Chương 41: Những ngày sống chung

Editor: An Devy


Sau một nụ hôn dài dằng dặc đầy cuồng nhiệt, hai gò má của người con gái đã ửng hồng, hơi thở khẽ dồn dập, ánh mắt nhìn người đàn ông mơ hồ như phủ một tầng sương mỏng. Khóe mắt cô còn đọng lại giọt lệ trong veo, ướt át đến mê người.

Cố Cẩn Thâm nâng tay, nhẹ nhàng vuốt ve nửa bên mặt cô, đầu ngón tay dịu dàng lau đi vệt ẩm nơi khóe mắt.

“Sao lại khóc?”

Thanh Dao bỗng đỏ mặt, không đáp, chỉ vùi đầu vào lòng anh, giấu đi gương mặt đang nóng đến phát bỏng. 

Anh bảo cô trả lời thế nào đây? Chẳng lẽ lại ngoan ngoãn thừa nhận… mình bị anh hôn đến phát khóc sao. Rõ ràng là anh bắt nạt cô vậy mà còn hỏi một câu nhẹ tênh, như thể đó là chuyện hiển nhiên. 

Ngày thường, “chú” luôn mang theo dáng vẻ ôn nhu nho nhã, áo quần chỉnh tề, làm việc gì cũng thong dong, trầm ổn. Đôi khi Thanh Dao còn nghĩ, dù cho phòng ngủ của anh có bốc cháy, có lẽ anh vẫn sẽ ung dung thắt cà vạt, đeo đồng hồ, rồi mới từ tốn bước ra khỏi biển lửa. Sự bình tĩnh ấy, như đã ăn sâu vào tận cốt tủy.

Nhưng mỗi khi hôn cô, anh lại như biến thành một con người hoàn toàn khác. Nụ hôn của anh mạnh mẽ, dồn dập, mang theo chút bá đạo khó kiềm chế, giống như muốn nghiền nát cô, rồi ôm trọn vào tận sâu trong cơ thể mình. Hơn nữa, một khi đã bắt đầu, dường như anh chẳng hề có ý định dừng lại, cứ thế hôn cô thật lâu, thật lâu… cho đến khi khóe mắt cô bất giác ướt nhòe.

Cô chưa từng hôn bất kỳ ai khác. Cô không biết những người đàn ông khác có giống “chú” như vậy không. Cũng không biết những cô gái khác có bị hôn đến rơm rớm nước mắt không… hay chỉ có mình cô nhạy cảm đến vậy.

Nghĩ đến đây, gương mặt cô càng nóng ran vì ngượng, cô vùi sâu hơn vào lòng anh. Cố Cẩn Thâm ôm cô trong tay, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, hết lần này đến lần khác. Cô cảm thấy mình giống như một chú mèo nhỏ đang làm nũng trong lòng anh, được chủ nhân kiên nhẫn vuốt lông cho.

Cô tận hưởng một lúc, rồi mới chậm rãi cất tiếng, “Tạm thời em sẽ rút lại lời nói chú là tra nam… nhưng cũng chỉ là tạm thời thôi, có phải tra nam hay không thì còn phải quan sát lâu dài.”

“Xem biểu hiện của chú đã.”

Người đàn ông khẽ bật cười. Anh cúi đầu, hôn nhẹ lên mái tóc cô, trong giọng nói mang theo sự bất lực đầy yêu chiều, “Suốt ngày nghĩ linh tinh, trong đầu em rốt cuộc chứa gì vậy?”

Thanh Dao ngẩng đầu, nghiêm túc đáp: “Chứa đầy tình yêu dành cho chú, một trăm phần trăm luôn.”

“Em thích chú lắm lắm, chú cũng phải thích em như thế.”

Anh lại kéo cô vào lòng.

“Thích em.” Anh lặp lại một lần, “Chỉ thích một mình Dao Dao.”

Thanh Dao thỏa mãn gật đầu, hai tay ôm lấy eo anh.

“Dao Dao.”

