ lên mắt cô. Khác với nụ hôn đêm đó còn vương chút giận dữ, lần này rất nhẹ, hệt như mưa xuân khẽ rơi trên mi mắt cô.
Anh nhìn cô, giọng nghiêm túc, “Tôi không phải như vậy.”
Thanh Dao ngẩng đầu hỏi lại: “Vậy chứng minh đi?”
“Dao Dao muốn tôi chứng minh thế nào?”
“Vậy em hỏi mấy câu, chú phải trả lời thật, không được nói dối.”
Cố Cẩn Thâm khẽ cười: “Được.”
Hơi thở ấm áp lướt qua bên tai, cô vòng tay ôm lấy cổ anh, gương mặt nhỏ đã đỏ bừng.
Cô khẽ hỏi: “Chú có thích em không?”
“Thích.”
“Thích đến mức nào?”
Cánh tay anh siết chặt hơn, kéo cô áp sát vào người mình, giọng anh khàn đi, “Rất thích… rất thích Dao Dao.”
“Là kiểu thích như thế nào?”
“Em đã nói rồi… em không muốn làm cháu của chú nữa…”
“Nhưng lúc nào chú cũng coi em là trẻ con… chú chỉ dùng thân phận chú cháu để thích em thôi chú gì…”
Dưới ánh đèn mờ ảo, bất chợt, ngón tay của người đàn ông luồn vào mái tóc cô, một tay ôm lấy eo cô, rồi mạnh mẽ cúi xuống hôn.
“Ưm…”
Thanh Dao bị ép ngửa đầu, đón nhận nụ hôn của anh. Nụ hôn này giống hệt đêm đó…mạnh mẽ đến mức không cho cô cơ hội kháng cự. Đôi tay mảnh mai của cô bám lên vai anh, mấy lần trượt xuống, rồi lại vô thức níu lấy vạt áo sơ mi của anh.
Rất lâu sau, người đàn ông mới rời khỏi môi cô.
Sau nụ hôn, hàng mi cô đẫm hơi nước như phủ một lớp sương mỏng. Hơi thở còn chưa ổn định khiến từng cọng mi khẽ run, mong manh như cánh chim khẽ động.
Anh lại cúi xuống, ép cô ngẩng đầu, khẽ chạm môi cô, hơi thở nóng rực phả xuống, “Nếu anh chỉ muốn làm chú của em…thì sẽ hôn em như vậy sao?”
Thật tuyệt vời nhưng chị Dao vẫn phải quậy tiếp choa iemmmmmmmm
Cổ quậy là chú cổ khổ thuii