“Chuyện em giả bệnh vẫn chưa giải quyết đâu.”

Người đàn ông ôm cô, lòng bàn tay khẽ vuốt ve nơi thắt lưng, động tác dịu dàng đầy yêu chiều, nhưng giọng nói lại nghiêm túc vô cùng.

Thanh Dao khẽ căng thẳng. Rõ ràng vừa rồi còn đang ấm áp như vậy, sao chớp mắt một cái anh đã lại nhắc đến chuyện này.

Cô lẩm bẩm: “Chuyện đó… chẳng phải đã qua rồi sao…”

“Chưa qua.”

Sắc mặt anh trở nên nghiêm lại, anh nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

“Em có thể nghịch, có thể đùa… nhưng dù có đùa thế nào, cũng không được lấy sức khỏe của mình ra làm trò.”

“Anh sẽ lo.”

Cô gái nhỏ chột dạ, im lặng không nói. Ngón tay vô thức nghịch chiếc cà vạt của anh, xoắn tới xoắn lui, lúc thì gấp lại, lúc lại buông ra. 

Chú lúc nào cũng vậy. Hồi nhỏ đã giống như thầy giáo mà dạy dỗ cô, bây giờ cô lớn thế này rồi, vẫn cứ coi cô như trẻ con mà răn dạy. Rõ ràng vừa nãy còn hôn cô, vậy mà chớp mắt đã chuyển sang “chế độ ông bố hay cằn nhằn”.

“Nghe rõ chưa?” 

Cố Cẩn Thâm giữ lấy bàn tay đang nghịch ngợm của cô.

“Em nghe rồi mà…”

“Lần sau em không làm thế nữa là được chứ gì…”

“Không có lần sau.”

“Không được lấy chuyện sức khỏe ra dọa chú.”

Cô túm chặt cà vạt, vo thành một cục, đáp qua loa, “Biết rồi biết rồi, chú phiền quá đi…”

“Nghe lời.”

“Dạ….”


Cũng không biết có phải vì lúc tối Cố Cẩn Thâm ôm cô hôn quá mức mãnh liệt hay không mà đêm đó, Thanh Dao lại mơ thấy anh. Hơn nữa… còn là cảnh hôm ấy, khi anh đưa cô về từ buổi party ở hồ bơi rồi hôn cô. Trong giấc mơ, không có Tần Việt đột ngột xông vào, bầu không khí ám muội cứ thế kéo dài không dứt.

Cô chậm rãi cởi bỏ từng cúc một trên hàng cúc áo của anh, cơ bụng rắn chắc cứ thế lộ ra dưới lớp sơ mi. Cô đỏ mặt, bàn tay khẽ chạm, vuốt ve từng chút một. Đột nhiên, người đàn ông giữ lấy tay cô, dẫn dắt bàn tay ấy trượt xuống thấp hơn, dừng lại nơi khóa thắt lưng.

Anh kề sát bên tai cô, giọng trầm thấp mang theo sự mê hoặc, “Bảo bối… chỗ này còn chưa mở…”

Trái tim của người con gái đập loạn như nai con đang chạy, cô run run mở chiếc khóa thắt lưng lạnh lẽo ấy.

“Cạch!” Tiếng khoá thắt lưng được cởi ra.

Đúng lúc đó, một tràng chuông điện thoại chói tai vang lên, Thanh Dao giật mình tỉnh dậy khỏi giấc mơ.

Chết tiệt….Đang đến đoạn hay nhất thì bị cắt ngang!

Cuộc gọi là của Triệu Miên Miên, Thanh Dao bực bội vò vò tóc, rồi bắt máy.

“Chị gái của tôi ơi, mới sáng sớm mà cậu đã gọi cho tớ rồi, giấc mơ đẹp của tớ bị cậu phá hết rồi đấy.”

“Ngủ gì nữa, tớ nói cậu nghe tin này sốc lắm!” Triệu Miên Miên hạ giọng đầy kích động, “Tin nội bộ xịn đét đấy, Tiêu Na rút khỏi dàn nhạc rồi!”

“Cái gì cơ?!”

“Tớ nghe Tiểu Ngu cùng lớp nói, cậu ấy là bạn từ nhỏ của đoàn trưởng Ôn, chính đoàn trưởng nói với cậu ấy luôn.”

Từ sau buổi hòa nhạc lần trước, Tiêu Na không đến dàn nhạc tập luyện. Mọi người đều nghĩ cô ta vì chuyện dư luận nên tâm trạng không tốt mới xin nghỉ. Không ngờ, lần nữa nghe tin về cô ta… lại là tin rời khỏi dàn nhạc.

Triệu Miên Miên nói: “Tớ nghe nói là đoàn trưởng Ôn khuyên rút. Thật ra cũng dễ hiểu thôi, dù sao cậu ta cũng không muốn vì một mình Tiêu Na mà ảnh hưởng đến danh tiếng cả dàn nhạc.”

Học viện Hoài Âm có một truyền thống đó là chỉ cần lên năm ba thì sẽ có cơ hội được các dàn nhạc chuyên nghiệp nhìn trúng và lựa chọn đưa theo đi biểu diễn thực tập. Học kỳ sau họ đã lên năm ba rồi, vào lúc này, ai cũng tranh nhau đến vỡ đầu để giành được cơ hội ấy. Tiêu Na lại rút lui đúng lúc này… cũng đồng nghĩa với việc tự tay đánh mất cơ hội. Nhưng Thanh Dao không hề muốn đồng cảm với cô ta. Ai làm thì người đó chịu, đã làm thì phải trả giá.

Cô cũng chẳng buồn bận tâm đến mấy chuyện phiền lòng đó nữa. Sau khi cúp máy với Triệu Miên Miên, cô kéo chăn trùm kín đầu, định ngủ tiếp để nối lại giấc mơ dang dở ban nãy. Cô mới chỉ vừa tháo khóa thắt lưng của chú thôi mà…

Nhắm mắt thật lâu, cô vẫn không ngủ lại được, giấc mơ kia cũng chẳng thể tiếp tục. Thế là Thanh Dao đành dậy sớm. Lúc đi ra ngoài, Cố Cẩn Thâm vẫn như thường lệ, đang đứng trong bếp chuẩn bị bữa sáng.

Lần này cô không còn ngượng ngùng nữa, chưa đợi anh lên tiếng, đã chạy lon ton tới, từ phía sau ôm lấy eo anh, gò má nhẹ nhàng tựa lên tấm lưng rộng vững chãi. Thật ra lần trước cô đã muốn làm vậy rồi, nhưng thất bại, may mà lần này cuối cùng cũng làm được.

Người đàn ông đưa ra một tay nhẹ nhàng giữ lấy cánh tay trắng nõn đang ôm ngang eo mình.

“Bữa sáng còn chưa xong, Dao Dao ra ngoài đợi đi.”

Lại là câu này.

Lần trước Thanh Dao chính vì câu nói này của anh mà buồn rất lâu, còn cảm thấy người nào đó hôn xong rồi không chịu nhận. Nhưng hôm nay cô mặt dày không chịu buông, vẫn ôm chặt lấy anh, còn nghịch ngợm thổi hơi nóng lên lưng anh.

“Em muốn ở đây với chú cùng làm bữa sáng.” Giọng nói mềm mại nghe ra mấy phần làm nũng.

“Đừng nghịch.”

Người đàn ông kéo cô từ phía sau ra, giữ cô áp sát vào lồng ngực của mình. Thanh Dao bị kẹp giữa anh và đảo bếp, cả người gần như lọt thỏm trong vòng tay anh. Chỉ cần anh hơi cúi mắt xuống là có thể nhìn thấy cô.

Ở ngay trước mắt anh như vậy, cô cũng không dám quậy nữa, ngoan ngoãn tựa vào ngực anh, ôm lấy eo anh. Ôm một lúc, cô ngẩng đầu nhìn anh. Cố Cẩn Thâm rất cao, vai lại rộng, cô tựa trong lòng anh, ngẩng đầu cũng chỉ nhìn thấy đường quai hàm sắc nét, cùng yết hầu hơi nhô lên.

Cảm nhận được ánh nhìn của cô, Cố Cẩn Thâm cúi đầu, đối mắt với cô.

“Sao vậy?”

Người trong lòng lắc đầu, chỉ cười tủm tỉm.

Người đàn ông cũng khẽ cười, hôn nhẹ lên trán cô, “Cười ngây ngô gì thế.”

“Em đâu có cười ngây ngô…”

“Bé ngỗng ngốc.”

“Ơ?”

Cố Cẩn Thâm gắp một miếng thịt xông khói nhỏ, đút vào miệng cô.

“Chú nuôi một bé ngỗng ngốc.”

Thanh Dao vừa nhai thịt xông khói vừa lí nhí sửa lại, “Không phải là thiên nga nhỏ sao?”


Ăn sáng xong, Cố Cẩn Thâm đưa Thanh Dao đến trường.

Hôm nay lúc tập luyện ở dàn nhạc vẫn không thấy Tiêu Na đâu. 

Ôn Tuấn đứng trên bục chỉ huy, thông báo tin Tiêu Na rời khỏi dàn nhạc. Các thành viên ở từng bè đều xì xào bàn tán, nhưng phần lớn là giọng điệu châm chọc. Ngoài chuyện Tiêu Na rời nhóm, Ôn Tuấn còn thông báo nhiệm vụ biểu diễn vào tuần sau. Tuần tới là lễ kỷ niệm mười năm của tập đoàn Giang Hòa, công ty tổ chức một buổi tiệc rượu, và dàn nhạc của họ sẽ biểu diễn đệm trực tiếp tại đó.

Nghe tin này, sắc mặt mọi người đều không mấy vui vẻ. Thật ra, biểu diễn đệm trong một buổi tiệc công ty như vậy, chẳng ai mấy hứng thú nhận. Nhưng nghe nói đoàn trưởng Ôn vì muốn kéo tài trợ cho dàn nhạc nên mới nhận show này, mọi người cũng không tiện nói gì thêm, chỉ đành nghe theo sắp xếp.

Buổi tập hôm nay kéo dài đến tận sáu rưỡi tối mới kết thúc. Vừa ra khỏi cổng trường, đã thấy chiếc Rolls-Royce màu đen đỗ ở bên ngoài. Thanh Dao mở cửa xe, nhìn thấy người đàn ông đang tựa ở ghế sau, trên mặt cô lập tức nở nụ cười rạng rỡ.

“Chú!”

“Sao hôm nay chú lại đến đón em vậy!”

Cố Cẩn Thâm “ừ” một tiếng: “Hôm nay sao tan muộn thế?”

“Hôm nay tập hơi lâu một chút.”

Thanh Dao ngồi vào xe, bắt đầu líu lo kể cho anh nghe chuyện thú vị trong ngày.

Chiếc xe chầm chậm lăn bánh trên con đường đông đúc. Đúng giờ tan tầm, đường sá ùn tắc, từng dãy đèn hậu đỏ nối dài sáng lên.

Trong lúc nghe cô nói chuyện, Cố Cẩn Thâm vẫn cầm một tập tài liệu trên tay, lật xem. Đôi tay anh rất lớn, trắng trẻo, thon dài mà đầy mạnh mẽ, chỉ cần nhẹ nhàng cũng có thể bế bổng cô lên. 

Cô gái nhỏ không nhịn được nhớ lại cảm giác khi đôi tay ấy ôm lấy eo mình… sự khống chế khiến cô gần như không thể cựa quậy. Tim cô khẽ đập nhanh hơn. Đột nhiên rất muốn kéo lấy tay anh… rồi đan chặt mười ngón. Nhưng trong xe vẫn còn tài xế nên cô đành từ bỏ ý nghĩ đó.

Chiếc xe nhích từng chút một khiến cô bực bội, cứ cảm thấy lần tắc đường này lâu hơn bất cứ lần nào trước đây.

Rất lâu sau, xe cuối cùng cũng dừng trước Bạc Cảng Công Quán.

Cửa thang máy chậm rãi khép lại, trong không gian kín chỉ còn lại hai người họ. Thanh Dao lặng lẽ đưa tay ra, dè dặt tiến lại gần… rồi móc lấy ngón út của anh. Sau đó, đan chặt mười ngón. Sắc mặt của người bên cạnh vẫn bình thản như thường, nhưng những ngón tay của anh khẽ siết chặt những ngón tay cô như một lời đáp lại.

Thang máy dừng ở tầng 32.

Vừa vào nhà, Cố Cẩn Thâm buông tay cô, cởi áo vest, nới lỏng cà vạt. Anh vừa đi về phía bếp vừa hỏi, “Buổi tối em muốn ăn gì?”

Thanh Dao đứng ở cửa ra vào, không nhúc nhích, cũng không trả lời.

Không nghe thấy cô đáp, anh dừng bước, quay người lại nhìn. Đúng lúc ấy, người con gái giang hai tay về phía anh. Động tác tháo khuy tay áo của anh khựng lại. Anh bước tới, một tay ôm lấy eo cô rồi khẽ nhấc lên.

Cô gái nhỏ bị nhấc bổng khỏi mặt đất, khẽ kêu một tiếng, vội vòng tay ôm lấy cổ anh. Cả người cứ thế treo lên người anh.

Một tay anh đỡ lấy eo cô, giữ nguyên tư thế đó, bế cô thẳng vào trong bếp, đến trước chiếc tủ lạnh âm tường. Một tay anh giữ cô không để rơi xuống, tay kia mở cửa tủ lạnh.

“Em muốn ăn gì?”

Thanh Dao quay đầu, liếc sơ một vòng rồi chỉ vào sườn và bông cải xanh.

“Được.” Anh vỗ nhẹ lưng cô, “Xuống đi, chú còn nấu cơm.”

Cô vùi mặt vào hõm cổ anh, lắc đầu, ôm chặt cổ anh không chịu buông.

Người đàn ông bật cười bất đắc dĩ, “Sao còn dính chú hơn cả lúc nhỏ vậy.”

“Em thích dính chú đấy.”

“Thế thì tối nay khỏi ăn cơm.”

Hôm nay tập luyện khá muộn, lại còn tắc đường, lúc về đến nhà cũng đã trễ, Thanh Dao đã đói meo. Vì muốn nhanh được ăn, cuối cùng cô vẫn buông tay, không tiếp tục quấn lấy anh nữa, ngoan ngoãn ra phòng khách chờ.

Lúc nấu ăn, Cố Cẩn Thâm thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn về phía cô gái nhỏ đang cuộn mình trên sofa. Cô chăm chú nhìn điện thoại, không biết đang xem gì mà nhập tâm đến vậy.

Sau khi cho sườn vào nồi hầm điện, anh lau tay, bước ra phòng khách. Cho đến khi anh ngồi xuống sofa, cô vẫn dán mắt vào điện thoại, hoàn toàn không nhận ra anh đã ở bên cạnh. 

Anh bế cô lên, đặt cô ngồi lên đùi mình. Cảm giác hụt hẫng đột ngột khiến Thanh Dao giật mình, nhân vật trong game cũng bị quái vật đập một phát “chết tươi”.

“Đang chơi gì vậy.”

Thanh Dao điều chỉnh lại tư thế trong lòng anh cho thoải mái, vừa chơi vừa giới thiệu,
“Game này dạo gần đây hot lắm, mấy người trẻ tụi em ai cũng chơi.”

“Chú không chơi à?”

Cố Cẩn Thâm bình thản lắc đầu.

Ánh mắt của cô gái nhỏ vẫn dán vào màn hình ván game mới bắt đầu, đầu cũng không ngẩng lên, “Em hiểu mà, dù sao chú với tụi em cũng không cùng một thế hệ…”

Anh khẽ bóp tay cô một cái, “Nói gì đó?”

“Không… không phải…” Thanh Dao lập tức mềm giọng cầu hòa, “Ý của em là chú bận công việc như vậy, làm gì có thời gian chơi game chứ…”

“Nhưng không sao, em có thể dạy chú mà.”

Vừa chơi, cô vừa thao thao giới thiệu, “Đây là kỹ năng nhân vật, đây là thanh máu, bấm vào đây sẽ thấy nhiệm vụ tiếp theo, bản đồ ở chỗ này…”

Ánh mắt của người đàn ông dừng lại trên gương mặt cô. Nghe cô nhỏ nhẹ giải thích, nét mặt anh hiếm khi dịu dàng đến vậy.

Đang nói dở, Thanh Dao bỗng ngẩng đầu lên, “Chú có nghe không đấy?”

“Có.”

“À ừ…” Cô gái nhỏ lại tiếp tục, “Còn nữa, ải này lúc đầu em không qua được, sau phải tra hướng dẫn mới biết phải xuống cái đầm nước kia lấy một bình thuốc, không thì không đánh nổi boss phía sau…”

“Chú muốn thử không?”

Vừa ngẩng đầu, cô liền bị hút vào ánh mắt sâu thẳm và chăm chú của anh, ánh nhìn ấy vào lúc này hoàn toàn không hề đặt lên màn hình game

Hai má của cô dần ửng đỏ, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Chú có thật sự đang nghe không vậy…”

Cố Cẩn Thâm cúi đầu, hôn lên môi cô. 

Thanh Dao ngây người.

Nụ hôn bất ngờ này là… 

Nhưng cô hoàn toàn không còn tâm trí để phân tâm, từng chút một bị anh dẫn dắt. Trong điện thoại vang lên âm thanh thất bại của trò chơi, Thanh Dao cũng chẳng buồn để ý.

Ngay lúc nụ hôn dần trở nên sâu hơn… Thì chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Môi anh rời khỏi môi cô, nhận cuộc gọi. Thanh Dao mềm nhũn trong lòng anh, tay vẫn nắm lấy cà vạt của anh.

“Vâng, dạo này Dao Dao đang ở chỗ con.”

“Tối mai ạ, được.”

Cố Cẩn Thâm đưa điện thoại cho cô, “Ông cụ gọi.”

“Ông ạ?” Thanh Dao nhận lấy điện thoại, vừa áp lên tai đã nghe thấy chất giọng già nua của Cố Thiên Thành truyền tới.

“Con bé này mấy hôm nay đều ở chỗ chú con à?”

Thanh Dao ngượng ngùng “vâng” một tiếng, “Ông ơi, ông từ Giang Thành về rồi ạ?”

“Hôm nay ông vừa về, không thấy con ở Nam Loan.” Cố Thiên Thành hỏi, “Mấy ngày nay con cứ bám lấy chú con làm gì, cũng không chịu về nhà.”

“Con… con không làm gì cả…”

Nhịp tim của cô vô thức tăng nhanh. Từng tiếng thình thịch…. Thình thịch… cứ đập liên hồi.

“Tối mai cùng chú con về nhà ăn cơm nhé.”

“Dạ, con biết rồi ạ.”

Cúp máy xong, bàn tay của Thanh Dao vẫn còn run.

Ngày mai… phải về Nam Loan rồi. 

Nếu ông biết chuyện giữa cô và chú… sẽ thế nào đây?

Chỉ qua một cuộc điện thoại, ông sẽ không bao giờ biết, đứa cháu ngoan trong mắt ông lúc này… lại đang ngồi trên đùi chú mình, ôm ấp hôn môi đầy thân mật. Cũng sẽ không biết rằng… Trò chơi cấm kỵ giữa cô và chú… đã lặng lẽ bắt đầu.


Leave a Reply